Trùng Sinh Mạt Thế Độc Sủng

Chương 153: 153: Kiếp Trước






Lâm Bảo Bảo cắm Đường đao trên mặt đất, lưỡi đao cứng rắn xuyên xuống nền đất.

Nhìn mảnh đất hoang vắng, máu đã khô từ lâu, nhưng vẫn khiến cô đong đầy nước mắt, không kiềm chế được bản thân.
Cô có thể tưởng tượng, lúc Lâu Linh bị zombie cào xé thân thể, cắn nuốt máu thịt, cậu ấy đau đớn ra sao, thống khổ và không cam lòng cỡ nào.

Cô hận kẻ làm hại bạn mình, càng hận bản thân tại sao lại bỏ đi.

Nếu như cô không đi, Lâu Linh sẽ không bị gạt, bị lừa ra căn cứ, sẽ không chết.
"Ô ô ô...”
Âm thanh nức nở cuối cùng biến thành đau đớn đến mức tắt tiếng.

Ánh mặt trời quan trọng nhất trong sinh mệnh của cô nay đã tắt, cậu ấy đã bay lên trời, không ai gặp được nữa.

Cô hận những kẻ đã hại cậu ấy, càng hận Lâu Điện hơn, hận nhất là bản thân mình.
Trong lúc cô đang khóc tới mức trong tầm mắt toàn màu đen, đột nhiên một lực lượng khổng lồ hất bay cơ thể cô, cô chỉ kịp túm lấy Đường đao.

Cây đao vạch ra một đường dài trên mặt đất với âm thanh chói tai rồi người cô đập mạnh xuống mặt đất.

Đầu óc vẫn chìm đắm trong sự bị thương nhưng thân thể được huấn luyện chính thống đã chiến đấu theo bản năng.


Đường đao vung về phía trước, một con rồng nước gào thét lao tới, quấn lấy tứ chi con quái vật tấn công cô, cây đao đã được gia cố trực tiếp chặt đầu nó.
Trên gương mặt cô là vẻ lạnh lùng từng trải ở mạt thế, ánh mắt tối tăm.

Gương mặt bầu bĩnh trẻ con có một vết đao từ bên trái vắt sang má phải, có thể tưởng tượng vết thương này từng khiến cô chới với bên bờ vực sinh tử, cũng cho cô một bài học khắc cốt ghi tâm, cái giá phải trả là ngoại hình.

Có điều, trong mạt thế, ai còn để ý đến vật ngoài thân đó? Chỉ có sống sót và trở nên mạnh mẻ mới là điều quan trọng nhất.
Một bóng người màu trắng xuất hiện trước mặt cô.

Người đàn ông mặc áo trắng như được tắm rửa dưới ánh mặt trời, khiến cho mắt người nhìn bị đau.

Song khi ánh mặt trời đi qua, sẽ thấy cặp mắt kia chứa đựng lệ khí lạnh lẽo điên cuồng, mái tóc hơi dài bị gió thổi bay, lộ ra gương mặt chàng trai anh tuấn.
"Thật là người đàn bà ngu ngốc!” Người đàn ông đứng ở vị trí cao nhìn xuống Lâm Bảo Bảo hai mắt đỏ hoe, trong mắt xẹt qua sự khinh miệt, ẩn sâu trong đôi mắt ấy còn có nỗi niềm phức tạp.
Lâm Bảo Bảo cười lạnh nói: “Tôi ngu xuẩn là chuyện của tôi, coi như bây giờ tôi không muốn sống nữa, cũng là chuyện của tôi.” Nói xong, cô thu hồi Đường đao, xoay người bỏ đi.
Sau lưng có một ngọn gió xẹt tới, Lâm Bảo Bảo bỗng nhiên xoay người lại, cổ tay xoay ngược Đường đao, mũi đao chỉ thẳng vào anh ta, căm hận nói: “Cút! Tôi không muốn gặp cậu.”
Người đàn ông im lặng, dùng ngón tay dời đi thanh đao, không để ý tới đầu ngón tay chảy ra máu, trên mặt cũng lộ ra nụ cười âm độc, “Người đàn bà ngu ngốc, chỉ biết khóc có ích lợi gì? Lẽ nào cô không muốn báo thù cho cô ta? Đáng lẽ cô ta không cần chết, chỉ trách cô ta quá coi trọng Lâu Điện, vừa vặn gã đàn ông đó cũng sắp phát điên vì cô ta, hai bên để lại kẽ hở, đúng lúc bị người ta lợi dụng.” Anh ta tới gần cô, hơi thở phun lên mặt cô, “Coi như lần này cô ta không chết, chỉ cần cô ta thích Phong Thiểu Hoàng, Lâu Điện cũng sẽ nổi điên, làm cho cả ba người cùng nhau xuống địa ngục.”
"Câm miệng!” Sắc mặt cô khó coi nhìn chằm chằm anh ta, “Linh Linh sẽ không thích gã đàn ông không dám chịu trách nhiệm kia...”
"Ai nói cô ta không thích? Chỉ vì ngại với Lâu Điện, cô ta không nói ra miệng mà thôi.

