Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ

Chương 276: Yêu tinh




Hiếm khi có thời gian ở cùng với Tạ Dao, Niếp Ngôn hưởng thụ cảm giác ấm áp này, bỏ đi hai câu ở trên, liền cảm thấy vô cùng thích thú, tình cảm cần vun đắp từ từ, không nên vội.

“Đi học nào, mọi người nhanh tới phòng thay đồ đi.” Một đồng học nhìn đồng hồ nói.

Cả đám ào ào đứng lên, tụm năm tụm ba bàn chuyện trên trời dưới đất, lần lượt đi ra khỏi phòng học.

Địa điểm chính là phòng tập thể dục thể thao. Có diện tích rất rộng, khoảng năm sáu trăm mét, có thể chứa được mấy trăm người. Dành cho một lớp bọn hắn chắc chắn là đủ rồi. Tổng cộng mới có hơn 30 người có mặt trong lớp.

Có rất nhiều người Niếp Ngôn không nhận ra, có cả người trước giờ chưa bao giờ thấy. Dù sao lớp học theo kiểu tự học, mọi người tới lớp, hay có việc không muốn tới cũng có, cũng có khi gần lúc thi, bọn hắn mới xuất hiện.

“Chúng ta cùng đi thôi.” Niếp Ngôn nói với Tạ Dao.

“Ta muốn đi tới phòng thay đồ, lát nữa gặp lại ở phòng tập thể thao nhé.” Tạ Dao chần chờ một lúc rồi nói, nhẹ nhàng từ chối Niếp Ngôn.

Nếu như hai người đi kè kè bên nhau, sẽ khiến bao nhiêu kẻ bàn tán?

Tạ Dao đứng lên, Niếp Ngôn không kìm được “soi” liền, dáng người Tạ Dao rất đẹp, đôi chân thon dài cứng cáp, cánh tay trắng như ngọc, ……., Niếp Ngôn không khỏi nghĩ linh tinh, lúc Tạ Dao thay đồ, tình cảnh ấy mới kích thích làm sao.

Nhìn thấy ánh mắt của Nhiếp Ngôn, nội tâm Tạ Dao không khỏi có chút khác thường. Ánh mắt Niếp Ngôn hơi sỗ sãng, trong mắt hiện lên vẻ trêu chọc, có ý thưởng thức, làm cho trái tim nàng run lên.

“Ta đi trước” Tạ Dao hơi bối rối nói, má ửng hổng.

Nàng chưa từng tiếp xúc ở khoảng cách gần như vậy với một nam sinh nào.

Trông thấy bộ dáng mất bình tĩnh của Tạ Dao, Niếp Ngôn cảm thấy buồn cười.

“Ừm, tí gặp lại” Niếp Ngôn cười nói, mùi hương thoang thoảng trên người Tạ Dao khẽ lướt qua

Tạ Dao đi ra phía cửa, lúc ra khỏi phòng học, một nữ sinh khác trong lớp là Tương Oánh Ngữ đi về phía Niếp Ngôn. Nàng bĩu môi, có chút không vui, chần chờ một lát, rồi cũng không thể quay lại, đành bước ra khỏi phòng học.

“Hi, khỏe không, đồng học mới, ngồi đần ra ở đây đã thấy quen chưa?” Tương Oánh Ngữ mỉm cười chào Niếp Ngôn.

Niếp Ngôn thoáng đánh giá nàng, Tương Oánh Ngữ là lớp phó đời sống của lớp, luận về tướng mạo, chỉ thua kém Tạ Dao chút ít. Nhưng do thường xuyên tập luyện vũ đạo nên dáng người vô cùng nóng bỏng, toàn thân mềm mại không xương, tạo cho người ta cảm giác yêu mị. Có thể nói chính là một con hồ ly, cô nàng là đối tượng mơ ước của vô số nam sinh trong lớp.

