Trùng Sinh Meo Meo Meo

Chương 69




Bùi Khuyết không biết mình làm gì khiến nàng không vui, đã nhiều tối muốn cùng nàng làm chuyện gì kia, nhưng tiểu cô nương trong lòng cứ bảo mệt, rồi tìm nhiều cách cự tuyệt y.

Y cũng không phải người háo sắc, nàng không muốn thì theo nàng. Nhưng mà… ôm nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng có phản ứng là chuyện bình thường, hơn nữa y mới được nếm thử chuyện nam nữ, đương nhiên là khó kiềm chế hơn.

Ban đêm

Bùi Bùi khó ngủ.

Ninh Oản an tâm nằm trong lòng Bùi Khuyết, nghe tiếng thờ bên tai nhưng không đều đều như ngày thường, hơi thở nóng rực phun lên gương mặt nàng, ngứa quá. Ninh Oản giật mình, nhỏ giọng hỏi: “A KHuyết, có phải huynh có chuyện chính vụ gì phiền lòng không?”

Nhìn bộ dạng này chắc là không ngủ được.

Rốt cục cũng nhìn ra y không ngủ được. Bùi Khuyết hơi kích động.

Nghe thanh âm của nàng, Bùi Khuyết mím môi, hôn lên trán nàng một cái rồi khàn giọng hỏi: “Không có việc gì, Oản Oản nàng cũng không ngủ được sao?”

Nếu không ngủ được, họ có thể làm chút chuyện.

Trong tay Bùi Khuyết như đổ mồ hôi, y do dự, nên sờ hay không sờ nàng đây.

Ninh Oản đương nhiên không phải không ngủ được. Mấy ngày nay nàng luôn xem sách thuốc. Nàng gả cho Bùi Khuyết, đương nhiên là muốn chăm sóc thân thể y thật tốt, hơn nữa nàng ngầm thấy, mấy ngày nay không bắt gặp y dùng loại thuốc gì, giờ mới có chút yên tâm.

- nàng lo A Khuyết vì chuyện giường chiếu mà phá hư thân thể mình mà.

Nhưng hiện tại… A Khuyết giống như không ngủ được.

Phu quân khó ngủ, nàng đương nhiên không thể ngủ say một mình. Ninh Oản săn sóc ôm lấy thắt lưng người bên cạnh, ngửa đầu nói: “Thiếp trò chuyện với huynh”. Nàng tuy muốn cùng y làm chút chuyện vợ chồng, nhưng nghĩ đến thân thể y lại thôi.

Năm ngày, mỗi lần nàng lên giường là ngủ, thực ra trong lòng cũng muốn lắm. Phu tuấn tuấn tú như vậy ở bên, nhưng chỉ có thể hôn hôn ôm ôm một cái, nàng nhịn cũng vất vả lắm đó.

“Ừ”. Mặc dù hơi mất mát, nhưng nói chuyện….. so với ngủ luôn cũng tốt rồi. Bùi Khuyết an ủi chính mình.

Y cúi đầu nhìn nàng, thấy đôi mắt kia mở to lo lắng nhìn y, ánh mắt đó rõ ràng là muốn ăn luôn y mà.

Trong lòng Bùi Khuyết vui mừng – thực ra Oản Oản nàng… cũng thích làm chuyện đó với y đúng không.

Nghĩ đến mấy ngày trước mình không tốt. Đêm động phòng còn hơi kịch liệt, thân thể Oản Oản lại mềm mại như vậy, chỗ kia nhất định còn đau, cho nên mới không cho y chạm vào. Vậy đêm nay… yết hầu y di động, trong lòng lại ngứa, không biết nên xuống tay từ đâu đây.

Trước kia đều là nàng chủ động, nói thế nào mình cũng phải chủ động một lần mới đúng.

“Ngày lại mặt, cha thiếp có nói, thiếp không được sủng ái mà kiêu. Chàng nhìn xem, phụ thân thiếp lúc nào cũng hướng về chàng thôi”. Ninh Oản bất mãn chu môi, oán giận.

