Trùng Sinh Mạt Thế Độc Sủng

Chương 47: 47: Tình Cảm Thời Tận Thế 8






Một tiếng gọi yếu ớt đầy ngạc nhiên vang lên: “LÂU ĐIỆN!”
Đằng xa, người đứng dưới ánh mặt trời dường như không nghe thấy, nhanh chóng biến mất ở tầng cao nhất.
Sau khi xuống phòng khách dưới lầu hai, Lâu Linh nhìn bộ dạng thờ ơ của Lâu Điện, cô đành tới cửa sổ quan sát, phát hiện nhóm người kia vào một ngôi nhà bên cạnh.
Lâu Linh thấy có bốn người bị thương, trong đó ba người thương nhẹ, còn cô gái mặc quần áo đỏ đã gọi Lâu Điện thì bị nặng nhất, đang được người khác bế, khắp bả vai đều là máu, mùi máu tươi phảng phất bay tới.
Cũng may thôn này xa thành phố, zombie ở đây đã bị diệt sạch, chứ không sớm hấp dẫn zombie ghé thăm.
Lâu Điện chẳng thèm quan tâm tới đám người kia, cũng không để tâm tiếng gọi lúc đó.
Một lúc sau, Lâu Điện đi vào phòng bếp nấu nướng.

Tối nay, anh muốn làm một bữa tiệc trứng: trứng rán, trứng hấp, luộc trứng, trứng chần… Đống trứng sạch này anh mua được từ một trang trại trước tận thế, ngày thường không tiện lấy ra, vừa vặn mấy hôm nay hai người ra ngoài nên mỗi ngày Lâu Điện đều luộc hai quả cho Lâu Linh bổ sung dinh dưỡng.
Ngay sau đó, ‘hàng xóm’ tới gõ cửa.
Lâu Linh vốn đang phụ bếp, thấy Lâu Điện có vẻ không quan tâm, nên đành rửa tay chạy ra mở cửa.
Đến gõ cửa là một chàng trai đeo kính nhã nhặn, tầm trên dưới ba mươi, nếu không phải quần áo anh ta dính máu thì Lâu Linh đã cho rằng đây là một thiếu gia thành phố lạc đường.
Ngược lại, đối phương cũng cảm thấy Lâu Linh thật không thích hợp xuất hiện ở đây.

Đầu tiên, cô quá sạch sẽ; tiếp theo, khí sắc Lâu Linh quá tốt, không giống như người đã sinh tồn nửa năm trong thời tận thế.

Cuối cùng —— tầm mắt rơi xuống dấu vết mờ ám trên cổ cô, trong lòng nhất thời sáng tỏ, đồng thời cũng hiểu ra chắc chắn thực lực gã đàn ông tên Lâu Điện kia không tầm thường, nếu không đã chẳng thể duy trì được bộ dạng gọn gàng sạch sẽ của cô gái này.

Chỉ sợ hơi thở cảm nhận được trong rừng hôm nay là của đôi trai gái này.
“Xin chào, làm phiền cô.” Anh ta ỉm cười nói: “Tôi là Lệ Xuyên, hiếm khi được gặp nhau ở đây, cùng là con người, làm quen tý nhé.”
Lời này hơi nực cười nhưng khá hợp tình hợp lý.

Hiện giờ, zombie, thú biến dị cùng thực vật biến dị đâu đâu cũng có, không gian sinh sống của con người dần bị thu hẹp.

Tuy ngầm đấu đá cạnh tranh nhau, nhưng khi đối mặt với giống loài khác, mọi người vẫn chung tay vì sự an toàn của nhân loại.


Lâu Linh khách khí đáp lời: “Xin chào.” Sau đó im lặng.
Lệ Xuyên đẩy mắt kính, cũng không phật ý vì sự lạnh lùng của đối phương, anh ta nói thêm: “Bạn tôi bị thương nặng, có thể sẽ gây phiền toái đến các bạn, tôi báo trước một tiếng.

