Truy Tìm Thiên Kim Nhà Tổng Thống

Chương 1: 1: Thiên Kim Mất Tích





Trong biệt thự rộng lớn, tiếng la khóc của trẻ con huyên náo đến đinh tai nhức óc.
Hơn trăm vệ sĩ quanh nhà ngày thường lạnh lùng, mặt vô biểu cảm cũng không tài nào giữ bình tĩnh nổi.
Một người trong số đó duy trì động tác mở cửa xe.
Mạc Phùng Chí tuổi ngoài năm mươi nhưng dáng đi thẳng tắp, ánh mắt sắc bén của ông khiến người đối diện bất giác lo sợ và kính nể.
Ông vừa bước một chân lên chiếc Cadillac bọc thép, lại cảm nhận được chân trái bị một cục tròn vo quấn lấy.
Mạc Phùng Chí cúi đầu xuống nhìn bé con hốc mắt đỏ ửng đang thút thít năn nỉ: “Ông nội cho Uyển Uyển đi với, Uyển Uyển hứa sẽ ngoan mà!”
Ánh mắt lạnh lẽo của ông dần chuyển sang ấm áp, vừa vui vừa giận bế Mạc Uyển lên.
Mạc Phùng Chí biết đứa trẻ này vẫn luôn dựa dẫm, ỷ lại vào mình.

Nhưng hôm nay ông phải đi tỉnh khác vận động tranh cử, sao có thể để bảo bối Mạc gia chịu khổ.
Ngón tay ông nhẹ nhàng lau khoé mắt ướt nhẹp của cô bé, dịu giọng dỗ dành: “Uyển Uyển ngoan, ở nhà với mẹ.

Ngày mai ông nội về sẽ mua quà cho Uyển Uyển.”
Lộ Mẫn mặc chiếc váy dài màu lục từ trong nhà bước ra, mái tóc nâu nhạt xoã dài làm nổi bật khuôn mặt trái xoan tinh xảo.
Cô trừng mắt với Mạc Uyển đang gục đầu lên vai ông nội làm nũng: “Ba đừng chiều nó nữa.

Nó sắp lên trời luôn rồi.

Mạc Uyển con lại đây cho mẹ, ông nội còn phải đi làm.”
Mạc Uyển xoay đầu đối diện với mẹ, ngước đôi mắt long lanh ửng đỏ, tỏ vẻ đáng thương: “Mẹ ơi, con nhớ ông nội.


Cả tuần nay ông nội không chơi với con.

Ông nội đã hứa sẽ đón sinh nhật với Uyển Uyển rồi.”
Đáy lòng Mạc Phùng Chí mềm nhũn, ngay cả Lộ Mẫn cũng không phản bác được.
Cuối cùng, ông đành thoả hiệp xoa đầu cháu gái nhỏ: “Được rồi, vậy Uyển Uyển đi với ông nội, với điều kiện khi thấy khó chịu phải nói cho ông ngay, biết chưa?”
Mạc Uyển vui sướng hôn lên má ông nội, dáng vẻ tủi thân trước đó biến mất sạch: “Vâng ạ.

Uyển Uyển nhất định sẽ ngoan ngoãn ngồi trên xe.”
Lộ Mẫn phì cười nhìn nước bọt dính nhem nhuốc trên mặt ba chồng: “Vậy con nhờ ba chăm sóc Uyển Uyển.”
Mạc Phùng Chí gật đầu: “Ừ, còn một tháng nữa Mạc Phi mới trở về.

Thời gian này con vất vả rồi.”
Lộ Mẫn xua tay: “Không có gì đâu ba.

Chuyện con nên làm mà.”
Từ quản gia đến người giúp việc đã quá quen với sự nuông chiều của Mạc gia dành cho tiểu thư.
Họ cúi đầu, giữ im lặng, thầm nghĩ tiểu thư rời đi một ngày biệt thự sẽ trống vắng lắm đây.
Hai ông cháu bước lên xe rời khỏi, 8 chiếc xe đi trước sau bảo hộ.
Mạc Uyển dán mặt sát vào cửa kính, nhìn cảnh vật xa lạ lướt qua, đôi mắt to tròn vì kinh ngạc mà phát sáng.
Đi ngang qua một trang trại, thấy đàn dê đang gặm cỏ, Mạc Uyển kích động nắm tay ông: “Ông nội ông nội! Mấy con trắng trắng kia là con gì? Còn các chị ấy đang làm gì?”
Mạc Phùng Chí đang cúi đầu xem tài liệu, nghe cháu gái hớn hở kêu to, liền ngước mắt lên nhìn theo.
Ông vuốt mũi bé, cười hiền hoà: “Đó là con dê! Những người khác đang lấy sữa dê.”
Mạc Uyển ngạc nhiên quay sang nhìn ông: “Wow! Hay quá! Vậy Fine nhà mình cũng có sữa giống dê đúng không ông nội? Sao con thấy mấy cô chú ở nhà không lấy sữa của Fine.”
Mạc Phùng Chí nghĩ ngay đến con chó ngao Tây Tạng nuôi trong biệt thự liền bật cười: “Không có đâu Uyển Uyển.

