Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 37: Cô thích Hứa Khai nhưng tôi cũng thích cô




Hứa Trạch Vũ cùng Hứa Khai mặt mày tương đối giống nhau, cười rộ lên thật ấm áp, chỉ là ngũ quan của Hứa Trạch Vũ so với Hứa Khai càng tuấn tú, yêu nghiệt hơn.

Tố Tâm đã từng yêu thích qua một người, ánh mắt nóng rực như vậy cô cũng rất quen thuộc.

Ven đường tiệm bán băng đĩa bỏ vào loa bài{{ Cầu hôn }}, nhịp tim của Hứa Trạch Vũ rối loạn, anh có chút khẩn trương, một tay bỏ túi quần cho bớt lúng túng.

Tố Tâm lông mày nhíu chặt, vờ như xem đồng hồ: "Đồng nghiệp của tôi còn đang chờ, chúng ta hôm nào lại nói..."

Hứa Trạch Vũ nắm thật chặt tay trong túi quần, đứng lại gần Tố Tâm hơn. Nhanh chóng nắm lấy tay cô: "Tôi chỉ xin vài phút."

Tố Tâm muốn rút cổ tay của mình về, lại bị Hứa Trạch Vũ nắm chặt hơn.

Anh nhìn tóc dài của Tố Tâm, hít sâu một hơi, hạ quyết tâm thật lớn: "Tố Tâm...tôi năm nay 26 tuổi, vẫn chưa từng nói qua chuyện yêu đương, cũng chưa từng đi xem mắt không phải vì cha mẹ muốn tôi ưu tú giống như anh trai mà rèn luyện, thực ra... tôi đã có người trong lòng. Tôi chưa từng nói ra, sợ nói ra rồi khi gặp mặt sẽ lúng túng, ngay cả bạn bè cũng không thể làm nữa".

"Tám năm, cô yêu thích anh trai tôi, tôi biết, nhưng tôi thích cô, cô cũng chưa từng biết biết..."

Tay Tố Tâm nắm chặt túi ni lon, tình cảm mà Hứa Trạch Vũ giành cho cô, ai cũng có thể nhìn ra.

...

Ngã tư đường, đèn đỏ.

Lục Tân Nam đem xe dừng hẳn, xuyên qua kính chiếu hậu liếc nhìn về ghế sau, Đoàn Đoàn ngủ yên trên lòng Phó Kiến Văn, đứa trẻ trắng trắng mịn mịn lộ ra vẻ hồng hào như một trái đào.

Lục Tân Nam đáy mắt mỉm cười, thu hồi ánh mắt lúc vô ý nhìn ra bên ngoài, nhìn thấy ven đường trước cửa quán Điềm Điềm là Tố Tâm đang đứng cùng Hứa Trạch Vũ.

Hạ cửa xe xuống, Lục Tân Nam nhìn rõ lại thì đúng là Tố Tâm.

Hiển nhiên, Lục Tân Nam cũng nhìn rõ Hứa Trạch Vũ đang lôi lôi kéo kéo Tố Tâm, Lục Tân Nam nhếch môi thanh âm có chút đùa giỡn: "Liền nói làm sao lại không cùng cậu tới Uỷ Ban làm đăng kí kết hôn hoá ra là bỏ đi tìm một tiểu bạch kiểm trẻ hơn cậu nha.!"

Phó Kiến Văn giương mắt nhìn ra ngoài cửa xe, hướng về phía Tố Tâm...

"Cậu bất quá là muốn ngủ cùng một cô gái, cần gì phải chơi lớn như vậy cùng người ta đi làm đăng kí kết hôn, tuy rằng loại con gái này rất biết cách làm cho người ta chạy theo mình, nhưng muốn thu phục còn nhiều biện pháp mà, cậu không cần tốn nhiều tâm tư như vậy. Biện pháp hữu hiệu nhất chính là thô bạo, nếu như cậu đồng ý cho mình một tuần, mình đảm bảo khiến cô ấy ngoan ngoãn trèo lên giường của cậu."

"Cậu đừng có nhiều chuyện." Phó Kiến Văn âm thanh lãnh đạm.

Hắn thu hồi ánh mắt khóe môi cắn một điếu thuốc lá, đặt lại Đoàn Đoàn đang ngủ ở trên ghế, tay phải cầm cái bật lửa.

Cách làn khói thuốc mù mịt, Phó Kiến Văn ánh mắt sâu thẳm, nhìn Tố Tâm không để lộ biểu tình của mình.

Thứ sáu nên học sinh tan học khá sớm, trên lối đi bộ có mấy cậu học sinh trung học cưỡi xe đạp hi hi ha ha đuổi nhau, dẫn tới mấy người đi đường đều phải đi nép vào bên trong. Học sinh nam dẫn đầu đuổi theo bạn của mình, không chú ý làm đầu xe va vào sau lưng của Tố Tâm.

"Cẩn thận!" Hứa Trạch Vũ đỡ lấy Tố Tâm, ngẩng đầu muốn hỏi tội mấy học sinh kia nhưng chúng đã đi xa.

Tố Tâm chau mày, không hề báo trước nhìn về nơi xa phía đối diện, cả trái tim đều reo lên. Lại như cảm thấy bị bắt gian tại trận. Tay chân đều luống cuống.

Kia chính là Phó Kiến Văn.