Trùng Sinh Tiểu Nương Tử Ghi Việc (Ký Sự Của Tiểu Nương Tử)

Chương 89






Không phải một mình Hồ Khôn Bạch tới phủ Thái Tử. Đi cùng hắn, còn có Mục Nhã Huệ.

“Thái Tử ca ca, có phải Mạc tỷ tỷ của muội trở về hay không? Người đâu? Đi rồi?" Cuối cùng có thể ra khỏi Hồ phủ, Mục Nhã Huệ không thể không nói không thoải mái. Trên đường tới nàng liền nói với Hồ Khôn Bạch, muốn dời ra ngoài ở, cũng không muốn ở cùng Hồ Thượng Thư và thượng thư phu nhân.

Hồ Khôn Bạch không cự tuyệt, đáp ứng. Không thể phủ nhận, hành động lần này của Hồ Thượng Thư, cũng làm lòng hắn tổn thương.

Không thể giúp đỡ Thái Tử điện hạ vào thời điểm mấu chốt, Hồ Khôn Bạch áy náy. Cũng trải qua bây giờ, Hồ Khôn Bạch mới nhận ra, hắn ở phủ Thượng Thư bất lực ra sao.

Phàm là hắn ở trong nhà thủ hạ của mình rất ít, hắn đã không dễ dàng bị phụ thân hắn nhìn ra. Cùng chịu khổ, còn có Mục Nhã Huệ.

Mỗi khi nghĩ tới đoạn thời gian bị giam ở phủ, Hồ Khôn Bạch không nhịn được hận chính mình vô năng.

"Ừ. Về rồi. Đi rồi." Thái Tử nói liên tiếp ba câu, trực tiếp hồi phục Mục Nhã Huệ vội vàng. Đồng thời, cũng tiêu tán mong đợi trong lòng Mục Nhã Huệ.

"Sao lại cứ như vậy mà đi rồi? Mạc tỷ tỷ còn chưa đến gặp muội, muội còn chưa nói chuyện với tỷ ấy." Mục Nhã Huệ ủy khuất chu mỏ, bất mãn nói.

Nàng cảm thấy nàng gần đây thật quá bi thảm rồi. Ở Hồ phủ bị giam không cho phép ra cửa, rất không dễ dàng xuất phủ lại không thể gặp mặt Mạc Như Nghiên. A a a, thật sự muốn chọc giận nàng rồi.

"Sao không đi, chờ muội chính là xác của nàng ta. Thế nào? So với Mạc Như Nghiên còn sống, muội càng nguyện ý nhìn thấy bia mộ sau khi nàng ta chết?" Thái Tử mang theo vài phần châm chọc cùng mỉa mai, nhìn Mục Nhã Huệ hỏi.

"Cái gì?" Mục Nhã Huệ chớp mắt mấy cái, không dám tin hô, "Mạc tỷ tỷ làm sao... Không, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Thái Tử ca ca, ca nói cho muội nghe một chút đi!"

"Muội đừng vội. Chuyện này, quả thật ta cũng tính toán nói với muội cùng." Lần này tất cả tình hình sau khi bị phế, Thái Tử đều nắm giữ ở trong tay. Ngoài ý muốn duy nhất, chính là Hồ Khôn Bạch cùng Mục Nhã Huệ.

Nếu không phải xác định Hồ Thượng Thư sẽ không làm gì với Hồ Khôn Bạch cùng Mục Nhã Huệ, Thái Tử thật sự muốn hoài nghi hai người này tự dưng biến mất rồi.

Quả nhiên, vẫn không thể bỏ mặc dù cho thả lỏng chút nào! Nghĩ tới đây, Thái Tử đem tất cả mọi chuyện nói hết cho Hồ Khôn Bạch cùng Mục Nhã Huệ.

"Hạ Trăn hắn..." Hồ Khôn Bạch trước kia vẫn không thích Hạ Trăn. Nhưng bây giờ, hắn sẽ không có bất cứ thành kiến gì với Hạ Trăn nữa.

So với hắn, Hạ Trăn quả thật càng thêm có tư cách đạt được Thái Tử điện hạ đối đãi khác biệt. Ít nhất tại lúc Thái Tử điện hạ cần trợ giúp nhất, Hạ Trăn chạy đến bên cạnh Thái Tử điện hạ.

