Trường Tình - Nữ Thượng Nữ Hạ

Chương 4: [By Yu Mỗ]




Beta: Dương
CHƯƠNG 4
Mộc Hãn mở ra hai quyển album ảnh thật dày. Cơ hồ phần lớn những tấm ảnh trong đó đều là ảnh hiếm về Tạ Khinh Dung từ thời trung học, rồi cho đến đại học. Có thể nói kể cả bản thân Tạ Khinh Dung cũng chưa chắc tự mình cất giữ nhiều ảnh chụp đến vậy.

Dáng vẻ của Tạ Khinh Dung tạo cho người khác có chút cảm giác lạnh. Cho nên, nếu không quen biết, trước hết ,sẽ cho rằng cô thuộc loại người lạnh lùng, cao ngạo, nhan sắc trung bình, không phải là quá xinh đẹp. Thế nhưng chính những điểm đó lại tạo nên nét thu hút của Tạ Khinh Dung. Đối với Mộc Hãn cũng vậy, ấn tượng đầu tiên Tạ Khinh Dung để lại cho cô cũng là cao ngạo cùng lạnh lùng. Sau này quen thân, Mộc Hãn mới phát hiện, kỳ thật cô là người ngoài lạnh trong nóng,

————————————

Mộc Hãn thường không ăn sáng, qua nhiều năm, dạ dày càng ngày càng trở nên không tốt. Những cơn đau dạ dày thường xuyên “ghé thăm” cô như cơm bữa. Ngày đó, vào lớp Anh ngữ, dạ dày của Mộc Hãn lại đau, cô thì giống như thường lệ, tỏ ra như không có gì, cố gắng nhẫn nhịn vượt qua cơn đau.

“Cô Trần, Mộc Hãn không được khỏe, em xin phép đưa cậu ấy xuống phòng y tế” Đột nhiên Tạ Kinh Dung đứng lên nói với giáo viên bộ môn Trần Tư Tư. Mộc Hãn rất bất ngờ , nhìn sang Tạ Khinh Dung: cái cậu này, rõ ràng đang ngoan ngoan, chăm chú ngồi nghe giảng bài, vậy mà lại nhận ra mình đang khó chịu.

Trần Tư Tư dời tầm mắt qua Mộc Hãn, quả nhiên sắc mặt có chút trắng bệch, liền gật đầu đồng ý.

Tạ Khinh Dung đưa tay đỡ Mộc Hãn ra khỏi phòng học. Mộc Hãn còn nhớ rõ lúc đó, tay Tạ Khinh Dung đem đến cho cô một cảm giác thực sự, thực sự ấm áp, khiến cô không cách nào cự tuyệt.

“Cậu có phải hay không đau ‘cái kia’?” Tạ Khinh Dung hỏi vậy vì cô nghĩ rằng Mộc Hãn bị đau sinh lý (đau bụng kinh :D) . Mộc Hãn bình thường nhìn vốn rất xinh, giờ đây , sắc mặt có chút tái nhợt , thoạt nhìn, lại tựa như một “bệnh mỹ nhân”. Tạ Khinh Dung bất thình lình nghĩ tới Tây Thi, Tuy rằng Tạ Khinh Dung không biết là Mộc Hãn có thể khuynh quốc, khuynh thành hay không, chỉ là toàn trường, quả thật không thể tìm ra một nữ sinh khác có thể xinh đẹp hơn Mộc Hãn… mà cho dù là nữ minh tinh cũng chưa chắc có thể đẹp hơn cậu ấy.

“Không phải đâu, là đau dạ dày.” Mộc Hãn bình thản trả lời.

“Cậu thường xuyên bị đau dạ dày sao?” Tạ Khinh Dung khẽ nhíu mày. Bình thường, bệnh dạ dày đều từ ăn uống không đều độ mà bị.

Mộc Hãn gật đầu, cô sớm đã tập mãi thành thói quen.

Sau khi uống thuốc xong, Tạ Khinh Dung liền đưa Mộc Hãn về ký túc xá.

“Cậu nghỉ ngơi một chút đi, tôi đến gặp giáo viên chủ nhiệm xin cho cậu nghỉ buổi chiều” Tạ Khinh Dung nhẹ nhàng nói.

“Không cần phiền như vậy đâu, chuyện tôi trốn học cũng không phải chuyện gì lại” Mộc Hãn cảm thấy Tạ Khinh Dung làm chuyện thừa.

