Trường Sinh Giới

Chương 297: Tranh đoạt




Cái lạnh thấu xương bao phủ Tiêu Thần cùng Thanh Thanh, như là có hai thanh kiếm sắc bén tuyệt thế để ở sau lưng bọn họ.

Lực lượng của ánh mắt không ngờ lại đáng sợ như thế? Quả thật là điều không thể tưởng tượng nổi, có thể hình dung ra nữ nhân kia cường đại ra sao.

Đột nhiên, một đạo hào quang sáng chói xé rách không gian truy theo bọn họ. Đó lại là một đạo nhân ảnh, hào quang dần dần ngưng tụ lại, trong ánh sáng mông lung một nữ nhân hiển linh ra, nàng đứng thẳng trong không trung trên biển cả.

Sau khi Tiêu Thần thấy rõ dung mạo nữ nhân kia thì khựng lại, không ngờ thật sự giống nhau như đúc với nữ nhân trong bức họa, tựa hồ chính là Nhược Thủy bị hắn tự cắt đứt khỏi trái tim.

Thanh Thanh kéo áo Tiêu Thần, nhẹ giọng bảo: "Nữ nhân kia đang thai nghén tại đài sen chưa tới, đây là tinh khí của nàng ta biến thành."

Tiêu Thần gật đầu. Mặc dù đối mặt với nữ nhân giống nhau như đúc cùng người yêu ngày xưa, trong lòng hắn cũng không có nửa điểm dao động, tựa hồ là người ngoài cuộc không thèm đếm xỉa đến. Hắn vô cùng bình tĩnh hỏi: "Ngươi là ai?"

Nữ nhân hoàn toàn ngưng tụ từ tinh khí mà thành trông thực cao ngạo giống như tiên tử lạnh lùng. Nàng không nhìn Tiêu Thần mà dừng ở Thanh Thanh rồi nói: "Ngươi sau này sẽ đi theo ta."

Không có nói thêm lời nào, nàng xé rách không gian. Xuyên qua một lối thông không gian, ngón tay ngọc ngà thon thả chỉ về hướng Thanh Thanh.

Tiêu Thần cả kinh, thật không ngờ nữ nhân nói động thủ liền động thủ. Thực lực nhân vật bực này không thể phỏng đoán, nhìn khí thế đó chỉ sợ so với Bán Tổ không kém bao nhiêu. Hắn vung tay quăng Ô Thiết ấn đi ra ngoài, rồi sau đó dùng Bát Tướng cực nhanh mang theo Thanh Thanh lại một lần nữa lao vút lên trời.

Ô Thiết ấn từng tiêu diệt Bán Tổ. Hôm nay mặc dù nứt nẻ gần như sắp vỡ nên phát huy không được bao nhiêu uy lực, nhưng để hù người thì vẫn còn đủ. Dù sao cấp độ,phẩm chất của nó cùng làm cho Bán Tổ xao động.

Ngay lập tức chạy tới trăm dặm, Tiêu Thần cùng Thanh Thanh hộc tốc trốn đi. Có một số người thì không thể dùng lực, chỉ có thể chạy trốn.

Nhưng mà. Vẻn vẹn chỉ một lát sau thì nữ nhân kia lại xuyên qua không gian đuổi kịp. Có thể nói người đủ sức đuổi theo Bát Tướng cực nhanh cũng không nhiều, tuy nhiên nữ nhân này liền có thể làm được. Đủ để nói rõ nàng ta đáng sợ ra sao.

Xoát

Hào quang lóe lên, nữ nhân cắt đứt đường đi của bọn họ. Nàng ta nhìn chăm chú Thanh Thanh rồi vẫn là nói câu kia: "Ngươi sau này sẽ đi theo ta." Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

"Tỷ tỷ xinh đẹp vì sao bảo ta đi theo người nha?" Thanh Thanh hỏi.

Nữ nhân không trả lời. Nhìn về phía Tiêu Thần mà một mực nàng không thèm nhìn rồi bảo: "Mau tránh ra."

Mà cho đến lúc này Ô Thiết ấn nứt nẻ mới từ phương xa bay trở về Tiêu Thần trong tay. Trên bề mặt lại có thêm mấy vết rạn.