Nhưng còn hắn, rõ ràng cách Thái Tử điện hạ càng gần hơn so với Hạ Trăn, lại không giúp đỡ được chút nào.

"Thánh Thượng thúc thúc muốn giết Hạ tướng quân cùng Mạc tỷ tỷ? Vì cái gì? Hạ tướng quân là Đại Công Thần Thanh Vân quốc chúng ta, là..." Mục Nhã Huệ ngưng bất bình cho Hạ Trăn, trong đầu bỗng nhiên hiện lên bốn chữ "Công cao chấn chủ", không khỏi lại trầm mặc.

Nàng nên sớm nghĩ đến. Lần trước Mạc tỷ tỷ rời đế đô cũng rất vội vàng, nàng cảm thấy không thích hợp, nhưng không có nghĩ sâu.

Vốn tưởng rằng Thánh Thượng nhằm vào chỉ là binh quyền Tây Bắc quân, không nghĩ tới kỳ thật Thánh Thượng muốn chính là mạng của Hạ Trăn! Còn có Tây Bắc quân nhiều tướng sĩ như vậy, Thánh Thượng vậy mà cũng tính toán diệt trừ hết.

30 vạn đại quân mai phục, ha ha, Thánh Thượng cũng thật tâm ngoan độc. Này là định đem tướng sĩ Tây Bắc quân giết hết không chừa một mống sao? Làm sao có thể? Sao có thể?

Hai tay Mục Nhã Huệ gắt gao nắm thành quyền, đơn thuần trong mắt dần dần tản đi. Lập tức phù gò má lên, là trầm trọng cùng lạnh lẽo.

"Khôn Bạch, từ bây giờ, ngươi cũng biết về sau nên làm thế nào rồi chứ." Thái Tử vẫn không nói rõ để cho Hồ Khôn Bạch đứng lại lập trường, chỉ không nguyện để cho Hồ Khôn Bạch khó xử.

Dù sao Hoàng quý phi cũng là cô cô của Hồ Khôn Bạch, cho dù Hồ Khôn Bạch phản chiến hướng về phía hoàng quý phi, Thái Tử cũng có thể hiểu.

"Uhm, biết rõ." Sắc mặt Hồ Khôn Bạch cũng trịnh trọng chưa từng có, chống lại ánh mắt của Thái Tử, đáp lại, "Mấy ngày nữa ta cùng Nhã Huệ sẽ chuyển ra khỏi phủ Thượng Thư."

Thái Tử ngẩn người, lập tức vỗ vỗ bả vai Hồ Khôn Bạch, không nhiều lời nữa.

Hồ Khôn Bạch nghiêng đầu, nhìn bàn tay Thái Tử rơi trên bả vai hắn, đáy mắt một mảnh kiên định. Cho dù sau này xảy ra bất cứ chuyện gì, hắn sẽ không hối hận lựa chọn hôm nay. Nếu như hắn sớm nhận rõ thế cục hiểm trở một chút, lần này sẽ không bị động, cũng sẽ không thiếu chút nữa liền hối hận cả đời rồi.

Đồng thời cùng lúc đó, Mạc Như Nghiên cùng Hạ Trăn đang thu hồi các tướng sĩ Tây Bắc quân để lại trên đường đi.

Lần này bọn họ có thể thuận lợi rời khỏi đế đô, cũng không thể bỏ qua công lao của các tướng sĩ. Ví như, bức thư nhà đúng lúc kia của Chu Kỳ.

Tận mắt thấy Tây Bắc quân bình yên vô sự đi qua trước mắt, dân chúng các nơi cũng mừng rõ, bỏ xuống lo lắng nhiều ngày.

Nếu Thánh Thượng thật sự giết Thanh Viễn tướng quân, sau ngày bọn họ liền không có chút hi vọng nào. Thanh Vân quốc, sắp xong rồi…

Kỳ thật Lăng Phong vẫn đang mơ hồ. Thật giống như hôm qua vẫn đang bị vây ở đế đô không biết nên tiến lùi thế nào, hôm nay lại thuận lợi rời khỏi. Tiến độ quá nhanh, hắn thiếu chút không phản ứng kịp.