Mặc dù nói vậy, Tạ Khinh Dung vẫn thay Mộc Hãn xin nghỉ bệnh.

Lúc đi xin phép, chủ nhiệm lớp nói chuyện một một chút với Tạ Khinh Dung:

” Khinh Dung, nếu không ảnh hưởng đến việc học của em, tôi mong em có thể giúp Mộc Hãn nhiều một chút. Mộc Hãn tuy xinh đẹp nhưng nếu không chịu học, sớm ra ngoài xã hội, đối với bạn ấy, tổng không phải là chuyện tốt.” Chủ nhiệm là người tốt, điểm ấy, từ những lời này cũng có thể nhìn ra.

” Em sẽ cố gắng hết sức” Tạ Khinh Dung cảm thấy năng lực của mình có hạn, thế nhưng , những chuyện có thể làm, cô nhất định sẽ làm. Trong suy nghĩ của cô, những cô gái có vẻ đẹp thượng thừa thường không có một cuộc sống thật sự tốt. Nếu ông trời đã ưu tiên cho một ai đó về mặt này, ông trời cũng sẽ lấy lại của người đó mặt khác. Tạ Khinh Dung cảm thấy nếu không phải như vậy, sẽ không có những câu chuyện về những người ” hồng nhan bạc mệnh”.

“Cậu bị đau dạ dày chắc là bới vì không ăn sáng điều độ , hay là, sau này tôi sẽ mua bữa sáng giúp cậu” Tạ Khinh Dung lấy một bình sữa đậu nành cùng một gói đồ ăn đưa cho Mộc Hãn.

Thấy sữa đậu nành cùng gói đồ ăn trong tay vẫn còn ấm, cô kinh ngạc nhìn Tạ Khinh Dung, lúc này, Tạ Khinh Dung căn bản không thấy vì cô đã sớm xoay người , rời phòng , đến lớp Anh văn. Con trai đối với mình rất tốt, đó là vì sắc đẹp của mình, còn Tạ Khinh Dung, tại sao cậu ấy cũng đối xử tốt với mình. Một học sinh ưu tú như vậy lại không ngại giao du với mình trong khi những đứa con gái khác sẽ không muốn làm bạn với mình bởi vì sợ sắc đẹp của mình khiến họ bị lu mờ, sợ hạnh kiểm của mình sẽ khiến họ bị đánh giá này nọ. Sự tồn tại của Tạ Khinh Dung thật là kì quái…

( Dã tỷ viết “nữ hài tử đều không thế nào nguyện ý cùng mình giao hảo, bởi vì rất dễ dàng thành vi bên cạnh mình đích lá cây” , theo ta hiểu, Mộc Hãn là “hoa”, mấy bạn nữ sinh nếu chơi với cô, chỉ bị xem như là “lá”, bị lu mờ)

Từ sau khi cha mẹ cô ly dị, thói quen không ăn sáng của Mộc Hãn cũng bắt đầu hình thành. Cũng chính sau ngày dó, ngày ngày, chưa từng gián đoạn, dùng bữa sáng do Tạ Khinh Dung mang đến, dạ dày cô tất nhiên không còn thường xuyên phát bệnh. Cũng từ ngày đó, Mộc Hãn muốn tới gần Tạ Khinh Dung, bới vì cô cảm thấy được Tạ Khinh Dung đối với cô không hề có bất cứ ý đồ gì.

Mỗi ngày, cô luôn tranh thủ thời gian sau khi tan học,nói chuyện phiếm cùng Tạ Khinh Dung. Một người thường xuyên trốn học như Mộc Hãn, số lần trốn, càng ngày càng ít đi. Chuyện thay đối khoa trương nhất chính là, lúc Tạ Khinh Dung đến thư viện đọc sách, Mộc Hãn cũng đến. Mộc Hãn cảm thấy sức ảnh hưởng của hoàn cảnh quả nhiên cực kì lớn. Tạ Khinh Dung chưa bao giờ khuyên cô học tập, nhưng chính cô lại bị Tạ Khinh Dung ảnh hưởng.

