Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!

Chương 565: Cảm giác được anh yêu




Nhiều lắm chỉ là ngoài miệng nói thích mà thôi.

"..." Phó Cảnh Ngộ bó tay với cô vợ bé bỏng của mình, " Vậy thì từ giờ về sau đừng để anh nhìn thấy em cùng với người đàn ông nào khác đứng chung một chỗ, nếu không anh sẽ nhốt em lại, không cho em đi ra ngoài nữa."

"Thật là đáng sợ!"

"Chẳng phải em thích như vậy sao." Anh nhíu mày.

Diệp Phồn Tinh vội vàng đầu hàng: "Em sai rồi."

"Không muốn thấy anh ăn giấm nữa hả?" Nếu anh thật sự muốn cùng cô so đo, thì đến chính bản thân anh còn sợ.

Nhưng anh thích sủng cô, không muốn vì bất cứ chuyện gì, làm cô cảm thấy không vui.

Diệp Phồn Tinh nào còn dám, "Không ghen, em không muốn thấy anh ăn giấm."

Suy nghĩ kỹ một chút, so với đã ăn giấm thì chưa ăn giấm vẫn tốt hơn.

###

"Tinh Tinh." Lâm Vi nhìn thấy Diệp Phồn Tinh,hỏi "Hôm nay có gì mà tưng tửng thế."

Diệp Phồn Tinh nhìn sang Lâm Vi, cuối: " Làm gì có?"

"Cậu nhặt được tiền hả?" Từ sau khi ly dị, Diệp Phồn Tinh mặc dù không nói gì, nhưng Lâm Vi vẫn có thể nhìn ra, Diệp Phồn Tinh không vui.

Đó là phản ứng thất tình.

Diệp Phồn Tinh nói: "Coi là vậy đi..."

Không biết nghe anh nói yêu mình có tính là nhặt được tiền hay không?

Được anh yêu, là một niềm hạnh phúc so với nhặt được tiền còn vui vẻ hơn.

Liền ngay cả sáng sớm hôm nay, lúc rời giường, nhìn người đàn ông bên cạnh, cô cũng không nhịn được cười trộm rất lâu.

Lâm Vi nói với Diệp Phồn Tinh: " Mình nghe nói, Hồ Tiểu Tri bị liệt vào danh sách đen rồi, bị tất cả tập đoàn, công ty lớn nhỏ trong cả nước kéo vào danh sách đen. Sau này dù có tốt nghiệp cũng đừng mong xin vào được một nơi tử tế."

Sinh viên tốt nghiệp đại học À cũng coi là sinh viên ưu tú rồi, ai không muốn tìm một công việc tốt?

Nhưng mà lúc này, Hồ Tiểu Tri mới học năm thứ nhất đại học, đã bị triệt để tuyên bố vận mệnh sau này.

Diệp Phồn Tinh hỏi lại: "Thật sao?"

"Đúng vậy, hiện ở trong trường rất nhiều người đều biết, có người nói cô ta đắc tội người nào đó, nghe nói ngay cả Tô Lâm Hoan cũng không có giúp đỡ được cô ta."

Mọi người chỉ biết rằng Hồ Tiểu Tri đã đắc tội một nhân vật lớn nào đó rồi.

Cái kết quả này, cùng với việc trực tiếp đuổi học chẳng khác gì nhau.

-

Tô Lâm Hoan hôm nay tới trường, nhà cô ta mặc dù không thiếu tiền, nhưng cái danh đại học A này cũng làm cô ta hãnh diện với bạn bè.

Chuyện trên mạng tạo thành ảnh hưởng rất lớn đối với cô ta, cô ta không muốn đi ra ngoài cũng là sợ người khác mắng mình.

Giờ phút này, Tô Lâm Hoan ngồi ở trong phòng làm việc, nhìn lấy điện thoại di động, có người đi vào, gọi " Cô Tô, có người tìm cô kìa."

"Ai vậy?"

Tô Lâm Hoan khó hiểu, nhanh chóng đi ra, liền thấy Hồ Tiểu Tri đi từ cửa vào.

Tô Lâm Hoan đứng đó, thấy Hồ Tiểu Tri, sắc mặt cứng đờ, "Chuyện gì?"

"Cô Tô." Bởi vì khóc cả một đêm, mắt của Hồ Tiểu Tri sưng mọng.

Từ khi chuyện của mình bị đồn ầm khắp nơi, Hồ Tiểu Tri cảm giác cuộc sống của mình biến thành một màu u ám, Hồ Tiểu Tri rưng rưng nói: " Cô Tô ơi, cô giúp em có được hay không? Em còn trẻ như vậy, em không muốn cuộc đời bị an bài như vậy."

Tô Lâm Hoan ngồi ở trên ghế, nhìn ngón tay thon dài của mình, bình tĩnh nói: "Chẳng qua chỉ là sau này không tìm được việc ở thành phố thôi, cô nghe nói nhà em ở nông thôn, em cứ trở về nhà, vẫn có thể xin vào làm công nhân, không thì làm nông dân cũng được mà."

Có người nào cố gắng học đại học mà lại tình nguyện trở về quê làm công nhân quèn không? Nếu không bị hoàn cảnh xô đẩy, chẳng ai muốn vứt bỏ bốn năm năm học hành vừa tốn kém vừa vất vả cả.

Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa nhé!