Không thể đến hỏi Hạ Trăn có cùng cảm giác không, Lăng Phong đi tìm Mạc Như Nghiên.

“Sau khi người Thái Tử điện hạ sai đến thành Vân Đô, có nói với Hạ Trăn, ngàn lần không được về đế đô. Đây là lời cảnh báo của Thái Tử với Hạ Trăn, nhưng đồng thời, cũng là khảo nghiệm.” Mạc Như Nghiên không hề che giấu, phân tích cho Lăng Phong, “Nếu Hạ Trăn không về đế đô, Thái Tử có cách thoát khỏi. Nếu Hạ Trăn về đế đô, Thái Tử vẫn có cách đứng lên lần nữa. Nếu đổi thành ngươi là Thái Tử điện hạ, ngươi sẽ hi vọng Hạ Trăn lựa chọn thế nào?”

Lăng Phong im lặng, vẻ mặt trầm trọng đáp lại: “Nếu là ta, khẳng định ta không hy vọng tướng quân gặp hiểm cảnh, tướng quân tốt nhất không cần tới đế đô. Nếu như ta là Thái Tử điện hạ, tuy biết trở về rất nguy hiểm, nhưng ta còn hy vọng tướng quân có thể trở về.”

“Không sai. Đây là chỗ khác nhau.” Mạc Như Nghiên khen ngợi gật đầu, khẳng định câu Lăng Phong trả lời, “Kỳ thật Thái Tử điện hạ vừa mới bắt đầu đã có chuẩn bị tốt, chờ chúng ta nhảy vào trong. Mặc kệ chúng ta lựa chọn thế nào, không có khác biệt lắm với hắn. Với chúng ta, sau này hoàn toàn khác.”

“Nhưng Thái Tử điện hạ hắn…” Lăng Phong vẫn không nguyện đem Thái Tử đặt ở phía đối địch. Cho dù cần đề phòng, cần phải đề phòng, cũng không cần tính kế lại.

“Kỳ thật không nghiêm trọng như ngươi nghĩ. Ta chỉ đang phân tích, nhưng cũng không có nghĩa là trong đó không có ẩn tình. Liền tốt hơn so với Hạ Trăn không trở về đế đô, Thái Tử cũng sẽ không làm gì Hạ Trăn cả. Nhưng có khả năng, khảo nghiệm ở đây chính là tình cảm, chính là lòng người thôi.” Nhìn ra Lăng Phong xoắn xuýt, Mạc Như Nghiên đáp lại.

“So với Thái Tử điện hạ hi vọng tướng quân trở về đế đô, ta càng nguyện ý tin tưởng, lý do tướng quân cố ý chạy về đế đô, là Thái Tử bị buộc bất đắc dĩ, mới dùng cách khác.” Mặc kệ nói thế nào, trong lòng Lăng Phong vẫn có tâm huyết của các tướng sĩ Tây Bắc quân. So với nghĩ tới hướng tệ nhất, hắn luôn luôn thiên về mặt tốt hơn.

“Ngươi có thể cho là vậy.” Cũng không tính xoay chuyển suy nghĩ của Lăng Phong, Mạc Như Nghiên khẽ thở dài một cái, Thái Tử đứng ở một bên, “Ta cũng tin tưởng, sau khi biết Hạ Trăn về đế đô, Thái Tử thật sự khó chịu. Bởi vì chỉ cần kế hoạch của hắn xuất hiện một chút sai lầm, hắn hoặc ta nếu không cẩn thận, mất đi cũng không đơn thuần là Thanh Viễn đại tướng quân trong lòng dân chúng, lại càng là huynh đệ tốt trong lòng Thái Tử. Cho nên Thái Tử mới có thể nói với Thánh Thượng, hắn tình nguyện không làm Thái Tử, không cần ngôi vị hoàng đế, chỉ cầu Thánh Thượng tha cho Hạ Trăn.”

Không thể phủ nhận, lúc nghe thấy Thái Tử nói lời kia, Mạc Như Nghiên cũng kinh ngạc. Đồng thời, vì lời nói kia của Thái Tử, cũng thay đổi đề phòng trong lòng Mạc Như Nghiên với Thái Tử. Cho nên lúc này, nàng càng nguyện ý khẳng định suy nghĩ của Lăng Phong, để lại một cái lý hay cho Thái Tử.