Ừm, chỗ cô có nước sạch không, tôi muốn mua một ít.”
Dứt lời, anh ta lấy ra một túi tinh hạch đủ màu đủ dạng phát sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Lâu Linh nghe xong, cẩn thận hỏi: “Phiền toái? Là thế nào?”
Thấy Lâu Linh hỏi, Lệ Xuyên lập tức kể lại sự việc hôm này gặp mấy con sói biến dị trong rừng.

Tuy họ đã giết chết đám sói đó, nhưng một con chạy mất.

Bởi vì bọn họ bị thương quá nặng nên đành dừng chân trong thôn nghỉ ngơi, chỉ sợ lũ sói biến dị sẽ tụ tập đồng bọn tập kích chỗ này.
Lâu Linh giận tái mặt, một lúc lâu sau mới gật đầu.
Đợi Lệ Xuyên trình bày yêu cầu xong, Lâu Linh kinh ngạc nói: “Các anh không có dị năng giả hệ nước hoặc dị năng giả không gian sao?”
“Ừm, sức chiến đấu của dị năng hệ nước quá yếu, tất nhiên chúng tôi không mang theo họ đến nơi nguy hiểm thế này.

Dị năng không gian chẳng chứa được bao nhiêu nước.

Bạn tôi bị thương, không đủ nước để rửa miệng vết thương, nên đành mượn tạm các cô một ít.”
Lệ Xuyên bất đắc dĩ nói.

Giờ họ cần rất nhiều nước để tẩy sạch mùi máu, tránh việc đám sói lần theo mùi.

Đương nhiên, qua đây mua nước để dò xét đối phương là chính, không bắt buộc phải có nước mang về.
Lâu Linh trầm ngâm, bảo Lệ Xuyên đợi một lát rồi quay vào nhà.


Lệ Xuyên đứng ở cửa, vì bày tỏ sự lễ phép nên anh ta không vào nhà – tuy ngôi nhà không phải của Lâu Linh, nhưng sau tận thế, kẻ nào chiếm trước thì chính là của kẻ đó, cần phải tôn trọng.
Anh ta là dị năng giả tinh thần, tuy ở cấp hai nhưng coi như lợi hại, vốn định dùng tinh thần lực điều tra qua trình trạng bên trong, nhưng khi nhìn thấy chàng trai đứng trước ánh mặt trời vừa nãy, lý trí đã cảnh báo anh ta phải dập tắt ngay ý tưởng đó.
Trong không khí phảng phất mùi thức ăn, thật giống hương vị bữa cơm gia đình.

Lệ Xuyên đột nhiên cảm thấy rất đói bụng, nước miếng tự động trào ra.
Mỗi lần đi làm nhiệm vụ, vì thuận tiện, nhóm anh ta toàn tùy tiện ăn linh tinh, không phải lương khô thì là cơm tập thể, tuy không ngon lành gì nhưng được cái no bụng.

Đứng ở nơi hoang vu này lại có thể ngửi thấy mùi thơm nức như vậy, thật khiến anh ta kinh ngạc, càng thêm phần tò mò về người đàn ông bên trong.
Một lát sau, Lệ Xuyên nhìn thấy một chàng trai mặc bộ đồ đen đi ra, mái tóc hơi dài, trên trán vướng một vài sợi tóc mềm mại càng khiến gương mặt thêm phần khôi ngô trắng trẻo.

Cả người tản ra khí chất cao quý, dịu dàng đầy thiện cảm.

Đây đúng là mẫu đàn ông hàng đầu của phụ nữ.

Nhớ tới dáng vẻ kích động của Tần Linh khi nhắc tới anh ta cũng không thấy có gì lạ.
Vẻ mặt Lâu Điện lãnh đạm, nói: “Thật xin lỗi, chúng tôi không có nhiều nước như vậy.