Chỉ loài dê mới có sữa.”
Cô bé rối rắm, như đang suy nghĩ đến vấn đề vô cùng phức tạp, mày nhỏ nhíu lại như bà cụ non: “Ông nội lừa Uyển Uyển! Lúc Fine sinh con mẹ rõ ràng nói Fine cho con uống sữa.

Sao ông nội lại nói Fine không có sữa?”
Mạc Phùng Chí phì cười, thầm cảm thán đứa trẻ nhà ông thật hiếu động.
Chỉ mới tròn 2 tuổi, cô bé đã có cả hàng vạn câu hỏi vì sao.

Bù lại với con trai luôn kiệm lời, nói chuyện với ông được vài câu đã khiến ông tức chết.
Trước đây, bạn bè hay nói có trẻ con trong nhà rất vui ông còn khịt mũi coi thường.


Giờ nhìn cháu nội tò mò đủ điều, miệng nhỏ mấp máy liên tục, ông đã không còn nghi ngờ gì nữa.
Đang định lên tiếng, xe đột nhiên tăng tốc.

Tài xế sốt sắng, ngồi trong điều hoà mà trán rịn mồ hôi: “Ngài Tổng Thống, nguy rồi.

Chúng ta bị tập kích.

Đối phương rất đông.”
Mạc Phùng Chí híp mắt, ôm cháu gái vào lòng che chở.
Tai nghe vang lên giọng nói hốt hoảng của vệ sĩ: “Thưa Tổng Thống, tay súng bắn tỉa quá đông, đối phương là sát thủ chuyên nghiệp.

Chúng tôi bị chặn lại tập kích bên đường.

Tôi đã gọi người tiếp ứng ở đường Đông Tiêu.”
Ánh mắt Mạc Phùng Chí loé lên tia sáng lạnh, hạ thấp giọng ra lệnh cho tài xế: “Lái vào đường Đông Tiêu!”
Tài xế Dương Tự bất đắc dĩ lên tiếng: “Không được thưa Ngài, chúng ta đã bị bao vây, hoàn toàn không cắt đuôi được.

Chúng đang bắn vào bánh xe, sau 2 phút, chúng ta chỉ còn cách bỏ xe.”
Dương Tự ngồi trong xe cảm nhận được cơn giận của ông khiến sống lưng anh ta lạnh toát, dù bị sát thủ bao vây tứ phía anh cũng không thấy sợ bằng một nụ cười của người đằng sau.
Mạc Phùng Chí nhếch môi: “Tôi không cần biết bằng cách nào, cậu phải cắt đuôi chúng trong vòng hai phút.”
Tiếng súng ầm ầm vang lên trên con đường vắng không người qua lại.
Chiếc Cadillac chạy với tốc độ liều mạng, xe kẻ địch bám sát, tựa như một cuộc đua F1.
Thỉnh thoảng vang lên âm thanh bánh xe ma sát dọc đường.
Tiếng xé gió quanh quẩn bên tai khiến lòng người rét lạnh.
Vừa lúc cắt đuôi được bọn chúng, Dương Tự liền tấp xe vào lề.

Mạc Phùng Chí nghiêm giọng hạ lệnh: “Cậu bế Uyển Uyển đi tránh trước, tôi ở lại chờ viện binh.”
Dương Tự vội vàng phản bác: “Ngài Tổng Thống, không được! Như vậy rất nguy hiểm...”
Còn chưa nói xong, ánh mắt sắc lạnh của Mạc Phùng Chí đảo qua khiến anh ta im bặt.
Mạc Uyển trong cơn hoảng sợ cuối cùng cũng hoàn hồn: “Ông nội! Uyển Uyển không đi! Uyển Uyển muốn ở lại với ông nội.

Uyển Uyển sợ.”
Liên quan đến an nguy của cháu gái, Mạc Phùng Chí vô cùng cứng rắn: “Uyển Uyển, nghe lời!”
Mạc Uyển giật mình vì tiếng quát của ông nội.

Trong trí nhớ của cô bé, ông nội chưa bao giờ hung dữ như vậy.
Ông liếc mắt sang Dương Tự: “Còn không mau đi!”
Mạc Uyển bị bế đi trong mơ màng.
Mạc Phùng Chí không hề biết rằng, quyết định dứt khoát này đã khiến ông mất đi đứa cháu gái mình hết lòng nâng niu.
Trong suốt năm tháng dài đằng đẵng, khung cảnh ngày hôm nay trở thành cơn ác mộng duy nhất trong đời ông.
Sau khi gặp được cứu binh, xử lý hết đám sát thủ, Mạc Phùng Chí lần theo dấu vết Dương Tự để lại tìm đến một con dốc.
Ông nín thở chứng kiến tài xế của mình mới đây còn đưa ông trốn chạy, giờ lại bị bắn chết không nhắm mắt.
Mạc Phùng Chí kinh hoảng tột độ phân phó vệ sĩ tìm kiếm Mạc Uyển.
Thế nhưng cô bé hai tuổi biến mất không chút dấu vết.
Mạc gia treo tiền thưởng hàng tỷ đô la chỉ để truy tìm tung tích đại tiểu thư Mạc Uyển nhưng người vẫn biệt vô âm tín..