Nghe giọng nàng, Bùi Khuyết như an tâm hơn, y đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng, chiều chuộng: “Yếu ớt một chút cũng không có gì không tốt”. Y thích nhìn nàng yếu ớt như vậy, được sủng mà kiêu thì sao, y chính là nguyện ý chiều nàng.

Ninh Oản cười khanh khách, gõ gõ lên ngực y, trừng mắt: “Ca thiếp biết chàng lúc nào cũng nghe thiếp nên mới bảo thiếp hạ mình, nhưng thiếp có chừng mực mà, thiếp sẽ ngoan”. Nàng cũng không phải người ương ngạnh, nào có giống như phụ thân nói đâu.

“Ừ, rất ngoan”.

Đúng là sau khi thành thân xong, tính khí của nàng cũng dịu đi nhiều. Đôi khi có đại thần tìm y, nàng cũng không nửa câu oán giận, lúc về còn thấy nàng im lặng cùng y dùng bữa, vừa nhìn thấy y là lại tươi cười chàm đón, y càng nhìn càng thư thái.

Lần trước nói phải tự mình xuống bếp, bị y cản lại – từ nhỏ tính tình nàng luôn qua loa đại khái, nếu nàng bị thương, đau lòng vẫn là y mà.

“A Khuyết?”

“Ừ”. Bùi Khuyết hô hấp dồn dập, hơi thở nóng rực thở ra, như lông chim làm hai má nàng ngứa ngáy, nàng khẽ hừ một tiếng, trên bụng lại phát hiện có gì đó cứng rắn đặt lên.

Là Tiểu bùi bùi.

Ninh Oản nhận ra, trách không được A Khuyết lại nóng như vậy, hóa ra…. nàng đỏ mặt, trong lòng cũng nhớ cảm giác nhiệt tình thô bạo của Bùi Khuyết đêm động phòng, nhưng nghĩ đến thân thể y, nàng đành âm thầm áp xuống.

“Thiếp mệt mà”. Nàng nhỏ giọng nói, tránh cho dục hỏa đốt người, hôm nay nàng nên ngủ sớm thôi.

Bùi Khuyết sững người một lát, y không biết Oản Oản xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn luôn uyển chuyện cự tuyệt y – nàng không thích y chạm vào sao? Nghĩ đến đây, Bùi Khuyết không che giấu nổi cô đơn trong lòng, thanh âm vẫn ôn hòa như cũ, vỗ vỗ lưng nàng: “Ngủ đi”.

“Vâng”. Ninh Oản nhắm hai mắt lại, bàn tay nắm lấy vạt áo người bên cạnh.

Ngủ thật? Trong lòng y càng mất mát. Tuy y không muốn thừa nhận…. nhưng mà giờ này y không thể không thừa nhận là… y bất mãn.

Bùi Khuyết nhịn không được cong môi tự giễu, cúi đầu lẳng lặng nhìn tiểu cô nương nhỏ xinh dịu ngoan trong lòng, rõ ràng là ôm nàng đã thấy đủ rồi, nhưng y lại muốn làm không ít việc.

…. Tình huống này, y làm sao mà ngủ được?

Đã nhiều ngày bận rộn không ở bên nàng, cho nên nàng giận sao, nhưng mà vừa rồi nàng vẫn rất vui vẻ mà.

Nếu là….. còn lí do gì khác chứ?

Cho nên không phải giận. Thì tại sao lại thế?

Từ nhỏ Bùi Khuyết đã thông minh, nhưng chuyện như thế này y đúng là không giải thích được. Bùi Khuyết than nhẹ một tiếng, cúi người hôn lên môi nàng, vừa chạm vào đôi cánh hoa mềm mịn mọng nước đó, thì mọi chuyện không còn cứu vãn nổi.

