Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!

Chương 581: Đến tố cáo với Diệp Phồn Tinh!




Cố Vũ Trạch vốn đang muốn hỏi Phó Cảnh Ngộ tại sao phải ép mình ra nước ngoài, nhưng nhìn thấy Diệp Phồn Tinh như vậy, hắn mở miệng nói: "Tôi tới đây tìm em."

"..." Nghe thấy hắn nói như vậy, Diệp Phồn Tinh theo bản năng nhìn sang Phó Cảnh Ngộ.

Cô sợ Phó Cảnh Ngộ vì chuyện này mà không vui.

Cô cũng không biết rốt cuộc Cố Vũ Trạch muốn làm cái gì, chẳng qua chỉ nhìn hắn, bình thản nói "Vậy cậu cứ nói luôn ở đây đi!"

Nếu như lúc này cô chột dạ thì chính là đang thừa nhận cố và Cố Vũ Trạch thực sự có điều gì đó mờ ám.

"Tôi sắp ra nước ngoài du học rồi, là ý của cậu tôi." Cố Vũ Trạch nhìn Diệp Phồn Tinh, cười ai oán, " Cậu sợ tôi cướp mất em, cho nên sắp xếp ép tôi phải ra nước ngoài."

Đây coi như là đang tố cáo với cô ư?

Phó Cảnh Ngộ ngồi ở một bên,anh mặc áo sơmi đen, tràn đầy khí tức cấm dục.

Nghe Cố Vũ Trạch nói xong, anh cũng không vội phản bác.

Để cho Cố Vũ Trạch đi du học, vừa là dụng tâm của anh nhưng cũng không hoàn toàn như vậy.

Đích xác là muốn để cho cố Vũ Trạch cắt đứt dây tơ với Diệp Phồn Tinh, cũng coi là vì muốn tốt cho hắn.

Diệp Phồn Tinh nghe xong, trịnh trọng gật gật đầu, " Thế thì tốt quá còn gì, tôi cầu còn chẳng được. Nếu tôi mà có điều kiện, tôi cũng muốn đi du học."

Chỉ là tạm thời là không có khả năng, cô có rất nhiều chuyện phải làm, hơn nữa cô cũng không thể rời bỏ Phó Cảnh Ngộ.

Cố Vũ Trạch nhìn cô chẳng những không hề quan tâm, còn rất tán đồng, đau lòng nói " Em đã quên hẹn ước ban đầu của chúng ta rồi sao? Bởi vì muốn ở bên nhau, chúng ta điền cùng nguyện vọng vào một trường đại học, vào cùng một nghành học. Nhưng hình như em đã quên hết rồi, hay là từ trước đến nay em chưa từng nhớ? Chắc chỉ có thằng khờ như tôi mới ôm lấy mấy thứ tình cảm vô vọng này."

Diệp Phồn Tinh sững sờ, cô có thể cảm giác được oán khí của hắn, giống như đang bị toàn thế giới ruồng bỏ vậy.

Đứng ở góc độ của hắn, cô gái hắn yêu không yêu hắn, lại còn lạnh lùng đổ thêm dầu vào lửa, ngay cả bố mẹ cũng đứng về phía cậu, hắn cảm thấy bản thân mình thê thảm vô cùng.

Nhưng mà, càng nhìn thấy Cố Vũ Trạch như vậy, Diệp Phồn Tinh lại càng cảm thấy buồn cười, cô bình thản nói " Anh ấy sắp xếp cho cậu đi du học là vì muốn tốt cho cậu, cậu đừng nói với tôi là ngay cả cái này cậu cũng không nhìn ra được. Nếu thật sự là như vậy thì cậu cũng khiến tôi thất vọng quá rồi."

"Em xác định cậu tôi là vì muốn tốt cho tôi không?"

"Chẳng nhẽ không phải sao?" Nếu hắn đã tìm tới cửa, Diệp Phồn Tinh cũng không khách sáo nữa, "Nếu anh ấy không quan tâm đến cậu, anh ấy cần gì phải dụng tâm sắp xếp làm gì? Tối hôm qua cậu không về, anh ấy gọi điện thoại khắp nơi tìm cậu. Đổi thành người khác, cậu sống hay chết thì liên quan gì đến anh ấy? Nếu đổi lại là tôi, nhìn cậu không biết điều như vậy còn đánh cho cậu một trận nên thân rồi cũng nên."

Phó Cảnh Ngộ nghe Diệp Phồn Tinh nói xong, ánh mắt nhìn về phía cô vô cùng ôn nhu. May mà vợ anh hiểu anh, không bị thằng nhóc con này kích bác ly gián.

Hơn nữa, không biết tại sao, đứng ở góc độ của Cố Vũ Trạch, vốn là một chuyện bi thương qua miệng Diệp Phồn Tinh lại chỉ là một chuyện bé bằng hạt vừng, bầu không khí cũng chẳng còn sự bi thương lúc ban đầu rồi.

Cố Vũ Trạch vốn đang là nam chính si tình bị bị nam phụ xấu xa chia cắt tình yêu lại Bị Diệp Phồn Tinh dồn vào thế yếu, hắn không cam lòng, bi lụy nói " Chẳng lẽ em không còn yêu anh chút nào sao?"

Diệp Phồn Tinh nhìn hắn một lượt từ trên xuống dưới, "Xin lỗi, nhưng tôi đâu có bị mù, nhìn cái bộ dạng này của cậu tôi quả thực không có gì phải lưu luyến cả."

Ngây thơ, thiếu chín chắn, Diệp Phồn Tinh ghét nhất loại đàn ông này. Cô cần một người đàn ông để được yêu thương chứ đâu phải làm bảo mẫu.

"Em..." Nghe Diệp Phồn Tinh nói xong, gương mặt Cố Vũ Trạch không nén giận được, cảm thấy mình bị điên rồi mới có thể yêu một cô gái như thế này.

Đọc xong thì nhớ like và bỏ phiếu cho Sữa nhé!