Trùng Sinh Chi Kiều Kiều (Kiều Kiều Trọng Sinh)

Chương 59: Giang gia tiểu phúc tinh




Mọi người ở Cáp Nhĩ Tân chơi vài ngày, có thể nói là hài lòng mà về, đám người Kiều Kiều còn đồng ý với An Ny, nếu như cô ấy đến Dân Giang thì nhất định sẽ đón tiếp cô ấy thật hoành tráng. Gần đến lúc chia tay, An Ny khóc nức nở, Kiều Kiều cũng rơi nước mắt theo làm cho Giang Phóng đau lòng một hồi.

Kiều Kiều có cảm tình rất tốt với An Ny, đó một cô gái nhanh nhẹn hoạt bát.

Trở lại không bao lâu, Kiều Kiều liền đi học, giờ cô đã học năm hai, lập tức sẽ lên năm ba, coi như là lọt thời gian khẩn trương trong khi học tập.

Sinh viên Giang Phóng lại đang trong thời gian vô cùng nhàn nhã, đương nhiên, đây là nhìn từ phía trường học thôi, còn thực tế đâu, mặc dù hắn không phải đến trường học nhiều, nhưng bên này vội đến nỗi chân vắt lên cổ.

Công ty Giang gia đổi tên, giờ đã là một tập đoàn rồi, gọi là tập đoàn Cẩm Giang. Giang Phóng biết Giang Hải Dương có ý định đưa công ty hướng tới khu vực bên kia phát triển và mở rộng. 

Kiều Kiều nghĩ, cái tên này là lấy từ tên của Tần Tố Cẩm và Giang Hải Dương sao? Ha ha.

Tâm tình của Kiều Kiều rất tốt, bởi vì, cô không mang thai, hù chết cô, sợ mình có em bé, về sau bà dì đến, cô cảm động động đến nỗi lệ nóng doanh tròng, cảm giác phập phòng lo lắng rất khó chịu.

Hạng mục mới của tập đoàn Cẩm Giang đã đi vào thực hiện. Khu vực bọn họ coi trọng là nhà máy phân hóa học Dân Giang. Chuyện tiến triển vô cùng thuận lợi, bởi vì lúc trước Giang Hải Dương đã bàn bạc với bên chính phủ nên giấy phép hành nghề, giờ động dời cái gì, Cẩm Giangsẽ không tham dự.

Đây cũng đề nghị của Kiều Kiều với Giang Phóng, có giấy phép hành nghề, nhiều việc sẽ được xử lý gọn gàng sạch sẽ hơn nhiều, hơn nữa chính phủ động dời, đương nhiên so với Cẩm Giang bọn họ động dời dễ dàng hơn, cũng giảm đi rất nhiều phiền phức không đáng có. Hợp đồng của bọn họ là khoảng đất hơn ba trăm mét vông này. Nếu muốn xây dựng căn hộ thì nhất định phải đạt tới bảy trăm mét vuông, mọi người đều biết những thứ này đều là chuyện nhỏ.

Trong ban giám đốc, Giang Phóng đưa ra ý nghĩ của mình, chính là hộ hình trang hoàng tinh xảo, cái gọi là ban giám đốc, thật ra cũng không có nhiều người ngoài. Cơ bản đều là người Giang gia. Cho dù là tập đoàn hay công ty, thì đây cũng coi như là sản nghiệp của gia tộc họ Giang.

Giang Phóng đã có chuẩn bị, cũng đã điều tra nhiều lần, làm thành tài liệu. Nhận được sự thán thưởng của Giang Hải Dương.

Sau khi hội nghị kết thúc, Giang Hải Dương để cho một mình Giang Phóng ở lại: "Ý tưởng này của con rất tốt. Tài liệu chuẩn bị cũng đầy đủ hết. Bước vận chuyển tiếp theo, con toàn quyền xử lý".