Các anh nói gặp sói biến dị, tôi hơi tò mò.

Sao các anh lại chọc tới chúng?”
Nghe được câu hỏi sắc bén của đối phương, Lệ Xuyên nâng gọng kính, có chút lúng túng nói: “Được rồi, thực ra, chúng tôi là dị năng giả thủ đô, tiếp nhận nhiệm vụ của sở nghiên cứu là vào núi bắt thú biến dị, cho nên…”
Nghe đến sở nghiên cứu, sắc mặt Lâu Linh không tốt cho lắm.
Lâu Điện gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, lại hỏi anh ta mấy câu rồi đuổi khéo.

Sau khi Lệ Xuyên bất đắc dĩ rời đi, Lâu Điện kéo Lâu Linh vào nhà ăn cơm chiều.

Đồ ăn đã xong, vừa khéo nồi cơm cũng chín.
Trứng sốt cà chua, trứng xào với tôm bóc nõn, trứng sốt chua ngọt, trứng thịt băm, canh trứng rong biển, trứng xào đỗ….

Hương vị nóng hổi thật khiến ai ai cũng thèm thuồng.
Lâu Điện múc cho Lâu Linh một chén canh, nói: “Ăn no vào, đêm nay sẽ bận đấy.”
Lâu Linh uống canh, ngẫm lại, hỏi: “Đêm nay sói biến dị sẽ tới à?”
“Sẽ!” Lâu Điện chắc như đinh đóng cột, thấy cái nhìn nghi hoặc của em gái thì cười lạnh một tiếng, “Bọn họ trộm mấy con sói con, sao đám sói biến dị bỏ qua được?”
“…” Không hổ là người can đảm tiếp nhận nhiệm vụ từ sở nghiên cứu.

To gan quá!
Lâu Linh nhất thời chết lặng.
*****
Bên đây, mọi người thấy Lệ Xuyên tay không trở về, trên mặt lộ vẻ trào phúng.
“Tần Linh, xem đi, tên Lâu Điện kia không thèm để ý tới cô kìa.” Một tên dị năng giả trong nhóm ngồi trên sô pha nói với người phụ nữ có vẻ mặt tái nhợt.
Tần Linh không để ý tới bọn họ, chỉ nhìn Lệ Xuyên, khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ mong đợi, “Anh có nói với Lâu Điện về tôi không? Có thể vừa nãy xa quá nên anh ấy không nhìn thấy tôi.”
Lệ Xuyên sờ cằm, nói: “Chưa kịp nói thì anh ta đã đuổi khách.

Tần Linh, hay là cô cứ dưỡng thương trước đi đã, nếu cô có chuyện gì, tôi cũng khó nói với anh cô và cậu Phong.”
Tần Linh xây xẩm mặt mày, cả giận nói: “ĐỪNG NHẮC ĐẾN BỌN HỌ! Nếu không phải họ không chịu nói việc Lâu Điện tới thủ đô, sao tôi phải gạt họ đi làm nhiệm vụ này chứ? Nhưng thôi cũng được, có thể gặp Lâu Điện ở đây… Đúng rồi, cô gái đi cùng Lâu Điện là ai?”
“… Không biết, không hỏi.” Lệ Xuyên nhớ tới dấu vết trên cổ của cô bé kia, anh ta quyết định không nên kích động cô nàng này.
Lúc này, một người tới sơ cứu vết thương trên bả vai của Tần Linh, quần áo bị xé nát, lộ ra bả vai máu thịt be bét, cũng may thân thể dị năng giả khỏe mạnh, năng lực hồi phục vượt trội chứ không vết thương thế kia chỉ sợ Tần Linh không chống đỡ nổi đến bây giờ.
Bởi vì không có nhiều nước nên mọi người chỉ lau qua vết máu, sau đó ngồi ăn lương khô.