Lăng Phong gật gật đầu, lại gật gật đầu. Cuối cùng có thể kiếm được lý do để tin tưởng Thái Tử, nháy mắt liền thấy an ủi.

Mạc Như Nghiên lắc đầu, cũng không phân tích Thái Tử nữa, nói tiếp: “Thánh Thượng khẳng định cũng không ngờ, bàn tay của Thái Tử vĩnh viễn dài hơn so với trong tưởng tượng của hắn. Cung thủ ở Thanh Viễn tướng quân ngày đó, không có khả năng là con bài duy nhất Thái Tử chưa lật. Chúng ta đoán được, Thánh Thượng cũng nhất định sẽ tiếp tục điều tra sâu hơn.”

“Trước khi còn chưa xác định được con bài chưa lật của Thái Tử còn bao nhiêu, Thánh Thượng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ. Bởi vì ông ta cũng sẽ lo lắng, không nghĩ tới, ông ta liền trở thành tứ cố vô thân, người người xa lánh.” Giọng Mạc Như Nghiên rất lạnh, lý trí nhưng cũng hiện thực, “Thánh Thượng không phải Thái Tử, ông ta sẽ không thể quá tin tưởng một người huynh đệ như Hạ Trăn. Một khi Thái Tử bức vua thoái vị, có tướng sĩ nào nguyện ý vì ông ta mà nghĩ cách cứu viện không? Chỉ sợ tất cả đều sẽ kinh sợ sự tồn tại của Tây Bắc quân, không dám hành động thiếu suy nghĩ! Nghĩ như vậy, liền biến thành Thánh Thượng gặp phải cục diện không thể thu thập được.”

Mạc Như Nghiên nói tới đây, Lăng Phong đã hiểu toàn bộ.

Nói ngắn gọn một câu, đối mặt với Thái Tử điện hạ liên thủ cùng Tây Bắc quân, Thánh Thượng không tự tin có thể giữ được ngôi vị hoàng đế.

Tính cách Thánh Thượng quá đa nghi tất phải thả Hạ Trăn cùng Tây Bắc quân rời khỏi, nếu không bản thân Thánh Thượng cũng không thể kết luận, chờ xem thế cục gì đang đợi ông ta.

“Nói đến cùng, chúng ta cũng nên cảm kích Thái Tử rút củi đáy nồi vào thời khắc cuối cùng.” Với năng lực của Thái Tử, Mạc Như Nghiên quả thật nhìn với cặp mắt khác xưa, “Đến cả cung thủ Thánh Thượng an bài cũng là con bài chưa lật của hắn, ta rất khó đoán trước, trong tay Thái Tử còn nắm bao nhiêu quyền lực nữa.”

Rốt cuộc trong tay Thái Tử có bao nhiêu quyền lực, lại có bao nhiêu con bài chưa lật, quả thật không phải đoán có thể đoán được. Mạc Như Nghiên không đoán được, Lăng Phong càng không đoán được.

Nhưng tạm thời, bọn họ rời khỏi đế đô, cùng Thái Tử, cũng không tránh khỏi quan hệ với hoàng gia. Chỉ là sau này thế nào, ai cũng không thể đoán được.

Ngay tại lúc Tây Bắc quân sắp trở lại thành Vân Đô, Mạc Như Nghiên ngoài ý muốn gặp được một người quen, Tô Linh.

Tô Linh là cố ý tìm đến Mạc Như Nghiên. Không phải vì chính nàng ta, mà là vì Mạc Như Họa.

Tô Linh nói, Mạc Như Họa ở Nhạc phủ ngày rất khó khăn, Nhạc Hành Tri ngoài cưới chính thê khác, cơ hồ sắp đem ép chết Mạc Như Họa rồi.

Tô Linh xin Mạc Như Nghiên nể tình tỷ muội, giúp Mạc Như Họa, cứu Mạc Như Họa lần này.

