Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!

Chương 277: Mắng yêu




Sau khi vào nhà, Diệp Phồn Tinh nghịch điện thoại, nằm trên ghế sa long xem phim, sau đó lại ngủ thiếp đi.

Phó Cảnh Ngộ di chuyển đến trước mặt cô, nhìn cô như thế này, lắc đầu bất đắc dĩ.

Đang xem phim mà cũng ngủ được, anh phục cô rồi.

Anh đưa tay ra, từ trong tay cô đem điện thoại di động cầm tới.

Điện thoại mới vừa rời khỏi tay, Diệp Phồn Tinh tỉnh ngay lập tức, cô mở mắt ra, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ đang ở trước mặt mình, "... Chú."

Phó Cảnh Ngộ nói: "buồn ngủ sao không lên giường mà ngủ? Ngủ ở đây bị cảm lạnh thì sao?"

Gần đây trời bắt đầu chuyển rồi lạnh.

Diệp Phồn Tinh ngồi dậy, " không phải nói tối chú mới về sao?"

"Bây giờ là tám giờ tối rồi."

Diệp Phồn Tinh nhìn đồng hồ, mới phát hiện thời gian trôi qua nhanh như vậy. Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, "Vậy chú ăn cơm chưa?"

"Ăn rồi." Anh nhìn Diệp Phồn Tinh, đưa tay ra, giúp cô vuốt lọn tóc, sắc mặt bình tĩnh hỏi một câu: "Nghe nói hôm nay em đánh nhau với người khác ở trường học?"

"..." Đánh nhau dù sao không phải là chuyện gì đáng tự hào, Diệp Phồn Tinh chột dạ phủ nhận nói: "Không có... Không có!"

Phó Cảnh Ngộ nhíu mày, "Không có thật sao?"

Anh nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, ánh nhìn này, giống như là đang ám chỉ với cô: Anh biết hết tất cả mọi chuyện rồi.

Muốn chối cãi ư, không có cửa đâu!

Diệp Phồn Tinh chỉ có thể thành thật giải thích, "Chỉ là chút chuyện vặt thôi."

Chết tiệt! là ai ở sau lưng mách lẻo?

Buổi chiều mới xảy ra, nhanh như vậy mà đã truyền tới tai ông xã khó tính nhà cô.

Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, hỏi: "Tả Dục nói cho chú à?"

Nếu không thì là Triệu Gia Kỳ?

Nhưng chắc chắn không phải Cố Vũ Trạch nói!

Phó Cảnh Ngộ nhíu mày, "Người nào nói không quan trọng. Anh nhớ lúc trước, Tưởng Sâm nói với anh, em là con ngoan trò giỏi điển hình cơ mà. Bây giờ con ngoan trò giỏi còn biết đi đánh nhau nữa cơ à?"

"..." Diệp Phồn Tinh nhìn bộ dáng nghiêm túc của Phó Cảnh Ngộ, thoạt nhìn, hình như anh đang tức giận.

Đúng vậy, từ bé đến giờ cô chưa từng gây chuyện ở trường học, đến cô còn không nhận ra bản thân mình, anh biết chuyện này tức giận cũng là bình thường.

Diệp Phồn Tinh nói: "Tôi biết lỗi rồi, lần sau không dám nữa!"

Mặc dù là Mã Việt trêu chọc cô trước, nhưng mặc kệ là nguyên nhân gì, đánh nhau là sai rồi.

Diệp Phồn Tinh là một người thông minh, nếu làm sai chuyện gì, liền nhận lỗi ngay. Chỉ hy vọng mình nhận sai rồi,thì có thể làm lắng xuống lửa giận của anh.

Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, "Tại sao đánh nhau?"

"Không có gì, Bọn họ nói chuyện khó nghe quá, tôi nhất thời xúc động, không nhịn được." Diệp Phồn Tinh cũng không dám nói với Phó Cảnh Ngộ nguyên nhân.

Anh bởi vì bị thương, biến thành bộ dáng bây giờ, trong lòng đã rất khổ sở rồi.

Cô làm sao có thể đem những lời khó nghe đó nói cho anh nghe?

Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, biểu tình rất nghiêm túc, cũng không nói chuyện, làm cho người đối diện không hiểu anh đang suy nghĩ gì.

Diệp Phồn Tinh rất sợ anh vì chuyện này mà ghét cô, cười lấy lòng nói, "Tôi thật sự biết lỗi rồi, chú tha thứ cho tôi lần này, có được không? Lần sau không dám nữa."

Phó Cảnh Ngộ trừng cô một cái: "Còn muốn có lần sau?"

"Không, tôi bảo đảm không bao giờ đánh nhau nữa. Chú đừng giận, có được không? Ông xã đẹp trai?" Cô vừa nói,vừa lắc lắc tay anh.

"..." Phó Cảnh Ngộ coi như là nhìn ra rồi, chỉ khi nào cô làm chuyện gì chột dạ,thì coi mới gọi anh là "ông xã".

Anh đáng sợ, anh dọa người như thế sao?

( ͡°❥ ͡°)( ͡°❥ ͡°)( ͡°❥ ͡°)( ͡°❥ ͡°)( ͡°❥ ͡°)( ͡°❥ ͡°)

Nói một câu khách quan đi, mọi người thấy con rể Ngộ nhà Sữa có hiền lành, thân thiện, dễ gần không