E rằng cô không biết đâu nhỉ, cô có nhường cũng vô dụng.


Lâu Linh chỉ coi gã kia là đại ca, cô ta thích mẫu đàn ông như gió kiểu Phong Thiểu Hoàng.

Nếu không có Lâu Điện, hai người đã ở bên nhau.

Mặc dù Phong Thiểu Hoàng có phần thiếu quyết đoán, nhưng anh ta đã trưởng thành vì cô, học được bao dung trách nhiệm, tình cảm tốt đẹp nhường nào...”
Không thể nhịn được nữa, cô ném ra một quả cầu nước, vốn tưởng rằng hắn ta có thể né tránh, ai ngờ gã đàng hoàng đứng đó bị đập trúng, toàn thân ướt đẫm, quần áo màu trắng ẩm ướt dính trên người.
Cô cảm thấy gã này có bệnh, đã là thời đại nào rồi, còn mặc cả cây trắng, xui xẻo.

Có điều, nghe nói trước đây gã đã ngây người trong một viện nghiên cứu thần bí.

Sau khi gã giết nhân viên nghiên cứu và zombie trong hội sở rồi bỏ đi, không lâu sau gã có thói quen mặc quần áo màu trắng, dường như muốn che giấu điều gì.
"Cậu có giúp tôi báo thù không?” Cô đột nhiên hỏi.
"Đương nhiên, xem cô trả giá cái gì.” Anh nói, cặp mắt khát máu kia nhìn về phía cô không che giấu được khát vọng.
Cô chán ghét nhìn anh một cái, cuối cùng nhắm mắt lại, tùy ý để anh ta ôm bản thân.
"Đàm Mặc, cậu nhất định phải làm được, nếu không...!Tôi sẽ giết cậu...” Cô thấp giọng nói.
Đàm Mặc hung ác cắn môi cô, khiêng cô đi, hung hăng xâm chiếm cơ thể cô, giống như dã thú tuyên bố địa bàn của mình, khiến cô ghi dấu mùi vị của anh.
...!...
"Lâu Điện chết, anh ta lên kế hoạch nửa năm, làm cho tất cả mọi người đều chết hết, bị zombie cắn chết.”
Lâm Bảo Bảo lau cây Đường đao, nghe vậy, chợt ngẩng đầu nhìn anh.

Đàm Mặc ngồi trước đống lửa, nướng một tảng thịt thú biến dị.

Ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt anh đỏ rực như ma quỷ, “Tôi đã đi kiểm tra hiện trường, uy lực của vụ nổ quá mạnh mẽ, không để lại gì cả.

Có người nói tiến sĩ Phong của viện nghiên cứu cũng có mặt lúc đó, chết đúng lúc.”
Lâm Bảo Bảo cười lạnh một tiếng, chết thì tốt, loại cặn bã này vốn dĩ không nên tồn tại.

Nghĩ vậy, cô nghiêng đầu, chứng kiến trên mặt anh lộ ra nụ cười quỷ dị, cô nhanh chóng hiểu ra, lần này rõ ràng anh ta mượn đao giết người, Lâu Điện ra tay vừa vặn tiết kiệm sự phiền phức cho anh ta.