Y không ngủ được, thì nàng làm sao có thể ngủ yên ổn chứ. Bùi Khuyết bất mãn trừng phạt người trong lòng, cắn lên đôi môi hồng phấn của tiểu cô nương.

“Ưm… A Khuyết”. Ninh Oản nhíu mày, trợn mắt nhìn Bùi Khuyết nâng gáy nàng lên.

Y hôn nàng quá thoải mái, làm Ninh Oản cũng nhất thời lâng lâng, kìm lòng không đậu khép mi tùy ý người nào đó. Sau đó, nàng cảm giác bàn tay ôm trên eo nàng từ từ tiến vào tẩm y.

Động tác của Bùi Khuyết không nhanh không chậm, lực vừa đủ, Ninh Oản nàng làm sao cự tuyệt được, cơ thể mềm nhũn đi, như một bãi nước xuân thủy.

Không được không được, cứ như thế nhất định xảy ra chuyện. Ninh Oản cảm giác tiểu Bùi Bùi đầy sức sống đặt trên bụng mình, trong lòng nàng càng ngứa ngáy, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế.

“Đừng…” Nàng đẩy người trong ngực ra, nghẹn ngào nói.

Bùi Khuyết ngẩn ra, há miệng thở hổn hển, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ của Ninh Oản, vẻ mặt khó hiểu nhìn nàng: “Oản Oản, cho ta… được không?”

Cho chàng? Ninh Oản trợn tròn mắt. Ở chung với Bùi Khuyết đã lâu, lúc nào cũng là nàng nhiệt tình, không ngờ rằng, A Khuyết cũng có ngày cầu xin nàng.

Ninh Oản có chút được chiều mà sợ.

Nàng nhìn vào mắt y, đen trầm như sói xám, như thể chỉ cần một ngụm là nuốt luôn nàng vào bụng, nào có vẻ quân tử dịu dàng ngày trước. Nhưng con sói xám này rất đẹp, khiến nàng nhìn đến mê mẩn, trơ mắt nhìn y tiến lại gần, hôn cuồng nhiệt, còn cả…. bàn tay đó chưa hề thu lại….

Ninh Oản nghĩ tới cái gì đó, nhỏ giọng nói: “Chàng… chàng, bên trái”.

Hiển nhiên Bùi Khuyết không phản ứng kịp, hồi lâu mới hiểu được nàng nói gì, trong lòng mừng như điên, đôi mắt sáng rực – Oản Oản đồng ý rồi.

Bùi Khuyết tâm viên ý mã, lập tức nghe lời chuyển tay qua trái, vuốt ve, sau đó cẩn thận cởi yếm nàng ra, cả người ép lên, hôn ngấu nghiến.

Ninh Oản ôm chặt người phía trên, đôi mắt híp lại vui thích – Ai, A Khuyết dùng mĩ nam kế, nàng đúng là không giữ được.

Nhưng mà, chỉ làm một lần, chắc là không sao. Ninh Oản đường hoàng lấy cớ ình.

………………

Quả thật, có lần đầu sẽ có lần hai.

Có lần hai sẽ có vô số lần tới.

Ninh Oản vẫn tự nhắc nhở mình, đây là lần cuối, nhưng sức chiến đấu của Tiểu Bùi Bùi quá lớn, nàng không kịp phản kháng gì. Hơn nữa… cũng quá sức thoải mái. Mơ

mơ màng màng nhìn Bùi Khuyết phía trên, cả người ra không ít mồ hôi, nhưng mà… tiểu Bùi Bùi bướng bỉnh vẫn vội vàng bắt nạt nàng.

Ninh Oản híp mắt, mái tóc đen rối tung, nàng thoải mái lầm bầm vài tiếng, cả người mềm nhũn, nhưng vẫn quật cường nói: ” A Khuyết,…”.

“Ta đây…” Bùi Khuyết nhìn Ninh Oản sắc mặt hồng hào phía dưới, càng hưng phấn.