"Tại sao muốn dẫn nàng ấy đi?" Tiêu Thần chắn trước người Thanh Thanh, Hoàng Kim Thần Kích hiện lên ở trong tay, Ô Thiết ấn trôi nổi trước người hắn.

"Cút ngay!" Nữ nhân lạnh lùng đáp lại, ống tay áo phất phơ liền hất về phía trước. Nàng là từ tinh khí ngưng tụ mà thành. Ống tay áo tự nhiên cũng là tinh khí thuần khiết, nó có uy lực tuyệt đối mạnh mẽ.

Ngay cả khi có Hoàng Kim Thần Kích cùng Ô Thiết ấn chắn đằng trước. Tiêu Thần vẫn trong khoảnh khắc bị quạt bay đi xa mấy trăm trượng. Cũng may nữ nhân không hạ sát thủ, chỉ là muốn đẩy lui hắn mà thôi.

Mặc dù nữ nhân có diện mạo cực kỳ giống Nhược Thủy, nhưng Tiêu Thần đã cắt đứt khỏi trái tim. Bởi vậy về tình cảm cũng không có chút cảm giác khác, có chăng chỉ là nghi hoặc cùng phẫn nộ.

Thanh Thanh lập tức chạy lại đây, nâng đỡ Tiêu Thần rồi sau đó đối mặt nữ nhân đang bám như bóng với hình mà bảo: "Tỷ tỷ xinh đẹp, ta và tỷ đi. Nhưng tỷ cũng không nên ra tay nữa."

"Được." Nữ nhân ngạo nghễ gật đầu. Cũng không thèm liếc mắt nhìn về phía Tiêu Thần.

Mà vào giờ khắc này Tiêu Thần đã có thể xác định, nữ nhân này tuyệt không phải Nhược Thủy. Bởi vì trong ánh mắt cao ngạo kia của nàng tràn ngập cảm giác năm tháng bể dâu, đó quyết không phải là điều mà một nữ nhân tuổi còn trẻ có được.

Thanh Thanh ra sức cấu lòng bàn tay Tiêu Thần, khiến cho lời hắn muốn thốt ra đành ngừng lại. Tiêu Thần phát hiện trong tay có thêm một cái Thủy Tinh tháp to bằng ngón cái. Trong nháy mắt rõ ràng ý của Thanh Thanh.

"Đại thúc hãy bảo trọng." Đây là lời nói cuối cùng của Thanh Thanh trước khi bị nữ nhân kia mang đi.

Tiêu Thần buồn bã như mắc lỗi, đồng thời trong lòng có một cảm giác bị lăng nhục, cứ như vậy trơ mắt nhìn Thanh Thanh bị mang đi. Nhưng hắn không có đủ lực lượng ngăn cản.

Linh Lung Thủy Tinh tháp xinh xắn trong tay nhìn dìu dịu trong suốt, trên mặt Lưu Quang tràn đầy màu sắc. Tiêu Thần nhẹ nhàng vuốt ve, hắn biết ý của Thanh Thanh là bảo hắn lấy tháp này để xin quái lão bá thần bí có thực lực cường đại kia giúp đỡ.

Hắn phóng lên cao rồi bay về phương xa.

Ở chỗ sâu trong biển rộng vẫn còn đang hỗn chiến, Long Châu cực lớn kia lại bị tan tành. Cũng giống như Long Hồn đột phá phong bế, nó bắn nhanh đi khắp bốn phương tám hướng.

Tu Chân Giả cùng hải ngoại tán tu quyết đấu đã thi triển triển đại pháp lực để cướp lấy, nhưng tất cả đều không thu hoạch được gì. Long Châu vỡ vụn không gì cản được, tất cả đều chìm vào biển khơi, nhằm phía tiên đảo mà bay nhiều như sao trời.

"Quả nhiên như lão tổ dự liệu vậy. Cưỡng lấy thì không được, chỉ có thể từ từ toan tính." Tu Chân Giả môn phái Thục Sơn kêu lên.

Cuộc chiến hỗn loạn đã dần dần bình ổn, bóng người đầy trời từ từ tản đi. Giữa biển khơi trôi nổi rất nhiều thi thể, máu bắn ra đã thu hút một đám cá mập. Chả mấy chốc những tu giả chết trận này đã bị ăn sạch.