"Vâng, được ạ"

"Sao con lại nghĩ đến chuyện xây dựng một khu căn hộ tinh xảo vậy?" thật ra dự án xây dựng căn hộ tinh xảo cũng không hi hữu, nhưng bên trong Giang Phóng còn nêu ra rất nhiều ý tưởng khác, các loại thiết bị tiên tiến. Còn cả sơ đồ hiệu quả nữa. Những thứ đó không thể không làm cho Giang Hải Dương thay đổi cách nhìn.

"Đây là do trong khoảng thời gian đi Cáp Nhĩ Tân chơi, Kiều Kiều nhàn rỗi nhàm chán muamột vài bộ tạp chí, trong đó có một vài thứ liên quan đến phương diện này, cô ấy cho con đề nghị, lúc về con liền tìm tài liệu nghiên cứu chặt chẽ một chút". Giang Phóng cười.

"Tiểu Phóng à. Sao cha cảm thấy, Kiều Kiều chính là tiểu phúc tinh của Giang gia chúng ta nhỉ?" Giang Hải Dương vui vẻ. Ông thật lòng thích đứa nhỏ này, cũng hi vọng chuyện của con bé với con trai của mình có thể tiến triển tốt.

Giang Phóng cũng mỉm cười: "Mặc kệ cô ấy có phải tiểu phúc tinh hay không thì cô ấy đều là bảo bối của con".

"Nhìn cái đức hạnh này của con đi" Giang Hải Dương trêu ghẹo con trai.

"Cha, có thể gặp được Kiều Kiều, cùng nhau lớn lên, yêu nhau, là chuyện hạnh phúc nhất đời này của con". Giang Phóng nghiêm túc.

Giang Hải Dương trầm mặc vỗ vỗ bả vai của con trai.

Mấy ngày này Giang Phóng rất bận rộn, mỗi ngày cũng chỉ nhìn Kiều Kiều một cái rồi lại tiếp tục công việc của mình, mệt mỏi giống con trâu, coi như là có cái tâm tư ngổn ngang kia thìcũng không còn tinh lực và thời gian để mà thực hiện, Kiều Kiều thở phào nhẹ nhõm, đi đêm nhiều sẽ có ngày gặp ma, cô cũng không muốn người ta biết chuyện này, phương pháp tốt nhất chính là không đi đêm, hắc hắc.

Mặc dù mỗi ngày về nhà sẽ thấy được Kiều Kiều, cùng cô tán gẫu trong chốc lát. Nhưng phần lớn thời gian, Giang Phóng đều phải xử lý công việc ở Cẩm Giang. Dù sao, cái dự án này cũngđã được duyệt, từ thiết kế, thi công, các phương diện Giang Phóng đều phải tham dự xử lý. Giang Hải Dương cũng có chủ tâm muốn cho Giang Phóng nhiều rèn luyện một chút cho nên mọi việc đềuu giao hết cho hắn. hiện tại cả tập đoàn Cẩm Giang đều đang suy đoán, người nối nghiệp Cẩm Giang tương lai sẽ là Giang Phóng.

Giang Phóng rất bận rộn, còn Kiều Kiều tuy việc học hành khẩn trương, nhưng vẫn có thời gian nghỉ ngơi, lúc trước Kiều Kiều quyết định học văn, cũng là bởi vì cái này. cô không hy vọng bản thân quá mệt mỏi, hơn nữa, đi con đường mình thích là điều quan trọng nhất.

"Ai, Kiều Kiều, được nghỉ cậu sẽ làm gì?" Từ Mạn hỏi.

Thời gian trôi qua là nhanh nhất, một cái lơ đãng đã sắp đến nghỉ hè, học sinh như Kiều Kiều có mười ngày nghỉ. Sau mười ngày, các cô sẽ tiếp tục học tập trở lại, chính thức khai giảng, các côsẽ là học sinh cấp ba chính thức.

"Tớ hả, cũng chẳng có gì". Ngày mai sẽ được nghỉ. Cuộc thi cuối kỳ lần này, Kiều Kiều là người đứng đầu khoa văn.

