Trùng Sinh Chi Ngốc Phu Quân

Chương 51




Tô Thanh Hiệp liếc nhìn Cận Băng Tâm đang cúi đầu, ánh mắt chợt lóe, ra vẻ vươn tay nâng cằm Cận Băng Tâm lên, nhẹ giọng hỏi: “Sao Băng Tâm không tiếp tục nói? Ta đang nghe đây.”

Trong lòng Cận Băng Tâm vui vẻ, hắn gọi mình là Băng Tâm có phải là… Nghĩ, toàn bộ thân mình liền tiến sát vào lòng Tô Thanh Hiệp, hương liệu này sợ là có tác dụng rồi! Áp chế mừng như điên tiếp tục lên tiếng: “Băng Tâm, Băng Tâm thích lão gia, thực thích… Nhưng Băng Tâm không thể phá hư cảm tình của lão gia cùng phu nhân nên vẫn chịu đựng. Nhưng không ngờ phu nhân nàng… lại đối xử với Tuyết Nhi như vậy, lão gia, ta là thật sự nhịn không được mới có thể nói , người…”

Trong phòng Tô Mộ Tuyết, Tô Mộ Tuyết vừa rời khỏi nội thất cửa sổ liền mở ra, Thư Mai nhảy tiến vào hành lễ nói: “Chủ nhân, Thư Mai mang người đi ra ngoài.” Tô Mộ Tịch gật đầu, hai người dễ dàng rời khỏi nội thất. Thư Mai không cần Tô Mộ Tịch phân phó đã đóng cửa sổ nội thất.

Giả Như Quân thấy thư Tô Mộ Tuyết viết, vẻ mặt đắc ý tiêu sái tiến Trà Tuyết viên, tuyệt không hoài nghi vì sao ở Trà Tuyết viên một hạ nhân cũng không có. Trong lòng đắc ý, Tô Mộ Tuyết tính làm cái gì? Dám dành nam nhân với muội muội hắn, biết sai lầm rồi đi! Hừ hừ… lại không ngoan ngoãn muốn cầu mình giúp nàng nói chuyện với muội muội.

Muội muội hắn là ai, là đương kim Dạ hoàng tử phi tương lai chính là hoàng hậu Hiên Viên hoàng triều, hôm nay nếu Tô Mộ Tuyết không dùng một ngàn hai trăm lượng, hiểu được về sau nàng sẽ bị muội muội chỉnh chết đi. Đi đến trước sương phòng, A Bảo liền phúc thân: “Giả công tử, tiểu thư nhà ta ở bên trong chờ ngài, ngài vào đi thôi!” Lúc A Bảo nói lời này hơi hơi run run, thật sự hại đại tiểu thư sao? Nếu bị phát hiện thì làm sao bây giờ? Nhưng mà không làm nhị tiểu thư sẽ giết nàng, nàng không muốn chết, cho nên nàng đành xem như không biết .

Giả Như Quân đi vào, Tô Mộ Tuyết lập tức từ chỗ tối đi ra, trên mặt treo nụ cười không có ý tốt. Tô Mộ Tịch, không phải ngươi rất giỏi sao? Nếu mất trinh, có phải sẽ thảm hơn ta không. Ta là nữ nhi của ta, ta mới là nữ nhi cha kiêu ngạo nhất. Mà ngươi cùng nương của ngươi còn có ca ca đệ đệ tất cả đều nên đi chết, cút càng xa càng tốt. Nhìn khuôn mặt vặn vẹo của Tô Mộ Tuyết, A Bảo hoảng sợ, nữ nhân này càng ngày càng xấu, vào Tử Kim cung cũng không chiếm được Dạ hoàng tử sủng ái đi? có phải nàng lực chọn sai hay không?