Làm thế nào mới có thể tìm được vị lão nhân cường đại kia? Tiêu Thần để thần thức chìm vào trong Thủy Tinh tháp, ngoài ý muốn phát hiện một đoạn dấu ấn tinh thần, giảng giải cách thức điều khiển báu vật này như thế nào.

"Ha hả, Trần Chiến huynh, chúng ta lại gặp mặt ." Từ xa một đạo nhân ảnh bay vọt tới. Kẻ mới đến tướng mạo như ngọc, một bộ áo tím phất phơ theo gió. Đúng là tu giả Đặng Ngọc mạnh nhất trong lớp thanh niên môn phái Thục Sơn.

"Hân hạnh." Tiêu Thần mặc dù không có cảm tình gì với hắn ta, nhưng mà hiện tại không muốn động thủ.

"Thanh Thanh tiên tử đâu rồi?" Đặng Ngọc trên mang theo vui vẻ.

"Nàng có việc đi trước rồi."

"Thật sự là đáng tiếc, lại bỏ lỡ dịp gặp nàng." Nói tới đây hắn cười chế nhạo châm biếm nhìn Tiêu Thần rồi bảo: "Trần huynh tu vi tinh xảo, không bằng chúng ta luận bàn một phen. Hiện tại không có Thanh Thanh ngăn, chúng ta có thể thoải mái trao đổi một phen."

Tiêu Thần từ trong giọng nói phát giác một tia châm chọc, hắn nhíu nhíu mày bảo: "Ta không phải là đối thủ của ngươi, ngươi đi tìm người khác luận bàn đi."

"Hiện tại Thanh Thanh không ở đây, không ai ngăn cản chúng ta chiến đấu. Trần huynh cũng không nên khiêm nhường từ chối ." Ý tứ châm chọc hàm xúc rất rõ ràng.

"Ngươi muốn nói Thanh Thanh vắng mặt nên không ai che chở ta, đúng không?" Tiêu Thần bình tĩnh nhìn Đặng Ngọc.

"Nếu như ngươi cho rằng như vậy thì cũng không phải điều không thể." Đặng Ngọc hiện lên một vẻ hài hước mà tiếp tục: "Hiện tại Thanh Thanh vắng mặt, tốt nhất là ngươi xuất ra bản lãnh thật sự đi, nếu không cẩn thận sẽ bị thương nặng."

"Ngươi đang ở Niết Bàn cảnh giới?"

"Đúng, nhưng chúng ta gọi là Kiếp Hỏa cảnh giới."

Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Kiếp Hỏa, Phi Tiên đây là năm đại cảnh giới tiên nhân của Tu Chân Giả. Giống như Võ Giả, Thần Thông Giả phân chia cảnh giới làm Cửu Trọng Thiên.

Sự thực, cách phân chia cảnh giới của Tu Chân Giả hoàn toàn có thể tương thông cùng Thần Thông Giả, Võ Giả. Trước khi đột phá sinh tử đều là ngũ đại cảnh giới, Trúc Cơ đối ứng với Thuế Phàm, Kim Đan đối ứng với Thức Tàng. Nguyên Anh đối ứng với Ngự Không, Kiếp Hỏa đối ứng với Niết Bàn, Phi Tiên đối ứng với Trường Sinh.

Xoát

Hào quang lóe ra. Đặng Ngọc áp sát tới gần. Một thanh phi kiếm màu tím lấp lánh hào quang dài chưa tới nửa thước trôi nổi trước người, hắn lạnh lẽo cười nói: "Sống hay chết là do số phận cùng thực lực của ngươi thôi."

Tiêu Thần cũng không có bay trốn đi mà cười khẩy, hắn lập tức sử dụng Thủy Tinh Tháp. Mặc dù vừa mới biết phương pháp điều khiển nó, nhưng hắn tin tưởng uy lực của báu vật hàng đầu này.

Xích

Tử Kiếm xé rách không gian vẽ ra một cái đuôi thật dài màu tím mà chém đến, giống như một chiếc cầu vồng màu tím.

Thủy Tinh tháp to bằng ngón cái nhẵn nhụi như ngọc, Tiêu Thần dùng thần thức nhập vào trong đó, lệnh cho nó phóng lên cao.

"Keng "

Thủy Tinh Tháp phóng đại dài đến một thước thì hung hăng nện cùng Tử Kiếm, khí hỗn độn mênh mông tràn ngập ra. Thủy Tinh Tháp lập tức đánh bay Tử Kiếm kia làm hào quang bắn ra bốn phía .