Tô Linh còn nói, chỉ cần Mạc Như Nghiên nguyện ý cứu Mạc Như Họa, bà ta có thể đem Hành Hương lâu cùng Thủy Họa Trai đưa hết cho Mạc Như Nghiên, chỉ cầu Mạc Như Nghiên giơ tay giúp đỡ…

"Vì sao Nhị nương lại chắc chắn, ta sẽ nhận hành hương lâu cùng thủy họa trai của người vậy?" Nhìn biểu tình chắc chắn của Tô Linh, Mạc Như Nghiên cảm thấy rất buồn cười, "Chẳng lẽ Nhị nương không biết, hiện nay ta là Thanh Viễn tướng quân phu nhân, là mẫu thân thành chủ thành Vân Đô? Vì sao ta phải để ý một tòa hành hương lâu nho nhỏ của ngươi, hoặc chỉ là một cái thủy họa trai?”

"Nhưng kia đều là bạc!" Tô Linh không dám tin nhìn Mạc Như Nghiên thờ ơ, vội vàng nói, "Không ai lại chê bạc được. Đại tiểu thư thông minh như vậy, chẳng lẽ không tính nhận lấy tiền tài không công đưa lên cửa sao? Cho dù hiện nay đại tiểu thư trèo cao cành, không thiếu bạc, nhưng... Nhưng thêm chút tiền tài bên người, cũng là chuyện tốt không phải sao?"

"Quả thật là chuyện tốt. Nhưng là thật xin lỗi, ta không tính nhận lấy." Cùng với hiện nay hành hương lâu cùng thủy họa trai là sản nghiệp của Tô Linh, không bằng nói tiền tài dưới trướng Mạc Nho. Mạc Như Nghiên không tính trở về hiếu kính Mạc Nho, nhưng cũng không tính tranh giành đồ trong bát của Mạc Nho.

Tô Linh thích thế nào, Mạc Như Nghiên không thèm để ý. Mạc Như Họa có sắp chết hay không, không liên quan gì tới Mạc Như Nghiên?

"Đại tiểu thư thật sự độc ác vậy sao? Nếu nương ngươi trên đời, nàng sẽ trơ mắt nhìn ngươi đối với muội muội ruột của mình thấy chết mà không cứu sao? Đại tiểu thư, cho dù ngươi không xem chúng ta là người một nhà, cũng phải vì ngươi nương năm đó ở Thanh Sơn huyện để lại thanh danh tốt không phải sao?" Tô Linh thật không có cách nữa rồi. Nếu không bà ta sẽ không liều lĩnh bị bắt nhốt vào đại lao nguy hiểm để tới gặp Mạc Như Nghiên, càng thêm sẽ không nhắc tới Vu Cẩm Tú để làm bùa hộ mệnh cho bà ta với Mạc Như Họa.

"Nhị nương lại không biết xấu hổ nhắc tới mẹ ta?" Tuy Tô Linh là sau khi Vu Cẩm Tú mất mới tiến vào đại môn Mạc gia, vốn không có chút liên quan gì tới Vu Cẩm Tú. Nhưng, Mạc Như Nghiên sẽ không quên, Tô Linh chiếm Cẩm Tú phường mẹ nàng để lại rất nhiều năm, cũng sẽ không quên Tô Linh đến bài vị của mẹ nàng cũng không cho bày ở tế điện Mạc phủ.

Tô Linh đối với nương nàng, cũng không thân cận cùng kính trọng như lời Tô Linh nói, càng thêm không có chút ý tốt nào.

Mạc Như Nghiên đã từng nghĩ tới hung hăng trả thù Mạc Như Họa cùng Tô Linh. Nhưng mà mãi đến khi biết được thân phận thật cẩu Hạ Trăn, biết rõ lý do vì sao kiếp trước Nhạc Hành Tri vẫn luôn buồn bực thất bại. Mạc Như Nghiên quyết định, tạm thời bỏ qua việc này, tha cho những người này.

Trả thù Tô Linh, biện pháp tốt nhất chính là để cho Tô Linh nhìn Mạc Như Họa không có ngày nào yên bình. Mà bi kịch của Mạc Như Họa, chính là bắt đầu từ khi gả vào Nhạc phủ.

Mặc kệ là người Nhạc gia hay là bản thân Nhạc Hành Tri, đều là trừng phạt lớn nhất của Mạc Như Họa.

Nên Mạc Như Nghiên mới tránh ra rất xa, không tiếp tục để ý tới Mạc Như Hoạ cùng Tô Linh.