Kiếp trước những người như Tương Oánh Ngữ sẽ không chủ động tìm Niếp Ngôn tán gẫu, cho nên Niếp Ngôn cũng không hề biết rõ về nàng. Nghe nói sau khi nàng tốt nghiệp trung học gả cho một gã nhà giàu, gã này già gấp đôi tuổi nàng, lúc ấy đám sắc lang trong lớp đều kêu gào đáng tiếc, dáng người của Tương Oánh Ngữ, nếu như đẩy xuống giường, cảm giác sẽ là dục tiên dục tử đến thế nào chứ (Biên: đại ý là sướng lắm), sống bớt đi mười năm cũng được. Cả đám chỉ hận không sinh ra sớm hơn vài chục năm.

Niếp Ngôn đối với nàng không có cảm giác gì đặc biệt. Một người đàn bà ham mê tiền tài mà thôi, kiếp trước, trong tim hắn đầy ắp chỉ có hình ảnh Tạ Dao, chưa bao giờ nói chuyện với Tương Oánh Ngữ quá mấy câu, chẳng qua chỉ là một người xa lạ mà thôi.

“Cũng ổn, các đồng học đều rất nhiệt tình.” Niếp Ngôn cười nhạt nói, người khác đã chủ động chào hỏi, hắn cũng không cần phải cư xử lạnh nhạt, dù sao học cùng lớp thì cũng nên duy trì mối quan hệ hòa hợp.

Niếp Ngôn nhìn thoáng qua cửa phòng học, Tạ Dao chắc đã đi trước, trong lòng thoáng có chút buồn bực vô cớ.

“Hoa khôi của lớp đã đi rồi. Trong lớp có nhiều mỹ nữ như vậy, sao lại chỉ biết tới một mình hoa khôi vậy, cậu xem Hạ Linh, Chung Hinh, tùy tiện kể ra một người thì cũng không thua kém bao nhiêu.” Tương Oánh Ngữ dựa vào bàn buông lời trêu chọc, đem dáng người hoàn mỹ thi triển ra hết mà nhìn Niếp Ngôn, không thể nghi ngờ Niếp Ngôn rất phù hợp với yêu cầu của nàng, đẹp zai, dáng nuột, tiền nhiều, có tài, trước kia nàng chấm Lưu Thụy, không ngờ rằng lại xuất hiện một người có điều kiện so với Lưu Thụy còn tốt hơn.

Niếp Ngôn cười cười, cũng không giải thích, nói: “Đi học thôi. Ta muốn tới phòng thay đồ. Xấu hổ quá, ta đi trước đây.”

“Ok, lúc khác nói chuyện.” Dáng vẻ tươi cười trên mặt Tương Oánh Ngữ thoáng ngừng lại, hơi lúng túng.

Niếp Ngôn đi thẳng ra phía cửa phòng. Hạ Linh trông thấy cảnh này, không khỏi cười thầm, không ngờ Tương Oánh Ngữ cũng ăn quả đắng, nàng đi dụ hoặc nam nhân khắp nơi, lúc này lại tự xấu mặt. Không ngờ rằng Niếp Ngôn có thể chống lại được sức hấp dẫn của Tương Oánh Ngữ, tính cách cũng không tệ lắm, ấn tượng của nàng đối với Niếp Ngôn tốt lên nhiều.

Hạ Linh suy nghĩ một chút, hẳn là nên nói chuyện này cho Tạ Dao.

Tương Oánh Ngữ không vui, hừ lạnh một cái, sau đó quay người rời đi.

Niếp Ngôn đi ra khỏi phòng học. Cách đấu. Cuối cùng cũng có thể vận động tay chân, hắn rất thích cách đấu, nó có thể rèn luyện thân thể, là môn học rất tốt để tăng cường thực lực của bản thân.