Tạ Khinh Dung luôn có thành tích học tập xuất sắc. Lúc nào vừa tan học cũng có vài người đến hỏi cô một chút vấn đề, đặc biệt là Tiêu Hòa Lễ. Trong mắt mọi người Tạ Khinh Dung cùng Tiêu Hòa Lễ là một cặp thầy hay trò giỏi, cùng học tập, cùng tiến bộ. Trước khi Mộc Hãn xuất hiện, giao tình của Tạ Khinh Dung cùng Tiêu Hòa Lễ chính là tốt nhất, ít nhất, Tiêu Hòa Lễ cho là như vậy, Sau khi Mộc Hãn xuất hiện, Tiêu Hòa Lễ cảm thấy Mộc Hãn chen chân vào giữa tình bạn của hai người. Tuy là tình bạn, nhưng đôi khi cũng không khác gì tình yêu trai gái, cũng có lúc ích kỉ muốn giữ chặt những gì đang thuộc về mình, cho nên, Tiêu Hòa Lễ không thích gặp Mộc Hãn. Đặc biệt, sau khi Mộc Hãn và Tạ Khinh Dung chuyển vào ngồi cùng bàn. Cô cảm thấy Mộc Hãn từng bước từng bước chiếm lấy Tạ Khinh Dung của cô, cảm thấy Mộc Hãn chỉ làm bộ học tập, dùng môn Toán để “cuốn ” lấy Tạ Khinh Dung. Cũng bởi vậy, làm cho Tiêu Hòa Lễ cảm thấy bị “ra rìa” , làm cho cô càng ngày càng ghét Mộc Hãn, còn Mộc Hãn thì càng ngày càng đắc ý. Đương nhiên, những chuyện đó, Tạ Khinh Dung đều không biết. Lúc ấy, Mộc Hãn cũng đã sớm trưởng thành, cô cũng đã cảm nhận được tình cảm mình đối với Tạ Khinh Dung đã vượt mức giới hạn của tình bạn,mà tình cảm đó chính là đơn phương yêu một người.

Nhưng vô luận thế nào, thành tích Mộc Hãn lúc đó đột nhiên tăng cao, và điều này khiến cho Tạ Khinh Dung cảm thấy rất vui, không uổng phí cô đã dành thời gian và tâm sức giúp Mộc Hãn giải đề sau mỗi lớp học bổ túc.

—————————————

Mộc Hãn nhìn những tấm ảnh có cô, có Tạ Khinh Dung, còn có cả Tiêu Hòa Lễ, những nụ cười nở rộ… Tuy rằng cuối cùng, cô cũng đã thay thế được Tiêu Hòa Lễ, trở thành người bạn thân nhất của Tạ Khinh Dung, nhưng các cô cũng không biết, tình cảm ấy có phải hay không chỉ đơn thuần là tình bạn.

———————-

“Dung Dung, cậu thích người con trai như thế nào?” Mộc Hãn do dự hỏi.

“Một người chính trực, quân tử, mà lại ôn nhu như ngọc.” Sau khi suy nghĩ một chút, Tạ Khinh Dung trả lời.

Mộc Hãn thở dài một hơi, Dung Dung yêu cầu cao thật. Cô không tin xã hội bây giờ còn có người vừa quân tử, lại vừa ôn nhu như ngọc. (Yu: con trai ôn nhu như ngọc thời nay, biến thành đam mỹ hết trơn rồi, lấy đâu ra quân tử hả Dung Dung?)

“Cậu thì sao?” Tạ Khinh Dung hỏi ngược lại Mộc Hãn. Cũng đã có rất nhiều người từng hỏi thăm cô về loại hình người con trai có thể khiến Mộc Hãn yêu thích.

“Mình thích một người con trai giống hệt Dung Dung” Mộc Hãn hướng về Tạ Khinh Dung nở ra một nụ cười làm say lòng người.

… Chính lúc các cô học tới năm ba đại học, các cô gặp một giảng viên mới tới tên Lý Dương. Lúc đó, Mộc Hãn phát hiện Tạ Khinh Dung nhìn Lý Dương đến ngay ngẩn cả người. Mộc Hãn nhìn thoạt qua Lý Dương, liền có một dự cảm xấu…