Nhưng, Tô Linh lại không tính buông tha cho Mạc Như Nghiên. Cách nhau xa như vậy, vậy mà cũng đuổi tới.

Được rồi, nếu Tô Linh không sợ chết như vậy, Mạc Như Nghiên cũng không khách khí nữa.

Vì thế rất nhanh, đào phạm Tô Linh bị bắt rồi. Mà còn lấy tốc độ rất nhanh, đưa đến Hoài Thủy trấn, giao cho Nhạc tri phủ lúc ấy thẩm tra xử lí vụ án định đoạt.

Nhạc Tri Phủ, là cha chồng của Mạc Như Họa! Cho dù không biết, Tô Linh cùng Mạc Như Họa sao có thể nghĩ ra kế thoát thân?

Tô Linh không coi là người thông minh. Bà ta thật sự không biết, vì sao Mạc Như Nghiên đột nhiên lại không nể mặt. Là bởi vì lúc ấy bà ta bắt Mạc Như Nghiên gả cho Hạ Trăn?

Nhưng bây giờ Hạ Trăn không phải đã thành Thanh Viễn tướng quân địa vị cao quý sao, Mạc Như Nghiên cũng như nước lên thì thuyền lên, biến thành tướng quân phu nhân cao cao tại thượng?

Bà ta không có lỗi với Mạc Như Nghiên, không có. Nhưng Mạc Như Nghiên không chịu cứu bà ta, cũng không chịu cứu Như Họa.

Trước khi bị lôi đi, Tô Linh hung hăng mắng Mạc Như Nghiên, bà ta nguyền rủa Mạc Như Nghiên sớm muộn gì cũng chết không được tử tế!

Nghe Tô Linh nguyền rủa, Mạc Như Nghiên nở nụ cười. Nàng đã sớm chết không được tử tế, mà nay Tô Linh mới nói những lời này, đương nhiên chậm cả đời.

Mạc Như Nghiên cười, là không thèm để ý, căn bản cũng không có để ở trong lòng. Nhưng, Hạ Trăn nghe được Tô Linh nguyền rủa ác độc như vậy, các tướng sĩ Tây Bắc quân cũng đều nghe được.

Vì vậy, theo dọc đường Tô Linh bị áp giải về Hoài Thủy trấn, nhất định sẽ không dễ chịu. Các tướng sĩ kính trọng Mạc Như Nghiên như vậy, cũng sẽ không bỏ lỡ cơ hội tốt để giáo huấn Tô Linh. Đương nhiên, là vì trút giận cho tướng quân phu nhân bọn họ rồi!

Lần thứ hai trở lại thành Vân Đô, mặc kệ là Mạc Như Nghiên, Hạ Trăn, hay là Tây Bắc quân, đều có cảm giác như vừa Trùng sinh. Thật giống như chỉ có đến nơi này, mới thật sự là về nhà, có cảm giác cực kì an ổn.

Ôm lấy Hạ Vân Đô lại béo lên một vòng, Mạc Như Nghiên không nhịn được nói với Trương bà bà: "Có phải Vân Đô ăn nhiều lắm không? Có hay bị đói không?"

"Đại tiểu thư nói gì vậy? Đứa nhỏ có thể ăn là phúc. Bộ dáng tiểu tướng quân của chúng ta rất tốt, nhiều người cầu còn không được!" Tuy Trương bà bà vẫn không bỏ cách gọi Mạc Như Nghiên, nhưng đối Hạ Vân Đô, bà nhập gia tùy tục, cũng gọi "Tiểu tướng quân" .

Bộ dáng rất tốt? Theo Mạc Như Nghiên thấy, là quá béo rồi! Nhưng... Chỉ nhìn Trương bà bà vui vẻ vậy, Mạc Như Nghiên liền biết, đứa nhỏ này khẳng định tiếp tục béo tiếp rồi.

Không nhịn được khẽ thở dài một cái, Mạc Như Nghiên không khỏi than thầm ở trong lòng, chỉ hy vọng về sau đứa nhỏ trưởng thành, có thể gầy đi chút. Nếu trưởng thành thành Đại Mập Mạp, Mạc Như Nghiên thật lo lắng thay cho tương lai thành Vân Đô.