Trong phòng thay đồ của nữ sinh, đối diện phòng tập thể thao, mỗi học sinh đều có một gian riêng, mỗi gian đều có biện pháp phòng vệ, có một ít thiết bị làm nhiễu các thiết bị quay lén. Phòng thay đồ của Tạ Dao, diện tích lên tới năm sáu chục thước vuông, hai bên là các ngăn tủ tinh xảo, bên trong chứa nhiều loại quần áo, lúc nào cần đều có thể dùng tới, trong phòng còn có một cái giường nhỏ giản dị, khi nào thấy mệt mỏi có thể nằm nghỉ.

Tạ Dao đi vào phòng thay quần áo, đóng cửa lại. Lấy từ trong tủ ra một bộ đồng phục cách đấu. Sau đó cởi bỏ váy ngoài, thoáng nhìn vào gương, nàng chỉ mặc một cái bra cùng một cái quần nhỏ màu hồng phấn. Đôi chân thon dài, bộ ngực chắc nịch rất đầy đặn, tìm không ra nổi một tí khuyết điểm nào

Dáng người như vậy, có lẽ không hề thua kém Tương Oánh Ngữ.

Nhớ tới ánh mắt nỏng bỏng vừa rồi của Niếp Ngôn, trong lòng Tạ Dao lại xuất hiện một tia tức giận và xấu hổ. Cảm giác khác thường này không thể xóa bỏ được, trong lòng thầm nghĩ, tên kia đúng là sắc lang mà, sau này cẩn phải thử thách cẩn thận mới được.

Tạ Dao suy nghĩ, trong lòng có chút buồn bực, nàng không muốn thừa nhận cũng không được, cơ thể Tương Oánh Ngữ quả thật rất hoàn hảo, tới mức khiến cho vô số nam nhân điên cuồng, nhất là khi khiêu vũ, cái dáng người mềm mại đáng yêu và xinh đẹp, khiến cho người ta đã đưa mắt nhìn thì khó lòng quay đi.

Tạ Dao thay xong trang phục, không giống như dáng vẻ nữ sinh hồi nãy, cả người nàng mặc đạo phục màu trắng, trong vẻ mềm mại đáng yêu lộ ra một cỗ anh khí.

Tạ Dao thắt chặt đai lưng. Đang chuẩn bị đi ra thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

“Ông ngoại.” Tạ Dao lộ ra dáng vẻ tươi cười, vui vẻ.

“Dao Dao, chuyện cháu nhờ ông, ông đã cho người đi làm, đang cùng bên kia liên lạc” Lưu Hồng Thiết nghe được tiếng của cháu gái trong điện thoại, không khỏi cười thoải mái. Từ nhỏ Tạ Dao đã hay bám lấy hắn, hai ông cháu rất thân, hơn nữa lại là cháu gái duy nhất, đương nhiên là phải yêu thương.

Cháu gái, nữ nhi hiếu thuận, làm cho cái tuổi 70 cô độc cũng cảm thấy niềm vui của gia đình. Đối với tình cảm của Tạ Dao, hắn hận không thể đem những vì sao, ánh trăng đều đặt trước mặt nàng, khi nào hắn mất, toàn bộ gia sản cũng giao cho Tạ Dao.

Bản thân Tạ Dao cùng cha mẹ đều xem nhẹ chuyện tiền bạc, dù sao có rất nhiều thứ không mua được bằng tiền, ví dụ như chân tình.

“Cảm ơn ông “

“Dao Dao vì sao nhất định phải đầu tư cho Ngưu Nhân Bộ Lạc?” Lưu Hồng Thiết cười nói.

“Bởi vì Ngưu Nhân Bộ Lạc có tiềm lực, Ngưu Nhân Bộ Lạc mới phát triển thời gian ngắn, đã biểu hiện mạnh mẽ như vậy. Tập đoàn Long Dược chúng ta đầu tư cho họ, chỉ có lãi mà không lỗ phải không ạ?” Tạ Dao chỉ sợ Lưu Hồng Thiết hiểu được sự tình, có chút hoảng hốt nói.

“Chỉ như vậy thôi sao?” Lưu Hồng Thiết nói đầy thâm ý.