Thi thoảng ngửi thấy mùi thơm nhà bên cạnh, vài người không nhịn được nuốt nước miếng thèm khát.
“Thật quá kiêu ngạo, ở nơi khỉ ho cò gáy này mà còn tâm tình nấu nướng!”
Lời này đều được mọi người đồng ý.


Tần Linh mỉm cười, cô ta biết Lâu Điện rất cầu toàn, cho dù không đầy đủ vật chất, anh cũng có cách để mình được sống thoải mái nhất.
Cắn lương khô vô vị, thậm chí có người bốc đồng đề nghị dùng tinh hạch qua bên kia mua chút đồ ăn.

Nhưng ngay lập tức bị Lệ Xuyên phản đối.
Lệ Xuyên đã đối mặt với Lâu Điện, là người cảm nhận rõ ràng nhất uy lực của nụ cười khinh bạc đó; đừng chuốc thêm nhục làm gì.

Dù sao đợi về đến thủ đô muốn ăn gì chẳng được, giờ nhịn chút có sao.
Ăn xong, Tần Linh vốn định đi tìm Lâu Điện, nhưng bản thân cô đang bị thương rất nặng, Lệ Xuyên ngăn cản, thậm chí lấy ra thuốc đặc chế của sở nghiên cứu chỉ cần ngủ một giấc là miệng vết thương có thể khép lại cực nhanh.
***
Sau khi ăn cơm tối xong, sắc trời nhanh chóng tối đen.
Lâu Linh cầm một hạt giống cây ‘thanh sắt’, loại cây này lớn lên giống thanh sắt nên đặt tên thế khá chính xác.

Đầu tiên Lâu Linh dùng dị năng kích thích nó, đã luyện tập nhiều lần nên hạt giống nhanh chóng mọc mầm, sau đó bắt đầu thúc đẩy nó sinh trưởng.
Đây là lần đầu Lâu Linh làm thực vật biến dị phát triển, cô cẩn thận hành động, rót từng chút dị năng vào trong hạt; mầm cây phá vỏ vươn mình, dần dần sinh trưởng, ‘thanh sắt’ dài nhỏ chậm rãi hình thành, đến khi vươn được một mét thì dừng lại; dị năng vừa lúc dùng cạn.
Lâu Linh đặt cây ‘thanh sắt’ vào một bình nước, sau đó bắt đầu ngồi khôi phục dị năng.
Sau khi ngồi nửa tiếng, dị năng dần hồi phục, Lâu Linh lại tiếp tục thúc đẩy cây ‘thanh sắt’ sinh trưởng.

Sau vài lần như vậy, cây ‘thanh sắt’ đã vươn dài được mười mấy mét, thân rộng bằng một ngón tay út.
Lâu Linh đặt cây ra ngoài sân, để chúng canh gác đêm nay; quay đầu mỉm cười với người đàn ông luôn bên mình: “Anh, đêm nay có nó gác đêm, chúng ta không cần vất vả nữa.”
Lâu Điện cầm khăn lau mồ hôi cho Lâu Linh, cười gật đầu, khen ngợi hành động của em gái.
Mặc dù biết đêm nay sẽ có sói biến dị tới nhưng Lâu Điện không có ý định rời đi.

Thứ nhất, giờ trời đã tối, đường đi khó khăn.

Tiếp nữa, bản thân anh cũng có ý định riêng, theo cách nói của Lâu Linh, vừa nhìn đã biết anh nảy ra ý định ác độc gì rồi.

Họ vừa giết được một loại hoa ăn thịt biến dị, nếu đến lúc gặp nguy hiểm lấy ra chống đỡ cũng kịp; tất nhiên giờ chưa phải lúc.
Tuy Lâu Linh không biết Lâu Điện định làm cái gì, nhưng từ trước tới nay cô chưa bao giờ tham dự vào quyết định của anh nên cuối cùng cô đành hy vọng thực vật biến dị của mình có tác dụng phần nào.