"Không cần quá lo việc này. Đợi cho Vân Đô lớn hơn một chút, là có thể tiến vào Tây Bắc quân rồi." Nghe Mạc Như Nghiên cảm thán, Hạ Trăn dừng một chút, nói.

Nghe Hạ Trăn nói như vậy, Mạc Như Nghiên bừng tỉnh. Cũng đúng, tới khi Hạ Vân Đô lớn hơn, thì tiến vào Tây Bắc quân múa đao lộng kiếm rồi. Mỗi ngày luyện tập vất vả như vậy, sao có thể vẫn béo tiếp được?

Nghĩ vậy, Mạc Như Nghiên lại thở dài nhẹ nhõm một hơi, tảng đá trong lòng mới hạ xuống được.

Cuộc sống ở thành Vân Đô, nhàn nhã rất nhiều so với ở đế đô, cũng tự tại rất nhiều. Có đôi khi Mạc Như Nghiên thậm chí cảm thấy, bọn hắn thật giống như về tới huyện Thanh Sơn.

Khác biệt duy nhất, chính là phong hào trên đỉnh đầu Hạ Trăn, cùng với rất nhiều Tây Bắc quân đi theo bọn họ!

Mộ Dung Tể tướng cùng phu nhân đã đến, không hề nằm trong dự kiến của Mạc Như Nghiên. Nhưng, khẳng định là hoan nghênh.

"Chúng ta đến huyện Thanh Sơn, cũng đến chỗ liên hoa thôn. Nhưng sau khi ở đó mấy ngày, vẫn cảm thấy tới thành Vân Đô tự tại hơn." Rời khỏi đế đô, mặc kệ đi nơi nào, đối với Mộ Dung Tể tướng cùng Mộ Dung phu nhân mà nói, đều như nhau.

Vốn là đi Thanh Sơn huyện cùng liên hoa thôn, là đã an tâm. Nhưng mấy ngày gần đây Tây Bắc quân thường xuyên gặp chuyện không may, thật sự khiến cho Mộ Dung Tể tướng cùng phu nhân kinh hãi không thôi, lại không yên lòng.

Cuối cùng, hai người lại hợp kế, vẫn ngàn dặm xa xôi chạy đến thành Vân Đô. Cho dù không thể giúp được việc gì lớn, ít nhất có thể ở một bên hỗ trợ đưa ra chủ ý. Cho dù là ngẫu nhiên tương hỗ quan tâm, cũng là phải làm.

Tâm ý của Mộ Dung Tể tướng cùng Mộ Dung phu nhân, Mạc Như Nghiên chịu có thẹn, vô cùng cảm kích, đương nhiên không dị nghị gì để hai vị ở lại thành Vân Đô.

Từ đó, trong phủ thành chủ lại có thêm hai vị đại nhân vật lai lịch không nhỏ.

Tuy nhiên Mộ Dung Tể tướng đã từ quan, nhưng là Tể tướng nhiều năm, ông có thể giúp đỡ Hạ Trăn thậm chí là Tây Bắc quân, cũng không hề nói dối. Kinh nghiệm của ông hắn cùng với mới học, Mạc Như Nghiên cũng theo không kịp.

Vì thế, Mộ Dung Tể tướng trở thành ân sư của Hạ Trăn. Còn Mạc Như Nghiên, tạm thời tính là thính giả đi!

Mộ Dung phu nhân cực kỳ thích Hạ Vân Đô, cả ngày ôm không chịu buông tay. Tất nhanh, cũng giống như các tướng sĩ Tây Bắc quân một ở chung hòa hợp, đánh thành một mảnh.

Theo Mộ Dung phu nhân mà nói mà nói, tới thành Vân Đô, là quyết định sáng suốt nhất của bà cùng Mộ Dung Tể tướng. So với ở đế đô, càng bớt lo, càng thêm hoà thuận vui vẻ.

Thấy Mộ Dung Tể tướng cùng Mộ Dung phu nhân ở thành Vân Đô trụ cực kỳ an tâm, Mạc Như Nghiên cũng không nhịn được thở nhẹ ra. Cùng lúc đó, trong nội dung thư nàng cùng Mộ Dung Quân trao đổi lại có thêm một đề tài.