Dùng sức như vậy, Ninh Oản uất ức nhíu mày, tay nhỏ bé ôm lấy thắt lưng y, “Đồng ý với thiếp,…. phải chăm sóc….. thân thể mình”.

Không biết vì sao lại nói đến chuyện này, Bùi Khuyết nghĩ chắc nàng quan tâm y, hai tay ôm nàng vào ngực, ngồi dậy.

Y ôm lấy mặt nàng quấn quýt hôn, động tác không hề dừng lại, trên trán từng dòng mồ hôi, cảm giác thỏa mãn không nói nên lời.

“Ta biết”. Y đương nhiên phải quan tâm mình, sau đó bên nàng cả đời, bạch đầu giai lão.

“…Ôi, nhẹ chút”. Ninh Oản cắn môi, muốn khóc.

Bùi Khuyết không hề nhẹ đi chút nào, mỉm cười cắn vành tai trắng nõn của nàng, thấp giọng nỉ non: “Không thể”.

“Hả?” Vì sao? Ninh Oản muốn khóc quá, dùng sức như vậy, nàng không chịu nổi, hơn nữa A Khuyết không phải luôn nghe lời nàng nhất sao?

“…. Nàng đã nói, thích thô bạo mà”. Mà y, muốn nàng thích.

Ninh Oản: “…”

Trên long tháp phát ra tiếng quấn quýt vào nhau, uyên ương giao hòa chặt chẽ, tiếng thở dốc đan xen, khiến người nghe đỏ mặt.

Mùa xuân, thật tốt. Thường An canh giữ bên ngoài nhìn ánh trăng sáng rõ, thư thái hít vào một hơi.

*

Ngày hôm sau khi tỉnh lại, Ninh Oản hận ý chí của mình hết sức, sao dễ bị dụ dỗ quá vậy?

Nhưng mà nhìn bộ dạng rạng rỡ đầy tinh thần của Bùi Khuyết, Ninh Oản thở dài nhẹ nhõm một hơi, may quá, nàng không làm A Khuyết mệt. Ninh Oản đen mặt, tối hôm qua cứ nghĩ một lần thôi, nhưng mà sau đó…. nàng cũng không nhớ bao nhiều lần.

Trước khi thành thân, hiếm khi thấy A Khuyết nhiệt tình, nhưng vào buổi tối lại cứ như lửa đốt, nàng đương nhiên không ngăn nổi.

Bùi Khuyết hôn lên mặt nàng một cái, bảo nàng ngủ thêm rồi đi ngự thư phòng. Ninh Oản nằm trong chăn ấm, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ, sao mà ngủ được.

Ninh Oản đứng dậy, Yên Chi giúp nàng rửa mặt chải đầu. Lúc tắm rửa, nàng nhỉn vết xanh xánh tím tím trên người, bên tai liền nóng lên, sau đó lại bật cười, cực kì ngốc nghếch.

Nàng vốn định học nấu ăn, nhưng Bùi Khuyết lại không cho, nàng cũng đành phải nghe lời. Hôm nay y không về, chắc lại có nhiều chính vụ, nàng lo cho thân thể y, nên bảo Yên Chi đến ngự thiện phòng, chuẩn bị đồ bổ.

Hôm qua mệt như thế, tiêu hao thể lực thì phải nhanh bồi bổ một chút.

Hôm nay phải bảo A Khuyết ngủ sớm, không được náo loạn như vậy nữa.

Ninh Oản cúi đầu, trong lòng càng phiền não, trước khi thành thân thì mình cứ xoắn xít, giờ thành thân rồi A Khuyết lại cứ quấn lấy mình đòi yêu. A Khuyết như vậy nàng rất thích, nhưng vì thân thể y, nàng không thể nghe theo được.

Ninh Oản tự mình bưng thuốc bổ tới ngự thư phòng, giờ mục tiêu của nàng là làm cho y mập lên, mặt mày hồng hào mới được. Đợi bên ngoài Ngự thư phòng, Ninh Oản thầm nghĩ, bây giờ chắc Bùi Khuyết đang chăm chú phê tấu chương, thời gian dùng bữa cũng quên rồi.

