Trương Tam Phong Dị Giới Du

Chương 239: Bốn bề thọ địch





Kết quả như vậy, ta nhìn cũng cảm thấy không thể tin được. Không phải không có người bị chém, thật sự là bọn người kia có bị chém. Ta thấy tận mắt cơ mà, bị một cao thủ trong thủ hộ quân đoàn đâm liên tiếp vài kiếm, hơn nữa còn là kiếm kiếm xuyên tim, nhưng hắn cương quyết không rên, cũng không chết. Mà kêu to: "Thần. Ban cho ta quang minh!" Sau đó, trên người hắn lập tức bạch quang tràn ngập, nhất là vết thương, mắt thấy bạch quang lóe lên liền biến mất, trên miệng hắn la lớn, nhưng tay tuyệt không dừng đập. Liên tiếp vài gậy hung hăng đập lên hộ thân đấu khí cao thủ đó.

Bởi vì bên cạnh toàn là người, gã cao thủ không có không gian tránh né, đành phải cứng rắn va chạm, sau đó lại sử dụng kiếm phản kích, nhưng không ngờ lực lượng cây gậy càng lúc càng lớn, ta len lén dụng thần thức xem xét, phát hiện hắn mỗi lần hô khẩu hiệu, cây gậy của hắn liền được gia trì một chút năng lượng Quang Minh Hệ đặc thù. Đến cuối cùng, đập tan hộ thân đấu khí của đối thủ, sau đó lại đập ngã đối thủ xuống đất. Mặc dù hắn cũng rất mệt mỏi, sau đó liền được thay ra phía sau nghỉ ngơi, nhưng qua một hồi liền sinh long hoạt hổ đứng lên. Quả thực không có thiên lý rồi. Ta thật ganh tỵ! Đây cũng quá khoa trương đi? Chẳng lẽ cuồng tín giả chính danh Tiểu Cường đánh không chết?

Được một đám dai đòn như thế che chở thật là an toàn mà. Chúng ta dọc đường đi thế như chẻ tre, liên tiếp đột phá mấy đạo thủ hộ quân đoàn ngăn cản, mặc dù bọn họ liều chết xông pha, nhưng quá bất đắc dĩ, thực lực xê xích quá xa rồi, chúng ta bình an tới cửa thành phía Tây. Lúc này, thủ hộ quân đoàn còn đuổi sát chúng ta, tính cả tàn binh bại tướng dọc đường thu nạp, ước chừng còn có một vạn. Kỳ quái chính là trên cửa thành nhưng không có bất kỳ quân đội nào chặn lại, hơn nữa đại môn đang mở rộng?

Bần đạo lập tức cảnh giác. Quân đội đóng ở cửa thành luôn là thủ hộ quân đoàn, nếu không có chuyện ngày hôm nay, nơi này cũng nên có sự hiện hữu của bọn hắn. Chẳng lẽ phái quân đội đi chặn ta lại chính là…? Quả thực đáng giận, thủ hộ quân đoàn người ta mấy trăm vạn quân đội, vẻn vẹn ở Giáo Hoàng quốc đóng quân cũng có hơn trăm vạn. Làm sao có thể thiếu người đây? Rồi hãy nói, chúng ta mặc dù đột phá rất nhanh, dù sao cũng là đánh tới kia mà? Làm thế nào cũng không thể nhanh hơn điều động quân đội. Cho nên khi chúng ta cướp đường chạy ra, quân đội bọn họ ở nơi này cũng nên chắn xong rồi chứ? Làm sao ngay cả một bóng người cũng không thấy?

Nhưng hiện tại dù ta muốn dừng lại cũng không được rồi, phía sau mông đang có một vạn truy binh, hơn nữa ngay một cái ngã ba cũng không có, thật đáng chết.

"Đại nhân. Xin chiếu cố tốt tiểu thư chúng ta. Nhờ cậy ngài!" Quan chỉ huy cuồng tín giả nói với ta. Không đợi ta trả lời, hắn đã xoay người bổ nhào ra truy binh phía sau, hét lớn: "Đưa bọn họ ra cửa thành. Thần. Cùng chúng ta đồng tồn tại!"

Chúng ta ngay sau đó bị bọn họ mạnh mẽ đẩy ra khỏi cửa thành. Trước khi đi, ta dùng "Long Tộc tình hữu nghị" gia trì giúp bọn hắn cấp mười pháp thuật "Quang Minh Lễ Tán". Nhưng có được gì cơ chứ? Năm trăm đánh một vạn, bọn họ có là Cuồng Long kỵ binh của ta cũng muốn chết bầy nhầy. Cũng may đây là nội bộ giáo đình chiến đấu, mọi người hạ thủ cũng có ít nhiều nương tay. Chết, nhất định là có, thế nhưng không thể nhiều, thương tổn là không cách nào tránh khỏi.