Rất nhiều người đều cảm thấy trong học tập Kiều Kiều không có bao nhiêu nghiêm túc, còn sớm yêu, sao lại có thể nhiều lần đạt vị trí số một như vậy, nhưng Từ Mạn lại biết rõ tính tình của Kiều Kiều. Làm bạn tốt của Kiều Kiều, cô biết rõ Kiều Kiều đã bỏ ra bao nhiêu nỗ lực.

"Mẹ tớ nói một ngày cũng đừng chận trễ việc học, bây giờ là thời khắc mấu chốt, để cho tớ tham gia học bổ túc, ai da, tớ không muốn như vậy chút nào!" Từ Mạn xếp thứ ba khoa văn.

"Tớ có nên bỏ không tham gia học bổ túc khôg, khó có khi được nghỉ vài ngày. Chờ đến khi khai giảng rồi, sẽ phải lâm vào cái cảnh lao đầu vào học không có ngày nghỉ. Cấp ba khủng khiếp!"

"Đúng rồi, Kiều Kiều, cậu nghĩ tới sẽ đăng ký học trường nào chưa, chuyên ngành gì?"

"Tớ à, đại học A hệ tài chính. Giang Phóng đã sớm nói với tớ rồi, nếu như tớ không báo trường ấy, hắn sẽ hành hạ tớ đến chết". Hoàn hảo khoa văn cũng có thể thi được vào hệ tài chính, nếukhông, đoán rằng Giang Phóng có thể mè nheo cô không học văn, bà nội nó chứ.

"Rống rống, đều nói Giang Phóng sợ cậu, nghe lời cậu, tớ thấy, cậu mới là người nghe lời thìđúng hơn. Tớ cũng sẽ báo đại học A, cha mẹ tớ không hi vọng tớ học quá xa nhà, cho nên tớkhông suy nghĩ đến những trường tỉnh khác, còn ở tỉnh mình thì đại học A có tiếng tăm lừng lẫy nhất. Cho dù so sánh trong nước thì tuyệt đối đại học A có thể đướng thứ một thứ hai. Cho nên cả nhà tớ đều quyết định chọn đại học A".

"Hay cậu cũng báo hệ tài chính đi, chúng ta có thể tiếp tục lêu lổng với nhau, ha ha". Kiều Kiều rất vui mừng, mặc dù giống như trêu đùa nhưng Kiều Kiều rất muốn như vậy. Nên biết, ở đại học A ưu tiên học nguyên lý, hệ khoa văn có thể báo không nhiều lắm. Mà hệ tài chính, đúng làmột hệ mà khoa văn có thể báo.

"Ha ha, thật ra tớ cũng có nghĩ qua, nhưng cậu cũng biết đấy, ba cha mẹ tớ không thoải mái như cha mẹ cậu, chắc chắn họ còn phải bàn bạc lâu". Từ Mạn đáng thương nói, nhưng thật ra cha mẹ vẫn rất tôn trọng ý kiến của cô.

"Vậy cậu xác định đi!"

"Hắc hắc."

Kiều Kiều nghỉ, giống như trong lúc lơ đãng cô đã lớn lên nhiều, một lần nữa trải qua nhiều năm như vậy. cô cũng không giống những cô gái trọng sinh khác giàu sang phú quý. Cũngkhông bộc lộ tài năng từ nhỏ như họ, cô chỉ sống như cô đã từng sống, an toàn, vui vẻ hạnh phúc lớn lên, lúc này đây cô càng thêm quý trọng khoảng thời gian từ từ lớn lên này.

cô cũng hiểu rõ cha mẹ của mình, cô biết cha mẹ mình không cần những thứ xa hoa giàu có kia. Tuy hiện giờ nhà cô không có tiền như Giang gia, nhưng cũng coi như là một gia đình khá giả. Ở cái thị trấn Dân Giang này cũng được gọi là giàu có. Như vậy, như vậy đã là đủ rồi.

Về phần Giang Phóng, cô không còn cảm thấy hắn là con nhà giàu nữa, dù thế nào trong lòngcô, hắn vẫn là thiếu niên quật cường cùng cô lớn lên kia, còn Giang Hải Dương, cô không có cách nào đem ông ấy tưởng tượng thành một người đặc biệt lợi hại, ông ấy không phải là chú Giang của cô sao? Chú giang cho cô rất nhiều tiền mừng tuổi, chú Giang luôn yêu quý cô.

