Trùng Sinh Lần Này Em Yêu Anh

Chương 4: Vô tri




"Lam Thanh, cậu..." Sở Dịch Thiên  khẽ cau mày khi nghe thấy giọng nói hoảng hốt trong điện thoại, thật không hiểu nổi Kỉ Lam Thanh đang định làm gì.

Trở lại phòng riêng, Dịch Thiên càng nghĩ càng thấy bồn chồn, lại tiếp tục gọi điện, nhưng không ai bắt máy.

"Dịch Thiên, ​​khi nào thì Lam Thanh đến vậy? Tớ chết đói mất". Quý Hạo Siêu sờ bụng đói, nhìn một bàn thức ăn thịnh soạn trước mặt, không khỏi nuốt nước miếng.

“Cậu ăn trước đi, tớ đi xem một chút.” Kỉ Lam Thanh thực sự quá kỳ quái, Sở Dịch Thiên không yên lòng, không tự mình xác nhận sẽ không yên tâm.

Kỉ Lam Thanh không tìm được đáp án, trực tiếp cúp máy, sau đó nhìn vào ngày hiển thị trên điện thoại là 17/3/2029.

Năm 2029 thì đúng, nhưng ngày 17 tháng 3?

Ngày 17 tháng 3!

Đó không phải là sinh nhật thứ 22 của hắn sao!

Chẳng lẽ?

Một suy nghĩ điên rồ xuất hiện trong đầu Kỉ Lam Thanh, chẳng lẽ hắn sống lại?.

Hắn nhớ rõ khi đó đang làm việc trong văn phòng, thì bị Sở Dịch Thiên kéo đến trước gương, sau đó...

Sau đó, hình như hắn ngất đi!

Hắn bỗng nhiên cười lớn, Kỉ Lam Thanh cảm thấy vô cùng kích động, thở phào nhẹ nhõm.

Sống lại có nghĩa là Hắc Phong vẫn còn sống, vẫn còn cơ hội, mọi thứ chưa quá muộn!

Kỉ Lam Thanh càng nghĩ càng vui vẻ, vì quá phấn khích mà hắn phải nắm mấy lần mới vặn được tay nắm cửa.

Phòng khách lộn xộn, sofa nằm trơ trọi trên sàn, chiếc bánh sinh nhật rơi trên sàn nhà, một bàn thức ăn đã nguội lạnh... Kỉ Lam Thanh chưa bao giờ cảm thấy bước chân của mình nặng nề đến thế, mỗi bước đi đều đau lòng đến nhói tim.

Bởi hắn đã nhớ lại tất cả!

Năm tháng trôi qua, tất cả cảnh tượng giống như chỉ vừa mới xảy ra, mọi thứ trong trí nhớ của Kỉ Lam Thanh tất cả đều hiện về hết sức chân thật và tàn nhẫn.

Hôm đó, hợp đồng đã thương lượng vô cớ bị  hủy bỏ nên Kỉ Lam Thanh vô cùng tức giận, sau khi trở về biệt thự, lại nhìn thấy Hắc Phong, trong lòng càng tức giận hơn.

Kỉ Lam Thanh vẫn nhớ rất rõ, khi làm chính mình vứt chiếc bánh xuống đất, Hắc Phong trông rất suy sụp và buồn bã, thân hình gầy gò đột nhiên lung lay như  thể không chịu nổi sức nặng của quần áo, khuôn mặt tái nhợt tiều tụy, cùng với sự thất vọng trong ánh mắt không thể che đi.

Là chủ tịch cuả tập đòng Hắc Thị, Hắc Phong vô cùng độc đoán, kiêu ngạo và tàn bạo, khí chất của một người lãnh đạo tỏa ra trên người Hắc Phong luôn khiến người khác cảm thấy rét run.  Nhưng trước mặt Kỉ Lam Thanh, y luôn ôn nhu, nâng niu chiều chuộng hắn, luôn điềm đạm bao dung, đôi lúc hèn mọn đến buồn bực.

Kỉ Lam Thanh ngồi xổm trên sàn, nhìn chiếc bánh đã bị nát bét. Hắn, có tài cán gì, có phước đức gì mà được Hắc Phong mang cả chân tâm ra để đối xử với hắn vô cùng ôn nhu và bao dung như thế!.

Hắc Phong không ngại cởi tây trang, mang tạp dề vào bếp cặm cụi nấu cho hắn, bởi vì hắn vô tình nói không thích ăn thức ăn bên ngoài, nhưng hắn thì sao? Đã bao lần hắn thành tâm thưởng thức những món ăn mà Hắc  Phong đã bỏ sức ra nấu rất kĩ lưỡng?

Hắc Phong  thậm chí còn dùng thế lực của mình, để công ty Lam Thanh có  được nguồn tài nguyên như mong muốn, hơn thế còn có được một số hợp đồng mà nhiều người khát khao thèm muốn, luôn đứng ở một tầm cao mà người khác không thể sánh được, chặn mọi tin đồn xấu và mối đe dọa từ bên ngoài. 

