Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!

Chương 599: Nguyên nhân ghét Diệp Phồn Tinh




"Thích?" Lão thủ trưởng nhìn Phó Cảnh Ngộ, " Cháu cảm thấy chú sẽ thích được cô ta sao? Ngược lại là cháu đấy, Cảnh Ngộ chú hi vọng cháu bình phục, hi vọng cháu qua thăm chú, lại không nghĩ rằng, cháu làm chú thất vọng như thế."

"..." Phó Cảnh Ngộ cảm thấy vô cùng khó hiểu, " Cháu làm gì để chú phải thấy vọng? Cho dù có, thì cũng là do cháu, đâu liên quan gì đến cô ấy "

Vợ anh cũng đâu làm gì sai.

Thủ trưởng Ngôn nói: "Không sai, người sai là cháu. Chú vẫn coi trọng cháu, lúc trước cháu là một người rất có trách nhiệm. Lại không nghĩ rằng, cháu vừa mới bình phục, đã bội tình bạc nghĩa,bỏ cô vợ cùng chung họa nạn. Cho nên, mặc kệ cô bạn gái này của cháu là ai, chú đều sẽ không ủng hộ."

Nghe xong Phó Cảnh Ngộ mới vỡ lẽ, sau đó liền nở nụ cười, "Cho nên, vừa rồi chú mới đuổi cô ấy ra ngoài?"

"Cháu còn dám cười." Lão thủ trưởng vô cùng nghiêm khắc, thậm chí còn có mấy phần tức giận, "chú muốn gặp là gặp cô vợ kia của cháu, không phải là một cô gái không biết mọc từ đâu ra như bây giờ kia"

Gỡ bỏ khúc mắc trong lòng, Phó Cảnh Ngộ cười sáng lạn, "Nếu là như vậy thì chú trách nhầm cháu rồi."

"Trách nhầm?" Lão thủ trưởng cũng không cảm thấy như vậy.

Ông chỉ cảm thấy mình đã nhìn nhầm Phó Cảnh Ngộ mà thôi.

Biết Cảnh Ngộ ly dị, lại nghe con trai nói Phó Cảnh Ngộ mang về một người bạn gái, không biết là ai.

Phó Cảnh Ngộ giải thích: " Cô ấy chính là vợ cháu, hôm đám cưới của cháu và cô ấy chú còn đến tham dự, vợ cháu chưa từng là người khác, lúc trước cô ấy là vợ cháu, hiện tại cũng vậy, kể cả sau này cũng sẽ không bao giờ thay đổi."

"..." Lão thủ trưởng có chút không dám tin tưởng, " Cháu nói thật chứ?"

Chẳng lẽ là ông hiểu lầm mất rồi?

"Đương nhiên là thật." Phó Cảnh Ngộ trịnh trọng nói: "Phồn Tinh là sinh mệnh của cháu, giống như chú vừa nói, lúc cháu chìm xuống đáy vực, là cô ấy tình nguyện ở bên cháu, cháu làm sao có thể rời xa cô ấy?"

"Chú nghe nói cháu ly dị rồi, là chuyện gì?"

"Chỉ là lời đồn đại mà thôi."

Chỉ là lời đồn đại này, là chính bọn họ truyền đi.

"Nói như vậy hai đứa không ly dị?" Ánh mắt của Lão thủ trưởng, lập tức sáng bừng.

Phó Cảnh Ngộ gật đầu, "Không thưa chú."

Diệp Phồn Tinh vẫn là vợ của anh, một điểm này, cho tới bây giờ đều chưa từng thay đổi.

Nghe đến đó, Lão thủ trưởng mới tỏ ra hài lòng với Phó Cảnh Ngộ "Vậy còn không nhanh gọi con bé vào đây."

Nhớ tới thái độ của mình vừa rồi, Lão thủ trưởng còn rất hổ thẹn.

Ngay từ lúc lúc bọn họ kết hôn, ông đã muốn nhìn mặt Diệp Phồn Tinh, kết quả, bởi vì Phó Cảnh Ngộ chân không muốn gặp ông, cho nên mới kéo dài tới bây giờ.

Lúc nghe nói bọn họ ly dị, ông còn rất thất vọng.

Nhưng không nghĩ tới, thì ra chỉ là đồn đại vô căn cứ.

Diệp Phồn Tinh cô đơn đứng ở hành lang, trong lòng vô cùng rối bời, chờ Phó Cảnh Ngộ đi ra.

"Phồn Tinh." Âm thanh của Phó Cảnh Ngộ cắt đứt suy nghĩ của cô.

Diệp Phồn Tinh ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh, đôi mắt long lãnh, hốc mắt cũng có chút hồng hồng.

Trong lòng Phó Cảnh Ngộ căng thẳng, đi tới, nắm tay kéo cô vào trong ngực, " Sao thế?"

Hú hồn, tưởng Ông Ngôn kia ông ấy không ưa con gái Sữa cơ, may quá

Đừng quên like và bỏ phiếu để đọc chương tiếp theo ngay nhé!