"Kiều Kiều, chú dì của con đến đây, ra ngoài này đi". Kiều mẹ gọi Kiều Kiều đang trong phòng đọc sách.

Gia đình Kiều Kiều không chuyển đến vườn hoa Phượng Hoàng Sơn, còn Giang gia thì đã qua đó rồi, nhưng Giang Phóng và Giang Viễn vẫn ở nhà cũ, bọn họ vẫn quen sống ở đây hơn. Giang Viễn, Kiều Kiều, Kiều Mộc đi học, ở bên này cũng sẽ tiện hơn, Kiều gia không chuyển, Giang Phóng Giang Viễn cũng không đi.

"Chú dì, tiểu Phong". một nhà ba người chú dì đến thăm Kiều mẹ.

một nhà dì Kiều Kiều vẫn ở tại Thanh Nham, dì lại say xe, một chuyến đến đây cũng không dễ dàng.

"Chị Kiều Kiều" Nhà dì có một đứa con trai là Dương Puấn phong năm nay học lớp sáu.

Kiều mẹ là bà chủ nhà, nhưng tính cách lại khác một trời một vực với Tần Tố Cẩm, bạn bè thân thích đến đây, Kiều mẹ không có thói quen mua thức ăn ở nhà hàng đem về hay đến đó ăn mà tự mình làm thức ăn, vui chơi giải trí, tán gẫu cái này cái kia.

"Kiều Kiều à, con đi mua chút thức ăn đi, chọn những thứ nào ngon ấy! Ách, còn có, đêm nay con với tiểu Mộc sang bên kia ngủ nhé, chú dì sẽ ở đây".

"Vâng". Kiều Kiều trở về phòng thay quần áo, chuẩn bị ra cửa. Nhà Kiều Kiều không lớn, nên khi có thân thích đến đây, cần ở lại, bình thường Kiều Kiều đều sang nhà Giang Phóng ngủ, lâu dần đến cả Kiều mẹ cũng thành thói quen.

"Ai, tiểu Phong, em đi với chị không, giúp chị cầm đồ". Thay quần áo xong Kiều Kiều lôi kéo Dương Quấn Phong ra cửa.

Dương Quấn Phong mới lớp sáu mà đã cao hơn Kiều Kiều nửa cái đầu, Kiều Kiều cảm khái, đứa nhỏ này ăn gì mà lớn vậy? Nhưng ngẫm lại, cảm thấy chuyện này là rất bình thường! Mình có thể một bữa ăn bốn bát cơm giống thằng bé sao? Có thể sao?

Kiều mẹ họ Kim, Kim Trường Lam. Lúc nhỏ cô đến nhà ông ngoại mới biết trước kia bác Kiều Kiều còn có một chiếc thuyền nhỏ, tất cả các đồng chí Kim gia, đều cầm tinh con mèo. Kiều Kiều Kiều Mộc cũng có khẩu vị giống Kiều mẹ, đặc biệt thích ăn hải sản.

Dì của cũng Kiều Kiều cực kì thích hải sản, Kiều Kiều suy nghĩ một chút, đi qua quán bán hải sản đằng kia. Ừ, đều còn tươi ngon, phải mua một chút.

"Chị Kiều Kiều, chúng ta mua chút móng heo đi?" Dương Quấn Phong mở miệng.

Đối với hải sản Dương Quấn Phong không có hứng thú, nhưng lại phát cuồng với thịt heo, nhìn thấy quán bán đồ chín cách đấy không xa, rốt cuộc nó cũng không nhịn được.

Kiều Kiều cong khóe miệng, đương nhiên cô biết tiểu Phong thích ăn thịt, chỉ là, cô cố ý mua thịt cuối cùng thôi, muốn xem thằng bé có chủ động nói ra hay không, quả nhiên, đứa bé này vẫn như vậy, ha ha!

Tai heo, móng heo, lưỡi heo, tiết, Kiều Kiều lại mua thêm ruột già.