Bởi vì đây là lần đầu tiên Tiêu Thần thi triển nên không thể điều khiển tinh chuẩn, bằng không hẳn là trực tiếp đã hút đi thanh phi kiếm kia. Dáng vẻ này như bây giờ chỉ mới tung hoành ngang dọc, nhưng đó mới chỉ là phát huy ra một phần uy lực mà thôi.

Đặng Ngọc kinh ngạc hỏi: "Đây là báu vật gì?" Sóng gió nổi lên trong lòng hắn, Tử Kiếm chính là chí bảo của môn phái Thục Sơn mà lại cứ bị đánh văng ra như vậy. Có thể tưởng tượng Bảo Tháp tất nhiên có lai lịch hẳn là lớn.

Tiêu Thần tuyệt không đáp lời, hắn khống chế Thủy Tinh Tháp bao trùm lên Đặng Ngọc.

Đặng Ngọc vội vàng đánh ra một khối lục ngọc. Nó đón gió mở ra, cả một tòa Thuý Ngọc sơn xuất hiện ở trong không trung chắn trước người hắn.

"Keng "

Tiêu Thần vẫn có vẻ rất "Ngượng tay", Thủy Tinh Tháp lại đụng vào Thuý Ngọc sơn khổng lồ làm nó văng tung tóe, ngọc vụn rơi xuống biển.

Khí hỗn độn mênh mông dập dờn ra, Thủy Tinh Tháp xoay tròn trên bầu trời rồi sau đó càng lúc càng lớn. Cuối cùng thì Tiêu Thần cũng nắm giữ được bí quyết khống chế nó.

Ngay tại lúc khí hỗn độn tràn ngập ra thì sắt mặt Đặng Ngọc đột nhiên biến đổi. Hắn phóng lên cao rồi quát: "Hôm nay tạm từ biệt, lần sau tái chiến."

"Ngươi nghĩ muốn chiến liền chiến, muốn đi thì đi sao? Không có dễ dàng như vậy." Tiêu Thần khống chế Thủy Tinh Tháp đuổi theo. Nhưng trong phút chốc hắn phá lên cười, thu hồi THủy Tinh Tháp rồi nói: "Niết Bàn cảnh giới thật sự là làm cho người ta hoan hỉ mà cũng làm cho người ta lo lắng. Thực lực lúc tăng lúc giảm không chừng, ngươi hiện tại lại . . . Ha ha. . ."

Tiêu Thần trực tiếp xông tới, đuổi theo Đặng Ngọc lảo đảo sắp ngã. Hữu quyền không chút khách khí thân mật tiếp xúc cùng má phải hắn.

"Phụt "

Miệng Đặng Ngọc phun máu tươi rơi xuống hòa trong nước biển. Hắn chật vật phóng lên cao, phẫn nộ nhìn chăm chú Tiêu Thần.

Tiêu Thần khinh thường cười lạnh, Bát Tướng cực nhanh trong nháy mắt xông tới. Lại là một quyền xuất ra, thêm một lần thân mật tiếp xúc cùng xương mũi của hắn.

"Răng rắc" Sống mũi thẳng tắp kia lập tức gãy lìa, máu tươi lại phun ra.

"Ngươi. . ." Đặng Ngọc tức giận kinh hoảng lẫn lộn, đồng thời sợ hãi vô cùng. Hắn vạn lần không ngờ tại thời khắc mấu chốt, bởi vì đang ở vào Kiếp Hỏa cảnh giới mà làm cho tu vi phát sinh dao động.

Hắn biết là đã bị Thủy Tinh Tháp phát ra khí hỗn độn làm ảnh hưởng, bằng không dựa theo kinh nghiệm trước đây thì còn cần khoảng nửa tháng nữa mới có thể rơi vào trạng thái thấp nhất.

"Phanh "

Đùi phải Tiêu Thần quét ngang ở trên bụng hắn, lập tức hắn kêu thảm bay ra ngoài.

"Tiểu tử ngươi. . ." Đặng Ngọc cảm giác sắp tức chết, không ngờ tại thời khắc mấu chốt thì tu vi sụt giảm nên bị một kẻ tu vi không bằng hắn hành hung, một chuyện càng làm hắn thêm tức giận.

