Trùng Sinh Thận Trọng Từng Bước

Chương 62




Trên đời này có rất nhiều chuyện có ý nghĩa như vậy. Đem tất cả tinh lực của mình đều lãng phí ở trên những người như thế này là không đáng cỡ nào. Trong lòng Khương Sam đột nhiên liền cảm thấy lười biếng. Bạch Kỳ nghĩ muốn phân rõ giới hạn theo như ý của hắn, muốn để cho cô lại giống như trước đây, da mặt dày vô số lần bám hắn như vậy đi. Nhưng bây giờ cô không bao giờ có khả năng làm được như vậy nữa.

Ngược lại Bạch Kỳ không có đến muộn. Khương Sam vừa đến không quá hai phút, Bạch Kỳ cũng trở về ký túc xá. Ngày hè nóng nực, nhưng Bạch Kỳ lại vẫn luôn là một thân nhẹ nhàng khoan khoái, ở gần còn có thể ngửi được một cỗ mùi thơm của xà phòng ở trên người của hắn, không có một chút mùi mồ hôi.

Hai người không ai mở miệng trước. Khương Sam ở phía sau đi theo hắn vào trong phòng. Bạch Kỳ trở về phòng để thay quần áo, Khương Sam liền một mình thu thập đồ trang điểm.

Đợi đến thời điểm khi Khương Sam thu thập xong, đang chuẩn bị ngồi dậy, cô mới phát hiện, Bạch Kỳ không biết tự lúc nào đã thay xong quần áo đang đứng tựa vào cửa. Một đôi mắt thẳng tắp, không chớp mắt ở sau lưng nhìn cô.

"Em đi đây." Khương Sam rất lễ phép, đối với Bạch Kỳ cười cười. Cô cũng không đề cập tới chuyện cô đối mặt hiệu trưởng gây khó dễ làm ra chuyện liều mạng ở trên sân thể dục mà hắn ở một bên không giúp. Cô giống như không hề có một chút oán hận vậy. Bạch Kỳ thấy vậy, một đôi con ngươi đen láy lại thêm vài phần thâm trầm.

Nghiêng người lướt qua Bạch Kỳ mặt không chút thay đổi, Khương Sam mới vừa đi không đến hai bước, khuỷu tay liền truyền đến một đại lực. Bất ngờ không kịp phòng bị, cô liền kinh hô lên một tiếng, một gói to đồ trang điểm ở trong tay trực tiếp rời tay mà ra lăn ra đầy đất.

Tiếp đó, đầu của Khương Sam liền dán lên một thân hình bao hàm trong cơn tức giận. Bạch Kỳ đem cô ôm vào lòng thật chặt, một cánh tay cứng như sắt thép nắm chặt chiếc eo nhỏ của cô, một tay còn lại chống vào vách tường, phần lưng của Khương Sam trực tiếp dán lên tường.

"Em là cố ý sao?"

Thanh âm của Bạch Kỳ trầm thấp mà lạnh lẽo, thần sắc lạnh lùng, gương mặt không chút thay đổi, trên mặt khí lạnh gần như muốn phun ra ngoài. Tư thế như vậy rất nguy hiểm, hơn nữa lúc này Bạch Kỳ còn đang trong cơn thịnh nộ lại càng nguy hiểm hơn. Trong lòng của Khương Sam đầu tiên là bởi vì động tác của hắn mà có chút phát hỏa. Nhưng có thể nhịn thì nên nhẫn, cô vẫn nên thức thời, quyết định lúc này không nên cứng đối cứng cùng với Bạch Kỳ như vậy thì tốt hơn. Cô trước nén giận, sau đó là phóng thanh âm mềm nhũn.

"Em cố ý cái gì, anh làm sao vậy, sao lại tức giận như vậy."

Một gương mặt xinh đẹp đang lo lắng thận trọng lộ ra, hàng lông mi mềm mại kia tựa như đang nhẹ nhàng run run. Rung động nhỏ bé kia nhìn qua lại như là hận không thể quét ở trong lòng của ngươi một chút đi. Bên trong đôi mắt là một đôi con ngươi đen láy như phủ thêm một lớp sương mù, lại càng lộ ra vẻ kích động cùng luống cuống. Khương Sam rõ rệt bị dọa sợ, đôi môi hơi hơi mím, thần sắc ở trên mặt hơi tái đi vài phần.

Tâm của Bạch Kỳ đầu tiên là mềm nhũn thêm vài phần. Nhưng vừa nghĩ đến chuyện phát sinh vào thời điểm duyệt binh thức, Khương Sam dùng sự tài giỏi cùng khéo léo của mình khi đối với hắn, giống nhau đi đối mặt với nam nhân khác, trong lòng của Bạch Kỳ cơn tức cùng khó chịu cũng càng thêm lớn.

"Vì cái gì lại đi trêu chọc Tần chính ủy, hắn là hạng người gì em hiểu rõ không? Lại ở trước mặt nhiều người cùng hắn cọ xát như vậy, người khác sẽ không nói Tần chính ủy một câu, nhưng em biết người khác sẽ nghị luận về em như thế nào sao?"