Cho tới bây giờ, Mộc Hãn nhớ lại tình cảnh hôm ấy trong lòng cô vẫn còn cảm thấy chua xót. Sau khi Tạ Khinh Dung cùng Lý Dương quen nhau, Mộc Hãn đã từng có ý định từ bỏ cái tình cảm không bình thường của chính mình, cũng từng quen vài người con trai, mà những đó, chắc chắn sẽ có điểm gì đó giống Tạ Khinh Dung. Nếu không phải tính tình thì là một chút gì đó từ dáng vẻ bên ngoài giống Tạ Khinh Dung ví dụ như, mắt, mũi… Tuy nhiên, càng cố gắng càng làm Mộc Hãn thêm tuyệt vọng. Cô phát hiện, ngoài Tạ Khinh Dung ra, không có ai khác có thể khiến cô động tâm, thậm chí, cô phát hiện tình cảm của cô đối với Tạ Khinh Dung đã lên tới trình độ của một căn bệnh (“bệnh tương tư”!)

——————————

Tạ Khinh Dung mở đèn, cô đứng dậy rót một ly nước… cô đã lâu rồi không nằm mộng, có lẽ là gặp lại Mộc Hãn, rất nhiều kí ức đều trở lại. Cô mơ thấy cảnh tượng lần đầu tiên cô gặp Lý Dương, ngay lúc ấy, cô liền biết mình sẽ thích người đàn ông này. Sau đó mộng cảnh chuyển sang Mộc Hãn, lúc Mộc Hãn nói với cô câu ” mình thích người con trai giống hệt Dung Dung”

Sau đó giật mình tỉnh giấc…

Tạ Khinh Dung cảm thấy cũng còn may là thường ngày đi làm , Mộc Hãn rất biết điều, không chủ động đến quấy rầy cô. Cho dù là ngẫu nhiên gặp ở buồng vệ sinh hay phòng trà, cô ta cũng biết thức thời đối xử với cô bình thường như những đồng nghiệp khác. Nhưng mà Tạ Khinh dung lại cảm thấy có chút tức giận, sau khi làm “chuyện đó” với cô xong, cô gái đáng ghét này sao lại có thể tỏ vẻ bình thường, thoải mái như vậy. ( Chuyện đó là cái vụ tỏ tình á hả?? hay bao gồm cả những chuyện của ba năm trước đây???)

Nói về Kim Linh, dạo này cô ấy lúc nào cũng mặt mày hớn hở. Đó là vì Mộc Hãn vừa tới không bao lâu liền kéo theo vài vị khách lớn vào công ty khiến Kim Linh mừng tới nỗi trước mặt cô còn gọi Mộc Hãn là “mèo chiêu tài”. Đương nhiên, cũng chỉ có ở trước mặt cô, Kim Linh mới gọi Mộc Hãn là mèo chiêu tài. Dù sao Mộc Đại tiểu thư chưa chắc thích cái danh hiệu này, ít nhất phải là mèo Ba Tư mới xứng.

( Khi các bạn đến các cửa tiệm người hoa, ở trước cửa, hoặc kế quầy tính tiền, có khi ở kế hoặc trên bàn thờ, các bạn sẽ thấy một “ông” mèo với cái tay ngoắc ngoắc… đó được gọi là mèo chiêu tài, người Hoa tin rằng, ông mèo sẽ mang lại khách và tiền tài cho họ, giúp họ mua may bán đắt)

Mỗi lần Tạ Khinh Dung nghe Kim Linh nhắc tới Mộc Hãn, cô thật muốn bịt kín tay lại, nếu không thì cô cố gắng tĩnh tâm, bỏ ngoài tai những lời Kim Linh nói. Cô một chút cũng không muốn nghe bất cứ chuyện gì liên quan đến Mộc Hãn, thế nhưng cô không thể nào làm cho Kim Linh ngậm miệng lại, ai biểu cô là công nhân, còn Kim Linh là bà chủ làm chi…

Kì thật Kim Linh cũng có tâm tư, cô ấy cố ý tác hợp Mộc Hãn cùng Tạ Khinh Dung. Cô muốn khiến cho Mộc Hãn dứt khoát ruồng bỏ Trang Ỷ Mộng, đến lúc đó cô sẽ đi châm chọc, khiêu khích Trang ỷ Mộng, cô có thể một phen bỏ đá xuống giếng, tốt nhất còn có thể “làm thịt” cô ta. Kim Linh chính là điển hình của cái gọi là có thù tất báo, đối với chuyện nhục nhã lần trước vẫn một mực canh cánh trong lòng…



Trang Ỷ Mộng, cô đợi mà xem…

Hết chương 4