Hai người đợi trong chốc lát vẫn không nghe được bên trong vang lên thanh âm không hài hòa. Tô Mộ Tuyết nóng nảy, sao lúc này bên trong còn chưa truyền ra thanh âm cái gì?không phải là Băng di hạ hương liệu quá nhiều khiến hai người đều ngất đi? Không được, nàng vào xem: “A Bảo, ngươi nhìn cho ta, đừng cho bất luận kẻ nào vào.”

Tô Mộ Tuyết đi vào khẳng định bên ngoài không có ai, đi đến cửa nội thất. Giả Như Quân vẻ mặt đỏ bừng chạy ra, nhìn thấy Tô Mộ Tuyết giống như người chết đói gặp phải đồ ăn, lập tức nhảy tới. Tô Mộ Tuyết muốn chạy trốn nhưng người đã bị Giả Như Quân khống chế ôm vào ngực . Giả Như Quân có tiếng mập mạp, Tô Mộ Tuyết làm sao có thể là đối thủ của hắn, chỉ có nhắm mắt lại thừa nhận hết thảy. Tô Mộ Tịch đã đi đâu, vì sao chỉ có Giả Như Quân ở trong này? Tô Mộ Tịch chết tiệt, ta nhất định cho ngươi chết không được tử tế…

Tô Mộ Tịch nghe được tiếng thân ngâm bên trong, cười lạnh lùng. Tô Mộ Tuyết, ngươi tính kế không cao minh chút nào. Mới một chút đã khiến ta nhìn ra sơ hở, Lệ thành đều xuất văn nhân tài nữ, nhưng người chết vì ngu ngốc cũng không ít , cho ngươi đến Lệ thành quả nhiên là một quyết định không sai.

Tô Mộ Tịch lấy lại tinh thần, công đạo: “Thư Mai, hảo muội muội của ta hình như thực thích hương liệu này, đem đồ chuẩn bị tốt thổi vào, phải kéo nửa canh giờ nữa.” Lúc này, người của hoàng cung cũng đến đây đưa y phục cưới. Ấn quy củ Hiên Viên hoàng triều, đưa hỉ phục phải là huynh đệ của chú rể đến, Hạo Thành chỉ có Hiên Viên Hạo Dạ là ca ca, người đến lần này tất nhiên là hắn. Cho hắn nhìn kỹ, Tô Mộ Tuyết thủ tiết cho hắn đến cập kê như thế này? Việc này có thể khiến Tô Mộ Tuyết không vào được cung, miễn cho nàng về sau đắc ý sẽ không dễ thu thập. Cũng có thể cho phụ thân làm ra quyết định, Tô Mộ Tuyết không phải nữ nhi Tô gia, không thể từ đại môn Tô gia đi ra ngoài, không thể vì nàng mà khiến môn phong Tô gia bị tổn hại. Quan trọng hơn, người ngủ với nữ nhân của Dạ hoàng tử lại là Giả Như Quân. Như thế, Hiên Viên Hạo Dạ không có khả năng nhẫn khẩu khí này, không quan hệ tình yêu, chỉ là tôn nghiêm cùng mặt mũi mà thôi. Hiên Viên Hạo Dạ mà động, Giả Như Sinh chỉ có Giả Như Quân là đứa con trai duy nhất, liệu ông ta có còn trung thành một lòng với hắn? Một tên tam điểu, cớ sao không làm.

“Vâng.” Thư Mai lên tiếng trả lời, lập tức xuất ra đồ đã chuẩn bị tốt thổi vào. Tô Mộ Tịch nhìn thoáng qua cửa sổ, cười rời khỏi Trà Tuyết viên, dù sao cũng phải có người báo tin cho Hiên Viên Hạo Dạ không phải sao. Nhưng mà, việc này nàng không thể làm, cho A Bảo làm đi! Coi như tặng Tô Mộ Tuyết một chiêu cuối cùng.