Gò má Tạ Dao ửng hồng, chột dạ trả lời: “Đương nhiên là như vậy rồi, vì lợi ích của tập đoàn Long Dược, bơm tiền cho Ngưu Nhân Bộ Lạc nhất định không có sai.”

Lưu Hồng Triết cũng không vạch trần Tạ Dao, chuyện của thanh niên, phải do bọn hắn tự mình xử lý, tuy nói hài tử nhà Lưu Đỉnh không tệ, nhưng phải là bản thân Tạ Dao thích mới được, nếu như là Tạ Dao có cảm tình với người khác, hắn cũng không can thiệp.

“Chuyện này về phía tập đoàn Long Dược không có vấn đề gì. Riêng cá nhân ông quyết định đầu tư vào Ngưu Nhân Bộ Lạc” Lưu Hồng Thiết cười cười nói, chuyện bơm tiền cho Ngưu Nhân Bộ Lạc, trong nội bộ tập đoàn có nhiều thứ phức tạp, nếu chỉ là đầu tư cá nhân thì không có vấn đề gì. “Về phần người phụ trách quản lý dự án.”

“Để cháu làm đi.” Tạ Dao nhanh nhảu nói.

“Vậy để cho cháu phụ trách, nhưng cũng đừng để cho toàn bộ của hồi môn ông tặng cho cháu đem vào luôn đấy.” Lưu Hồng Thiết cười trêu chọc nói.

“Ông ngoại!” Tạ Dao xấu hổ tới mức dậm dậm chân, nghe dược hai chữ “hồi môn”, trong lòng không tự chủ được mà run lên.

“Được rồi, không nói nữa.” Lưu Hồng Thiết cười ha ha nói, con người luôn nghiêm túc như hắn chỉ có trước mặt đứa cháu gái này mới có thể bỏ đi lớp mặt nạ ngụy trang.

“Đầu tư cho Ngưu Nhân Bộ Lạc chắc chắn sẽ không lỗ, sản nghiệp ảo phát triển phi tốc, hơn nữa Tín Ngưỡng đang là một game hot, đã là nơi giải trí tốt nhất cho mọi người lúc rảnh rỗi, ảnh hưởng tới nhiều người như vậy, tiềm lực phát triển thị trường nhất định có. Hơn nữa hiện tại Ngưu Nhân Bộ Lạc chiếm cứ một nửa giang sơn của Tạp La Nhĩ thành, sau lại đánh chiếm cứ điểm, tại những nơi quan trọng thiết lập các điểm tiêu dùng tín dụng, sau này nhất định tiền vào như nước. Ông ngoại chắc chắn sẽ kiếm được bộn tiền!” Tạ Dao ngọt ngào nói.

“Gì mà kiếm được bộn tiền, Ông ngoại cháu sắp chết rồi, còn Ngưu Nhân Bộ Lạc, cháu thích làm sao thì làm, đừng đem lão già này hủy đi là được rồi.” Lưu Hồng Thiết cười sảng khoái, Tạ Dao đi theo hắn học qua về quản lý, xử lý một ít chuyện nhỏ tuyệt đối không có vấn đề gì. Mặc dù chỉ là quản lý giao dịch với công hội trong trò chơi hư cấu, nhưng hình thức quản lý cũng giống như công ty trong thế giới thật, vừa khéo có thể để cho Tạ Dao rèn luyện.

Hai người lại nói một chút chuyện trong nhà, Tạ Dao ân cần thăm hỏi sức khỏe Lưu Hồng Thiết rồi hai ông cháu mới cúp điện thoại.

Tạ Dao hớn hở đi ra ngoài phòng thay đồ.

Tương lai, nếu như Niếp Ngôn biết nàng chính là người phụ trách được tập đoàn Long Dược phái tới, không biết sẽ ngạc nhiên tới mức nào. Nghĩ tới đây Tạ Dao liền lộ ra dáng vẻ tươi cười của tiểu ác ma, trước khi Niếp Ngôn biết được thân phận của mình, nhất định phải trêu đùa tên kia một trận.