Nhưng còn hắn thì sao? Trong lúc tận hưởng sự chăm lo tỉ mỉ của Hắc Phong, có được nguồn lực và tài nguyên mà anh ấy mang lại thì hắn đáp lại bằng cách ngày ngày đay nghiến, mắng nhiếc, ghét bỏ Hắc Phong...    chỉ vì cái gọi là lòng tự trọng đầy đạo đức giả của hắn, hắn coi tất cả những thứ mà Hắc Phong đã làm cho hắn là sự khoe khoang, là sự sỉ nhục và châm chọc hắn. Hắn điên cuồng dùng ánh mắt sắc lạnh, vẻ mặt chán ghét, giọng nói lạnh lùng thậm chí là những lời lẽ hằn họcchửi bới cay nghiệt, để buộc tội đổ lỗi cho đối phương, hắn đã xúc phạm đến người đã dùng cả chân tình để yêu hắn.  

...

Kỉ Lam Thanh mắt đỏ hoe, tất cả những gì hắn làm trước đây đều hiện lên trong trí nhớ, hắn giơ tay liên tục tát mạnh vào mặt, những dấu tay hiện rõ trên mặt, như nói lên sự hối hận, ân hận và tự trách..…

“Hắc Phong!”

Kỉ Lam Thanh bỗng bật dậy hét lớn, căn phòng trống rỗng bao trùm lên cô đơn, khiến hắn rét run, trong lòng càng thêm khó chịu như bị kim châm.

" Bây giờ anh ấy không có ở đây".

" Anh ấy đi rồi, anh ấy bị đuổi đi rồi".

Kỉ Lam Thanh  cuống cuồng chạy vào phòng ngủ, cầm điện thoại lên và bắt đầu gọi cho Hắc Phong.

Đổ chuông rồi sau đó không ai bắt máy, cứ như thế Kỉ Lam Thanh liên tục gọi lại  hết lần này đến lần khác, lúc đầu gọi thì đường dây được kết nối, nhưng không có ai bắt máy, sau cùng đơn giản là tắt máy.

“Hắc Phong, nghe điện thoại, làm ơn trả lời điện thoại!”

Kỉ Lam Thanh cứ lặp đi đi lặp lại như thế. Đôi mắt sưng đỏ không thể chịu đựng được nữa, nước mắt lăn dài trên má, chảy vào môi mang vị mặn đầy chua xót.

“Đúng rồi, chắc hẳn anh ấy đã đến công ty, chắc là như thế.”. Kỉ Lam Thanh tìm kiếm trong danh bạ điện thoại thì chợt nhận ra chính mình không có số tập đoàn Hắc Thị.

“Bạn bè, Hắc Phong chắc đang đi tìm bạn của anh ấy”. Kỉ Lam Thanh tự tin nghĩ đến, cũng giống như chính mình, mỗi khi tâm trạng không vui đều tìm đến bè để uống rượu trút cơn tức giận về Hắc Phong

Kỉ Lam Thanh  lật xem danh bạ trong điện thoại, có hàng trăm số điện thoại, nhưng không có ai là bạn bè của Hắc Phong cả.

Kỉ Lam Thanh  trực tiếp vứt điện thoại xuống đất, hai mắt càng đỏ hơn.

Ở cùng Hắc Phong năm năm, Kỉ Lam Thanh nhận ra bản thân biết rất ít về anh, không có bất cứ điều gì ngoài số điện thoại.

Gia đình anh ấy, bạn bè anh ấy, sở thích của anh ấy, con người anh ấy… mọi thứ về Hắc Phong, Kỉ Lam Thanh quả nhiên hoàn toàn không biết

“A aaaaaaaaaaaaa!!”

Kỉ Lam Thanh điên cuồng, nắm chặt mái tóc đã rối bù, khuôn mặt anh trở nên dữ tợn và vô cùng tàn bạo.

Thật trớ trêu thay khi hắn không biết gì về  người đàn ông đã cùng chung sống với mình trong suốt 5 năm.

Có tiếng gõ cửa, Kỉ Lam Thanh mắt sáng lên, Hắc Phong quay về! Hắn hốt hoảng chạy đến cửa, quên mất việc Hắc Phong có chìa khóa, có thể tự mở mà không cần gõ cửa.

"Hắc Phong..." Giọng nói kích động biến thành trầm mặc và buồn bực khi nhìn thấy Sở Dịch Thiên đứng ở trước cửa, Kĩ Lam Thanh trực tiếp đẩy Sở Dịch Thiên ra, nhìn ra sau lưng, không có một ai!

Kỉ Lam Thanh mặc áo sơ mi trắng đã nhăn  nhúm cùng mái tóc rối bù, đôi mắt thì sưng đỏ. Sở Dịch Thiên nhìn thấy,biểu cảm trên gương mặt hắn  đi từ phấn khích đến cô đơn tuyệt vọng.

“Lam Thanh?” Sở Dịch Thiên  lo lắng hét lên, chưa kịp nói tiếp đã bị Lam Thanh nắm lấy vai: “Dịch Thiên, ​cậu có tìm Hắc Phong giúp tớ không?”. Làm bạn bè hơn 10 năm qua, Sở Dịch Thiên  chưa từng nhìn thấy  Kỉ Lam Thanh điên cuồng như hiện tại...   "Hắc Phong ở đâu rồi, cậu gọi  cho tớ đi."

Sở Dịch Thiên biết chuyện giữa Lam Thanh và Hắc Phong. Hắn tin chỉ cần Lam Thanh gọi điện, Hắc Phong sẽ quay lại dù đang ở bất cứ nơi đâu. Hắn cảm thấy buồn bực và nặng nề khi nhìn thấy bộ dạng thống khổ  Lam Thanh, vì thế lo lắng hỏi: "Lam Thanh có chuyện gì vậy?"