Mộ Dung Quân cực kỳ cảm kích Mạc Như Nghiên. Theo nàng nói, Mạc Như Nghiên đang thay nàng tận hiếu đạo rồi.

Mạc Như Nghiên không nghĩ nhiều như vậy. Mặc kệ là Mộ Dung Tể tướng hay là Mộ Dung phu nhân, đều là trưởng bối rất đáng được người ta tôn kính. Cũng vì vậy, nàng cực kỳ thích ở chung cùng hai vị trưởng bối, không thể không biết câu thúc cùng không được tự nhiên, cũng sẽ không cảm thấy được phiền toái cùng không nguyện.

Cùng với Mộ Dung Tể tướng đã đến, liên quan tới chuyện quản lý thành Vân Đô bỗng nhiên càng đi vào quỹ đạo. Trong lúc này, thành Vân Đô phát triển nhanh chóng, nơi nơi đều là cảnh tượng tươi tốt phồn thịnh.

Dân chúng thành Vân Đô đương nhiên đem Hạ Trăn coi là thành chủ chân chính, lại càng đem Tây Bắc quân coi là ân nhân lớn nhất. Thời gian thoáng qua, thành Vân Đô bắt đầu trở thành nơi không thuộc Thanh Vân quốc.

Thánh Thượng có nghe được lời truyền đến, chẳng những không lập tức làm khó dễ, ngược lại đưa ra một hành động khiến cho tất cả mọi người líu lưỡi: Thánh Thượng thoái vị rồi.

Tân hoàng đăng cơ, không thể nghi ngờ chính là Thái Tử điện hạ rồi.

Khoảnh khắc đem ngôi vị hoàng đế truyền cho Thái Tử điện hạ, Thánh Thượng nói: "Trẫm sẽ mở to hai mắt nhìn, ngươi cùng Hạ Trăn, cùng Tây Bắc quân tới cùng có thể duy trì an bình bao lâu.”

Thái Tử không đem lời cảnh cáo Thánh Thượng coi là quan trọng. Mặc kệ Thánh Thượng nghĩ gì, hắn đã hứa với Hạ Trăn, có hắn ở đây, Tây Bắc quân khẳng định vẫn ở đây.

Sau khi tân hoàng đăng cơ, rất nhiều chuyện đều phải sửa đổi. Mà dân chúng, cũng nghênh đón cục diện mới.

So với tiên hoàng, tân hoàng hiển nhiên càng mạnh mẽ vang dội, cũng càng thêm quyết đoán. Cùng tiên hoàng khi tại vị, hoàn toàn không giống nhau.

Hạ Trăn không tự mình tới đế đô chúc mừng tân hoàng, mà là lấy danh nghĩa Vân Đô thành, tiến cống hàng loạt đặc sản địa phương tới triều đình, lưu ly.

Kế sách như vậy, đương nhiên không phải Hạ Trăn nghĩ ra được. Mà là qua Mạc Như Nghiên đề nghị, Mộ Dung Tể tướng tán thành.

Nhận được lưu ly thành Vân Đô đưa tới, tân hoàng tuyệt bút vung lên, quà đáp lễ thành Vân Đô là hàng loạt lương thảo cùng binh khí.

Tiên hoàng lạnh lùng cười, đối với cái này không đưa ra bình luận gì. Mọi chuyện vừa mới bắt đầu, ông ta tính để tân hoàng khỏa đế vương chi tâm!

Tân hoàng đăng cơ, chiến sự biên quan lại diễn ra. Tây Bắc quân anh dũng giết địch, công lao hiển hách trước sau như một. Mà hoàng ân ban thưởng, cũng liên tục không ngừng, một lần lại một lần.

Trong lúc này, thành Vân Đô bắt đầu cường thịnh, lấn át cả một số thành của Thanh Vân quốc, cũng trở thành tiêu điểm chú ý trên triều đình thậm chí với cả dân chúng.

Không hề nghi ngờ, thành Vân Đô phát triển cũng nhanh hơn một bước, trở nên rất mạnh. Trên mặt dân chúng như nở hoa, tướng sĩ Tây Bắc quân cũng lộ ra nụ cười sung sướng.

"Không phải chuyện tốt!" Mộ Dung Tể tướng lắc đầu, hơi chút lo lắng nói.