"Bốp" một cái gập người, Tiêu Thần một cái tát hất văng hắn bay xa rồi sau đó phóng lên, trên người hắn liền đạp hơn mười cước.

Đây trần trụi là sự chà đạp, điên cuồng nện vào một Tu Chân Giả cảnh giới Kiếp Hỏa.

Hào quang lóe ra, bên ngoài thân Đặng Ngọc hiện ra một tầng chiến giáp. Ngay cả đầu đều được bao trùm ở bên trong.

"Có tác dụng sao? Vừa rồi là ta không muốn giết ngươi mà thôi." Tiêu Thần cười lạnh vung hữu chưởng lên, Thượng Thương Chi Thủ vô tình phóng xuống.

"Phanh" một chưởng cứng rắn nện ở trên ngực Đặng Ngọc.

"Răng rắc răng rắc "

Tiếng rạn nứt phát ra, chiến giáp trên người Đặng Ngọc vỡ vụn. Hắn lộ ra khó có thể tin nổi, đây chính là một món bảo giáp phòng ngự, không ngờ lại bị kẻ tu vi thấp hơn hắn như Tiêu Thần dễ dàng làm vỡ nát.

"Dừng tay!" Từ phương xa truyền đến tiếng phá không, hai tên Tu Chân Giả trung niên bay tới.

Tiêu Thần cũng không quay đầu lại, trực tiếp trên người Đặng Ngọc khẽ ấn xuống một cái. Trong nháy mắt Đặng Ngọc toàn thân xương cốt đều phát ra tiếng vỡ vụn, Nguyên Anh trong cơ thể đồng thời bị đánh nát tả tơi.

Đặng Ngọc kêu thảm thiết, Tinh Khí Thần toàn thân phảng phất bị hút ra ngoài cơ thể. Hắn vô lực ngã nhào ở trên không trung mà rơi xuống biển khơi.

Tiêu Thần điều khiển Thủy Tinh Tháp thu hắn lại.

"Ngươi. . ." Hai tên Tu Chân Giả trung niên tức giận cùng phát ra tiếng rống như sấm. Vào lúc này bọn họ thật không ngờ Tiêu Thần quyết đoán và độc địa như thế. Lại hạ thủ không chút do dự.

"Ta chưa bao giờ lưu tình đối với kẻ địch, tuyệt không lưu hậu hoạ cho mình." Tiêu Thần hiện ở trong lòng đã nắm chắc, Thủy Tinh Tháp uy lực thật lớn nên có thể ứng phó hai người trước mắt này.

Một tên Tu Chân Giả trung niên xông tới, kiếm khí ngang trời.

Đối với tình thế này, Tiêu Thần không kinh hoảng chút nào. Hắn trực tiếp xuất ra Thủy Tinh Tháp. Hiện tại hắn đã hoàn toàn nắm giữ cách điều khiển chí bảo môn phái này như thế nào.

Thủy Tinh tháp bắt đầu xoay tròn, hào quang lấp lánh chiếu rọi thập phương. Nó lập tức phóng đại rồi chụp xuống phía dưới, khí hỗn độn phủ kín đất trời.

"A. . ." Tu Chân Giả trung niên quá sợ hãi, phát hiện lại không cách nào kháng cự lực lượng đáng sợ kia nên lập tức bị Bảo Tháp nuốt chửng.

Hào quang lóe ra, Thủy Tinh Tháp trong khoảnh khắc co lại bằng ngón cái bay trở về trong tay Tiêu Thần, hào quang huyền ảo xoay vòng chung quanh thân nó.

"Đó là. . . Thủy Tinh Tháp trong truyền thuyết?" Một tên Tu Chân Giả khác kinh ngạc lộ ra vẻ khó có thể tin nổi. Hắn kêu lên: "Làm sao có thể? !" Nói xong hắn cũng không quay đầu lại mà bỏ trốn mất dạng. Miệng kêu to: "Thủy Tinh Tháp tái hiện hậu thế . . ."

Tiêu Thần muốn xuất Bảo Tháp ra để cũng trấn phong hắn. Nhưng mà trong phút chốc lại thay đổi chủ ý, cứ mượn miệng của hắn để truyền tin tức ra. Nếu như lão nhân thần bí mà lại cường đại vẫn còn ở Nhân Gian Giới thì nhất định sẽ chủ động tìm đến hắn.