Trong phòng Cận Băng Tâm, Tô Thanh Hiệp nghẹn khí nghe Cận Băng Tâm nói xong yêu mình bao nhiêu. Nếu không phải nín thở, ông đã cười chết, yêu mình? Thực buồn cười. Cận Băng Tâm dựa vào Tô Thanh Hiệp không ngừng nói mình yêu hắn bao nhiêu, thời gian lướt qua càng nhanh, trong lòng cũng nóng nảy. Vì sao hắn còn không xuống tay với mình? Thời gian có tác dụng của thuốc này dài như vậy sao? Tay chậm rãi xoa ngực Tô Thanh Hiệp, cố ý đè thấp thanh âm có chút quyến rũ: “Lão gia, Băng Tâm mệt mỏi, người phù ta đến bên giường nghỉ ngơi có được không?” Nói xong còn cố ý chạm vào chạm vào hạ phúc của Tô Thanh Hiệp.

Tô Thanh Hiệp nhìn nhìn canh giờ đã đến, ôm lấy Cận Băng Tâm cười xấu xa: “Tốt! Băng Tâm thật đẹp.” Nói xong đi vào nội thất. Trong lòng Cận Băng Tâm mừng như điên: “Lão gia, người thật đáng ghét.” Tâm nguyện nhiều năm cuối cùng cũng hoàn thành sao? Ha ha… nam nhân này đúng là vẫn động tình, dựa vào kỹ thuật khuê phòng của hoa khôi, nàng không tin Tô Thanh Hiệp sẽ không thương mình. Thứ Cận Băng Tâm nàng muốn, chưa từng không chiếm được. Nàng vẫn có thủ đoạn hơn tỷ tỷ, bằng không Tô Thanh Hiệp làm sao có thể cam tâm tình nguyện ôm mình lên giường?

Cận Băng Tâm nghĩ Tô Thanh Hiệp bị dược hiệu phát tác thần trí không rõ, nhưng mà, Tô Thanh Hiệp thực thanh tỉnh nhìn biểu cảm trên mặt Cận Băng Tâm. Nữ nhân này, quả nhiên như Cận Băng Lan, giờ ông chết cũng không tin Tô Mộ Tuyết là nữ nhi của ông. Kỳ lạ là, Tô Mộ Tuyết không phải nữ nhi của ông, cũng không phải Triển Thiên , vậy là của ai? Cận Băng Lan nữ nhân này, cũng thật bẩn.

Phóng Cận Băng Tâm lên giường, Cận Băng Tâm cố ý bổ nhào cọ cọ lên người Tô Thanh Hiệp, nghĩ tâm nguyện sắp hoàn thành. Không ngờ lúc này cửa phòng bị đẩy ra, Lí mẹ mang theo hai nha hoàn đi vào: “Lão gia, người trong cung đến bàn sính lễ, phu nhân mời người nhanh đi đến chủ viên.”

Vẻ mặt Tô Thanh Hiệp bình tĩnh đẩy Cận Băng Tâm ra, đứng lên thản nhiên gật gật đầu: “Ta biết, nữ nhân này Lí mẹ biết nên xử lý thế nào đi.” Nói xong, cũng không thèm nhìn Cận Băng Tâm một cái liền rời đi. Nữ nhân này, ông sớm nên xử lý giúp phu nhân, “Dưỡng dục chi ân” chính mình báo rất nhiều.

Tô Thanh Hiệp nhớ tới ngày ông ở Cận phủ, Tô Thanh Hiệp đều lười liếc nàng một cái, gia tài Cận gia rõ ràng không ít lại để mình ở sài phòng, ăn còn không bằng hạ nhân. Lúc còn sống sao phụ thân có thể xưng huynh gọi đệ với người như thế, lúc trước nếu không phải ông còn nhỏ tuổi, không thể nuôi sống chính mình thì có chết ông cũng không muốn ở Cận gia . Năm đó ông đến hoàng thành đi thi, khi đó trời còn rơi đại tuyết, ông quỳ trong tuyết một ngày một đêm, Cận lão gia mới mở cửa như bố thí mà cho ông ngũ lượng bạc. Ân như vậy, đã sớm trả xong lúc cứu Cận lão gia, ông không nợ Cận Băng Tâm, lại càng không nợ Tô Mộ Tuyết, nếu không phải vì ân cứu mạng của Triển Thiên thì sao mình có thể giữ các nàng? giữ các nàng, không biết còn sinh ra chuyện gì.