"Đi thôi." Ta ủ rũ nói. Nhìn qua cửa thành chậm rãi khép lại, nhìn tràng diện phía sau cửa kia nhiệt huyết lưu đầy, nghe tiếng kim thiết vang lên. Nhiều tiếng kêu thảm thiết cùng thanh âm cầu nguyện thần linh chí thành. Bần đạo trong lòng không khỏi một trận ảm đạm. Thật tình nếu không phải vì Ái Liên Na, chuyện tình lâm trận bỏ chạy này, bần sao có thể làm được. Ái Liên Na lại càng lệ rơi đầy mặt. Chúng ta bốn người tựa như gà chọi đấu bại, rũ cụp lấy đầu đi trên cầu treo cạnh sông đào bảo vệ thành. Mới vừa đi tới một nửa, biến cố lại phát sinh. Ta, thúc tổ cùng Cái Thứ đột nhiên đồng thời cảm thấy một cổ sát khí lạnh thấu xương. Một khí thế cường đại đập vào mặt.

Thân là những người đứng xem, Lệ Phù Nghê đối với biến hóa cảm thụ rất sâu. Nàng cưỡi Cái Thứ âm thầm chạy ra, đột nhiên Cái Thứ không đi. Nàng còn tưởng rằng có địch nhân, mờ mịt nhìn chung quanh, trong tầm mắt cái gì cũng không có. Nhìn lại Ái Liên Na, cũng là vẻ mặt kinh ngạc, hiển nhiên nàng cũng không biết xảy ra chuyện gì. Nàng nhìn lại thần bí lão nhân, thoạt nhìn trang phục giống như quản gia, nhưng thần tình hắn kiêu ngạo nhìn thế nào cũng không giống một quản gia. Ngay cả lãnh chủ đại nhân đều đối với hắn tất cung tất kính, hơn nữa từ khi khai chiến đến hiện tại, Lệ Phù Nghê nhiều lần đánh giá vẻ mặt của mọi người, người khác đều có biến hóa, duy độc lão nhân này thủy chung an nhiên khinh thường. Rồi đến hiện tại, khuôn mặt khinh thường tựa hồ biểu hiện càng thêm mãnh liệt. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

Lệ Phù Nghê xem không hiểu nhất là lãnh chủ đại nhân thần bí. Khai chiến là hắn chọn, Lệ Phù Nghê hết sức bội phục năng lực cùng quyết đoán của lãnh chủ đại nhân, nếu không phải hắn nhanh chóng phản ứng, một khi thủ hộ quân đoàn hoàn toàn chuẩn bị xong, một vạn người tập hợp chung một chỗ chặn lại, Lệ Phù Nghê bọn họ tuyệt đối chạy không ra. Lúc khai chiến, vị lãnh chủ đại nhân này hoặc mừng hoặc kinh, nhưng duy độc chưa từng có nhăn quá chân mày. Chỉ có thời điểm bị người cuồng tín đẩy ra khỏi cửa thành, Lệ Phù Nghê quan sát mặt hắn như đưa đám cùng không cam lòng. Song, chỉ có đi vài bước, mọi người liền đứng lại, lãnh chủ đại nhân đứng ở nơi đó, khuôn mặt mới vừa rồi như đưa đám, nhưng bây giờ lại vui mừng. Đó là một loại kiểu như người bị khuất nhục, đang chờ đợi một cuộc đại chiến. Chẳng lẽ có cái gì đang phát sinh sao?

Quả nhiên, khi Lệ Phù Nghê đang suy nghĩ lung tung, rốt cục có đại sự xảy ra. Đầu tiên là mặt đất nhẹ nhàng rung động, sau là tiếng chân ầm ầm dâng lên, rồi nơi xa khói bụi cuồn cuộn. Một đại quân đoàn đang di chuyển tới hướng bọn. Lệ Phù Nghê không biết đại quân này cụ thể có bao nhiêu, chỉ biết là hai mắt nhìn lại cũng không thấy giới hạn, đây có thể giải thích ít nhất cũng có hơn mấy vạn người. Bọn họ mặc tiêu chuẩn chiến giáp thủ hộ quân đoàn màu xanh, dưới ánh mặt trời phản quang sáng ngời chói mắt. Trong đó bắt mắt nhất chính là mấy ngàn nhân mã đi đầu, bọn họ khoác áo choàng máu đỏ, trên mũ giáp cắm một lông vũ màu đỏ tươi. Chiến sĩ vóc người khôi ngô, cùng ngồi trên chiến mã đều một màu tuyết trắng.

"Thủ hộ giả!" Lệ Phù Nghê kinh hô.

Quân đội thủ hộ giả là quân đội tinh nhuệ nhất trong thủ hộ quân đoàn, nhân số cụ thể bao nhiêu không ai biết, nhưng tuyệt đối hơn vạn. Bọn họ mặc độc hữu áo choàng đỏ cùng lông vũ đỏ tươi trên mũ làm tiêu chí. Tác phong cường hãn, tác chiến ương ngạnh, là một quân đội Giáo Hội từ khi thành lập đã gầy dựng, đến hiện tại đã truyền thừa mấy ngàn năm lịch sử. "Ra giá thật lớn nha!" ta cảm khái nói, vì chúng ta bốn người này, một hơi xuất động ước chừng hai ngàn người thủ hộ giả, bần đạo thật là rất có mặt mũi.