Hiện tại điều hắn cần phải làm là tìm nơi ẩn thân bí ẩn, chờ đợi viện binh hùng mạnh cảm ứng được tinh thần ấn ký bên trong Bảo Tháp mà tìm đến.

Tiêu Thần không biết lai lịch của Thủy Tinh Tháp, nhưng Tu Chân Giới rất nhiều người đều biết có một món thánh vật như vậy, lai lịch quá lớn.

Tin tức rất nhanh truyền bá ra ngoài, Tiêu Thần đợi trên một hòn hoang đảo ước chừng nửa tháng, rốt cục thấy chủ nhân của Bảo Tháp tới.

Mặc dù trước kia chưa từng gặp mặt, nhưng Tiêu Thần lần đầu tiên nhìn thấy liền nhận định lão nhân kia tuyệt đối là quái lão bá trong miệng Thanh Thanh. Lão nhân hi hi ha ha, tựa hồ là một lão trẻ nhỏ vô cùng lạc quan, đầu tóc bạc lộn xộn, rất không chú ý tới ăn mặc.

Căn bản không cách nào làm cho người ta lường được tu vi của lão, phảng phất rộng lớn vô biên như biển rộng, lại giống như cõi chân không vậy.

"Tiểu tử ngươi hao tổn tâm cơ để dẫn dụ ta đến, có phải đồ đệ của ta đã xảy ra chuyện hay không?" Lão nhân trong mắt tràn ngập ánh sáng trí tuệ.

Điều này làm cho Tiêu Thần rất kinh ngạc. Hắn còn chưa nói gì, lão nhân tựa hồ cũng đã đoán được không sai biệt lắm. Điều này làm cho hắn đỡ công giải thích rất nhiều, cứ trực tiếp nói ra tất cả.

"Làm thế nào mà lại chọc tới bà ta . . ." Lão nhân nhíu mày, lẩm bẩm: "Nhìn khắp Tu Chân Giới cũng không có mấy người dám trêu chọc bà."

"Vậy . . ." Tiêu Thần hơi thất vọng.

"Không sao, chúng ta trực tiếp đi tìm bà ấy, phải đưa đồ nhi tốt của ta về." Lão nhân khoát tay mà bảo: "Không giảng đạo lý nữa, ta liền cùng bà ta thử mấy chiêu."

Lão nhân có thể nói pháp lực Thông Thiên, đưa tay chấm một điểm liền mở ra một lối thông không gian, lôi Tiêu Thần cùng đi vào. Cơ hồ trong nháy mắt liền xuất hiện ở trong không trung trên một tòa tiên đảo.

"Đây không phải tiên đảo Thục Sơn."

"Ta biết." Lão nhân mang theo Tiêu Thần đi sâu vào trong tiên đảo vừa nói: "Tổng cộng có chín hòn đảo nhỏ, trên đó có cánh cửa không gian nối thông nhau được với thứ nguyên không gian của nữ nhân kia."

"Tại sao có thể như vậy?" Tiêu Thần rất không rõ.

"Chín hòn tiên đảo đại biểu cho chín Đại tông phái của Tu Chân Giới. Nữ nhân kia thích thú với việc hù dọa khắp nơi, bà ta đang canh chừng Thông Thiên Tử Kiều, bảo đảm Tu Chân Giới nối thông cùng Nhân Gian Giới."

Đang khi nói chuyện bọn họ đi vào trước cánh cửa không gian trên đảo nhỏ này, rồi sau đó hào quang lóe ra mà xuất hiện ở chỗ Đài Sen mười hai tầng trong thứ nguyên không gian.

" Đài Sen mười hai tầng lại bị bà ta tìm được, tựa hồ cái này đem so sánh chí bảo Phật Đà kia ở Trường Sinh Giới vẫn còn hơn một bậc. Bởi vì nó vẫn còn ở vào giai đoạn sinh trưởng. Ta đã biết, bà ta muốn dùng Đài Sen mười hai tầng vẫn còn vào lúc sinh trưởng để bồi dưỡng bốn thanh Chiến Kiếm trong truyền thuyết!"

Vừa lúc đó từ bên trong Đài Sen mười hai tầng vọng ra âm thanh vô cùng lạnh lùng: "Ngươi nói đúng."