Thanh âm của Bạch Kỳ lạnh lẽo, nghe vào lại như là đang quan tâm, trên thực tế rõ ràng lại cho thấy lời vừa thốt lên xong đang chỉ trích, Khương Sam tâm càng lạnh hơn, cô tự nói với mình nhịn xuống nhịn xuống, cứng rắn đem lời thô tục ở bên miệng nuốt trở vào, nhưng giọng điệu lúc này lại bảo trì không được tốt lắm.

"Anh trước buông em ra."

Các cơ của Bạch Kỳ giật giật, động tác lại mảy may không chút nhúc nhích.

Con ngươi của Khương Sam rũ xuống, thần sắc ở trên mặt cũng nhạt đi mấy phần.

Dựa theo tính cách của Bạch Kỳ, rất ít thời điểm hắn sẽ cùng với Khương Sam đối chọi gay gắt như vậy. Hắn tuy rằng cường thế, cũng rất ít khi để cho cô phải khó xử, lúc này chẳng qua là bị tức lợi hại mới có thể không khống chế được hành vi của mình.

Bạch Kỳ thấy Khương Sam đã bắt đầu biểu hiện ra tia mất hứng, hắn biết lúc này biện pháp tốt nhất là lý trí cần phải tỉnh táo lại, sau đó là hảo hảo nói chuyện với cô. Nhưng vừa nghĩ đến bộ dáng khiêu vũ của Khương Sam vây quanh Tần Chiến, trong lòng của hắn liền phẫn nộ lợi hại, như thế nào cũng không có biện pháp thuyết phục chính mình buông cô ra.

Bạch Kỳ thậm chí có ý nghĩ, muốn đem cô giấu đi, vĩnh viễn nhốt cô lại ở một nơi chỉ có hắn mới có thể nhìn thấy. Như vậy vĩnh viễn sẽ không có những nam nhân khác có cơ hội thấy được cô, như vậy thì tốt lắm. Hắn đợi nhiều năm như vậy, từng bước một từng chút một gắt gao khóa trụ tâm của cô, không có người nào so với hắn biết được cô ngọt ngào cùng mê người như thế nào. Hắn biết cô đối với mình ỷ lại cùng khăng khăng một mực, vì thế hắn càng thêm không thể tha thứ cho người khác đối với cô dù chỉ có một tia mơ ước.

Hắn biết chính mình ở trước mặt Khương Sam, cùng Triệu Thanh Thanh biểu hiện lời nói thân cận sẽ khiến cô thương tâm, nhưng hắn cho phép cô tồn tại ở trong thế giới của bản thân, cũng chỉ sẽ cho phép cô có thể xuất hiện ở trong thế giới của bản thân, những người khác đều bất thành. Nhưng hắn lại không thể cho phép, ngoại trừ hắn ra bên ngoài còn có người có thể ảnh hưởng đến nội tâm của chính mình. Đây là trừng phạt của hắn đối với cô, lúc trong lòng cô khổ sở hắn cũng sẽ không thoải mái, vì thế đây cũng là trừng phạt của hắn đối với chính mình.

Mà thời điểm, khi Khương Sam thật sự biểu hiện ra chết lặng cùng không thèm để ý, Bạch Kỳ phát hiện chính mình so với thời điểm nhìn thấy cô khó chịu cùng đau lòng, càng thêm khó có thể chịu đựng.

"Sam Sam, thời điểm khi ba ba em còn tại thế, đã từng dặn dò tôi rất nhiều thứ thiết yếu để chiếu cố cho em thật tốt. Tôi lớn hơn em nhiều tuổi như vậy, chuyện phải làm là chiếu cố cùng che chở cho em thật tốt. Em làm người làm việc đều tương đối nhu thuận, từ nhỏ đến lớn, trước giờ em cũng đều không để cho tôi thấy thất vọng qua, chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm, trong lòng của em vẫn luôn đúng mực. Lần này em đã làm sai rồi, nể tình em vi phạm lần đầu, tôi sẽ không trách em, nhưng em phải nhớ kỹ, lần sau không được lấy lý do này nữa. Chuyện hôm nay, về sau tuyệt đối không cho phép phát sinh nữa, có vấn đề em có thể tìm tôi giúp em giải quyết, không cần làm loại chuyện này có**."

(Lúc chị Sam bị thằng khốn hiệu trưởng gây khó dễ, anh ở đâu hả?? Bậy giờ lại nói mấy câu như thế này đúng là không biết xấu hổ...mặt đã trơ đến 1 trình độ siêu việt mất rồi a....tức chết ta )

Thanh âm của Bạch Kỳ lúc gần lúc xa, ẩn ẩn vẻ không thuận khi truyền vào trong tai lại giống như một câu ma chú. Câu ma chú này lại giống như là trùm lên đầu của cô vậy, thời thời khắc khắc cảnh cáo cùng nhắc nhở cô, phải dựa theo chuẩn mực của hắn, chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm, kiếp trước là như vậy, đời này cũng giống như vậy.

Trong lòng của Khương Sam luôn luôn nói thầm "cô phải ráng nhịn, lại ráng nhịn". Nhưng cùng với lời nói nhàn nhạt lộng quyền của Bạch Kỳ dần dần xuất khẩu, Khương Sam giống như nghe được "Băng" một tiếng vang thật nhỏ, trong đầu, từng dây thần kinh cố gắng khắc chế lý trí, không kịp phòng bị một phát liền bị chặt đứt!