Bọn họ sở dĩ không phóng ngựa chạy, vì muốn tạo thành áp lực tâm lý cho chúng ta, vừa sĩ diện vừa thị uy, vốn không thiếu thời gian mà, cho đến thời điểm đội tiên phong cách ta 50m mới dừng lại. Bần đạo trong lòng cười thầm, khà khà... Các ngươi tiếp tục đi nữa. Xem các ngươi có hay không sẽ trôi trên sông đây!

Đại quân dừng lại, quân đội rất chỉnh tề phân ra. Đối diện chúng ta mở ra một con đường ba người tâm cao khí ngang, mang theo mười mấy hộ vệ, cỡi tuấn mã chạy nước kiệu tới. Trời đất, bần đạo nhìn trong mắt, cười ở trong lòng, những người này là ví dụ tốt nhất loại phong cách phô trương đây.

Khi bọn hắn từ từ đến gần, ta cũng nhận ra được. Đi đầu tự nhiên là thủ hộ quân đoàn, quân đoàn trưởng tiền nhiệm Đông Ni, thế nhưng, bên tay phải hắn là đương kim quân đoàn trưởng Mã Kỳ Nạp, kế bên là Thổ Chi Kiếm Thánh Mã Hách. Mã Kỳ Nạp chỉ đứng hàng cuối cùng. Ha hả. Thủ hộ quân đoàn động viên mấy vạn người đến tìm bốn người chúng ta, còn không biết xấu hổ nhờ người ngoài nữa? Thật là thiếu tự tin quá đi!

Bần đạo đột nhiên thấy đoàn người bọn họ đều dừng lại, xem ra muốn nói chuyện, trong lòng vừa động, giành trước làm ra một bộ dạng cực kỳ lớn lối, đưa tay chỉ vào mũi Đông Ni, dùng khẩu khí cực kỳ khinh thường nói: "Ngươi. Lão già này. Có biết hay không đạo lý chó ngoan không cản đường, còn không mau cút ngay cho ta!"

Lời nói bần đạo thật sự quá hiệu quả rồi. Phe ta Lệ Phù Nghê cùng Ái Liên Na vừa nghe đều vọng động muốn té xỉu tại chỗ. Ái Liên Na trừ kinh ngạc ta cuồng vọng ra, cũng bị Đông Ni bày trận thế dọa sợ. Rồi Lệ Phù Nghê lại càng trực tiếp lườm cái, ngồi trên lưng Cái Thứ lảo đảo muốn ngã, trong lòng tự nhủ, ta tìm loại chủ tử gì đây? Bốn người bị mấy vạn quân đội bao vây, hắn còn dám chỉ vào mũi Thống soái Đông Ni mắng. Không phải vì sợ quá đến choáng váng chứ? Biểu hiện tốt nhất là thúc tổ ta, lão nhân gia không nhát gan như hai bé gái, mà trực tiếp đem ánh mắt xem thường ném cho ta, sau đó hừ cái nói: "Ngu ngốc!"

Trời đất. Đánh giá như vậy thật sự khiến cho bần đạo buồn bực. Quên đi, ve mùa hạ không sống đến mùa đông, không quản xem bọn hắn đám người không có kiến thức này làm gì. Xem một chút vẻ mặt mọi người của thủ hộ quân đoàn đã, được gọi là rất đặc sắc. Ba người tiểu đầu mục phía sau các thủ hộ quân đoàn có tức giận, có kinh ngạc, còn có tiếc hận, vẻ mặt không đồng nhất. khuôn mặt Mã Kỳ Nạp thì giận đến xám ngắt rồi, gần bằng mặt ếch trên sông rồi. Mã Hách mặc dù là ngoại viện, nhưng rất gần gũi Đông Ni, hơn nữa lão già này, ta lần này chửi tương đương ngay cả hắn cũng mắng, nhưng công phu hàm dưỡng hắn rất cao, chẳng qua chỉ mặt nhăn chút xíu, không lộ ra vẻ gì đặc biệt.

Buồn cười nhất vẫn là trên mặt vốn dương dương đắc ý, Đông Ni các hạ, nghe được lời của ta xong, trên mặt hồng quang tức khắc lui một trận sạch sẽ. Trên khuôn mặt già nua trắng bệch một đôi tinh quang bắn ra bốn, tàn bạo chăm chăm nhìn vào người ta. Nghiến răng nghiến lợi nói: "Rất gan dạ! Không hổ là người Long gia. Cũng không biết ngươi có phải bị hù dọa cho ngu đi hay không, chỉ mong ngươi một lát sau còn dám tiếp tục như vậy!"

Khà khà! Nhìn lão già đức hạnh giận đến cả người run run, trong lòng bần đạo liền mừng rỡ chịu không nổi. Nhớ năm đó, hai người bần đạo cùng Athena đối mặt Tây Phương năm đại chủ thần cùng hơn hai trăm vạn thần binh liên quân. Dường như cũng có chút danh tiếng nha! Hôm nay kiểu tràng diện nho nhỏ này, muốn hù sợ ta? Thật là kẻ vô tri không biết sợ là gì.