Nàng không cho nô tài bên ngoài bẩm báo, cứ thế lặng lẽ đi vào.

“Việc này ý trẫm đã quyết, Cố khanh không cần nhiều lời”.

“Thần, tuân chỉ”.

Là Cố Giang Nghiêu? Ninh Oản bước chậm một chút, không biết có nên tiếp tục đi vào hay không.

A Khuyết y hình như không thích nàng chạm mặt Cố Giang Nghiêu… Tuy y nhìn qua cực kì ôn hòa nhưng lúc ghen lên thì máu ghen cực lớn. Nàng từng ái mộ Cố Giang Nghiêu, chuyện này A Khuyết vẫn canh cánh trong lòng, mỗi lần nhắc tới chuyện của người kia y đều nhăn mặt, không nhìn nổi.

Thôi, dù sao nàng cũng không thích. Ninh Oản bĩu môi, đi tiếp.

Lúc Cố Giang Nghiêu nhìn thấy nàng, ban đầu hơi sửng sốt một lát, rồi nhanh hồi thần, cung kính hành lễ.

Ninh Oản không liếc lấy một cái, lập tức bước tới phía Bùi Khuyết. Nàng đặt thuốc bổ lên bàn, cười nhẹ: “A Khuyết”.

Thần sắc đang lạnh lùng thoáng dịu dàng hẳn đi, Bùi Khuyết đứng dậy nắm lấy tay nàng, nhìn qua chén bên cạnh, nhẹ nói: “Cái gì đây?”

Ninh Oản lè lưỡi, ánh mắt như thể “A Khuyết ngốc quá” nhìn y, “Đương nhiên là đồ ăn, chàng bận như vậy, ngọ thiện cũng quên ăn, thiếp dặn dò ngự thiện phòng làm cho chàng thuốc bổ. Ngon lắm, chàng nếm thử đi”.

Thấy nàng hiền lành như vậy, Bùi Khuyết thực sự cảm nhận được cảm giác vợ chồng, y xin lỗi: “Nàng xem ta, quên cả thời gian”. Trên mặt y thoáng ý cười, không hề có vẻ uy nghiêm của đế vương, “Giờ về dùng bữa với nàng, chiều nay giành cho nàng cả, ta không xem tấu chương nữa, được không?”

Ninh Oản vừa nghe đã vui vẻ hẳn lên, nhưng lại nhớ tới chuyện gì đó, đôi môi ướt sũng nhìn y, cẩn thận: “Vậy… có tốt không?”

“Mặc kệ, cứ vậy đi”. Bùi Khuyết làm ra vẻ “minh quân mệt mỏi thì làm hôn quân” nói.

Ninh Oản biết y luôn đúng mức, nói vậy chắc không có gì quan trọng, liền cười khanh khách gật đầu.

Cố Giang Nghiêu nhìn hai người thân thiết trên ngự án, trong lòng không rõ tư vị gì.

Trước kia ánh mắt Ninh Oản chưa bao giờ rời khỏi y, dù ở đâu y đều có thể cảm nhận được ánh mắt ái mộ của nàng. Nhưng hiện tại, ánh mắt đó không còn của y nữa, mà thuộc về người quyền cao chức trọng nhất Đại Chiêu, vĩnh viễn không thể sánh vai cùng mình.

Đó là đế vương, nhưng trước mặt nàng không hề xưng là “trẫm”.

Nam tử đó tốt với nàng như vậy, khiến nàng xiêu lòng cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng mà, trong mắt nàng không còn y, nàng cười với nam tử khác, y lại khó chịu đến thế.

“Thần, cáo lui”. Cố Giang Nghiêu chắp tay hành lễ, hơi cúi người rồi vội vã ra khỏi ngự thư phòng.