Ngây ngốc trong viện nghiên cứu thần bí, còn bị biến thành dáng vẻ người không ra người, quỷ không ra quỷ, không có ai hận những người đó hơn anh ta.

Tuy rằng làm vậy khiến anh khôi phục ký ức, không hề giống như kẻ ngu si, nhưng cũng làm cho anh trở thành một quái vật.
Nghe thấy tất cả kẻ thù đã chết, nhất thời cô có phần hoang mang.
Lâu Linh chết, Lâu Điện cũng đã chết, người cô quen biết đều chết hết, vì sao chỉ có cô còn sống ở thế giới đáng ghét này?
Trong lúc hoảng hốt, thân thể cô bị hất lên cao.

Móng tay vua zombie màu đen xuyên qua trái tim cô.

Cô biết mình sắp chết, chết cũng tốt, cô rất muốn gặp Lâu Linh, rất muốn quay về lúc đầu thu năm nhất, gặp thiếu nữ nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời với cô.

Đó là nơi cô ký thác tinh thần, là tín ngưỡng của cô, là khát vọng để cô sống tiếp ở thế giới này.
"Chị… Lâm!”
Cánh tay mạnh mẽ đón được người cô.


Ánh mắt cô tan rã, trong tầm mắt thấy được con vua zombie làm cho cường giả dị năng loài người rơi vào khổ chiến bị xé thành mảnh nhỏ.

Đám zombie và thú zombie bị gọi tới giống như có điều sợ hãi, không dám đến gần bọn họ.
Cô có phần hiểu ra.

Cơ thể Đàm Mặc bị người của viện nghiên cứu cải tạo, có người nói muốn cải tạo thành vũ khí mạnh nhất mạt thế, sau đó Đàm Mặc chạy thoát, không ai biết có cải tạo thành công hay không.

Chẳng qua bây giờ xem ra, việc cải tạo này vô cùng hoàn mỹ, một quái vật không phải người không phải zombie.

Loài người căm ghét, zombie sợ hãi, đúng là vũ khí mạnh nhất, không có nhược điểm.
Đàm Mặc cúi đầu, làn môi anh lạnh như băng nhẹ nhàng lướt qua vết sẹo xấu xí trên mặt cô, giọng nghẹn ngào: “Tôi gọi chị là chị, có được không? Chị đừng chết, được không? Chúng ta luôn ở bên nhau, được không...”
Không được, cô không muốn sống ở thế giới xấu xí, không có ai quan tâm cô.
"Chị mà chết, tôi sẽ hủy diệt loài người! Để zombie làm chúa tể thế giới này.”
Được thôi, ngược lại những người khác chết hay sống liên quan gì tới tôi? Loài người chết là tốt, sẽ không làm nhiều chuyện buồn nôn như vậy nữa.
"...! A, chắc chắn chị không biết, lúc mẹ dẫn chị đến nhà, từ ánh mắt đầu tiên tôi đã thích chị, chị giống như búp bê ấy.

Nhưng tại sao chị lại ngang bướng như thế? Tôi không muốn gọi chị là chị, vì tôi không hy vọng chị trở thành chị gái của tôi.

Tôi muốn yêu chị, như một người đàn ông với người phụ nữ...!Ha ha, có phải bây giờ tôi không còn là người nữa, cho nên chị mới ghét tôi, không chịu chấp nhận tôi, có phải không...”
Không phải! Bởi vì tôi không biết, hóa ra cậu tỏ thái độ ấy là yêu mến tôi? Thật buồn cười, nếu thích tôi, tại sao cậu luôn dùng dáng vẻ của đại thiếu gia nhìn tôi? Cảm thấy tôi là dư thừa, phá hủy hạnh phúc gia đình của các người? Bây giờ nói những thứ này đã quá muộn...
Tại giây phút cuối của sinh mệnh, cô dùng khí lực cuối cùng nhìn anh một cái, sau đó mỉm cười chết trong ngực anh, nét mặt bình thản.