Cận Băng Tâm ngốc ở trên giường, tại sao có thể như vậy? không phải Tô Thanh Hiệp trúng mê tình hương sao? Vì sao lại thanh tỉnh như vậy? Tô Thanh Hiệp vừa rời khỏi, trong mắt Lí mẹ chợt lóe lệ quang, đã sớm không vừa mắt Cận Băng Tâm cùng Tô Mộ Tuyết, cuối cùng cũng có cơ hội thu thập nàng. Đi đến lư hương ngửi ngửi lập tức lạnh mặt: “Hạ xuân dược này nọ, các ngươi, nhốt tiện nhân này vào sài phòng để phu nhân đến xử lý.”

Nhốt nàng? Cận Băng Tâm lấy lại tinh thần, lạnh lùng nói: “Lí mẹ, ngươi dựa vào cái gì bắt ta? Chuyện gì ta cũng chưa làm?” Không thể , làm sao nàng có thể bị nhốt? Nàng phải làm thiếp của Tô Thanh Hiệp, sau đó là lương thiếp, sau đó là bình thê, cuối cùng giết chết Vương Hương Tú giống như giết tên quỷ kia rồi lên làm chính thê của Tô Thanh Hiệp, như vậy nàng chính là phu nhân của Thừa tướng Hiên Viên hoàng triều. Nàng sao có thể bị nhốt? Không thể , không thể , nàng không phải một người thất bại, vĩnh viễn không phải, thất bại là Vương Hương Tú, thất bại là Cận Băng Lan…

Hai nha hoàn kéo nàng, nhốt nàng vào sài phòng chủ viên. Nhìn cửa đã đóng, cuối cùng Lí mẹ nhẹ nhàng thở ra, lão gia xem như nghĩ thông suốt , giữ nữ nhân này lại thì sớm hay muộn cũng là tai họa. Buổi sáng lão gia tìm mình, bà còn cho là có chuyện gì. Thì ra lão gia nghĩ thông suốt .

A Bảo đợi nửa ngày Tô Mộ Tuyết cũng không đi ra, thấy sắc trời đến thời gian Tô Mộ Tuyết nói. Nóng nảy, làm sao bây giờ? Quên đi, vẫn đi tìm người trước đi! Bằng không nữ nhân kia đi ra thấy mình không đi gọi người nàng lại đánh. A Bảo nghĩ như vậy liền đến chủ viên. Lúc đến chủ viên vừa khéo gặp Hiên Viên Hạo Dạ đi vào cửa. A Bảo liền quỳ trước mặt hắn: “Dạ hoàng tử, tiểu thư nhà ta bị bệnh không không ngừng kêu tên ngài, thỉnh ngài dời bước đi thăm nàng!” Nói xong, không ngừng dập đầu.

Hiên Viên Hạo Dạ cau mày, nắm chặt tay muốn cự tuyệt , nhìn nhìn thần tử đi cùng bên cạnh, gật gật đầu: “Các ngươi đi trước đi! Bổn hoàng tử đi một chút sẽ trở lại.” Tiện nhân kia tốt nhất là thật sự bệnh sắp chết, bằng không xem bổn hoàng tử làm ngươi sống không bằng chết như thế nào. Hừ…

Một đám người rời đi, Tô Mộ Tịch mới từ chỗ tối đi ra. Ừ, đợi lát nữa có thể xem trò hay, lúc này đi thỉnh an cha mẹ đi! Cận Băng Tâm, Tô Mộ Tuyết không biết các ngươi biết mình tính kế hoàn toàn thất bại, còn vạn kiếp bất phục thì sẽ có cảm tưởng gì?