Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!

Chương 702: Cuộc hôn nhân sống không bằng chết




Mạc Vân Trà Sữa

Tô Lâm Hoan chỉ là một người phụ nữ, muốn chống cự lại một người đàn ông đang nổi lên dục vọng là điều vô cùng khó khăn.

Cô ta coi thường Thịnh Hy vì hắn không có điểm nào có thể sánh bằng Ngôn Triết cả.

Vậy mà hiện tại, cái người đàn ông mà cô ta luôn xem thường này lại đang cưỡng hôn cô ta!

Mẹ nó!

Phải biết, cô ta chưa từng hôn ai ở trong căn phòng này cả.

Phó Cảnh Ngộ lạnh nhạt, ngay cả cầm tay còn chẳng thèm cầm chứ nói gì đến hôn điên cuồng như này.

Lần trước có lên giường với Ngôn Triết thật, nhưng anh ta lại cự tuyệt hôn Tô Lâm Hoan.

Vậy mà nụ hôn của mình lại bị tên đần này cướp đi, cô ta cảm giác dạ dày cuộn lên muốn phun hết những gì cô ta ăn ra ngoài, giống như cô ta vừa nhuốt phải một con ruồi vậy.

Tên chó chết này, dựa vào cái gì mà hôn cô ta?

Hắn dựa vào cái gì?

Cô ta đường đường là Tô Lâm Hoan, là con gái độc nhất của chủ tịch Tô thị, từ nhỏ đến lớn, giấc mộng của cô ta chỉ có một, đó là phải lấy một người đàn ông xuất sắc nhất, nhưng lại không nghĩ rằng, cuối cùng, lại phải lấy Thịnh Hy.

Thịnh Hy sau khi thỏa mãn phần nào dục vọng của mình, mới chịu buông Tô Lâm Hoan ra.

Tô Lâm Hoan giận tím mặt đẩy hắn ra, trực tiếp xuống giường, tự nhốt mình vào trong phòng tắm, không chịu đi ra.

-

Sáng hôm sau, Tô Lâm Hoan đang dùng điểm tâm, Thịnh Hy thấy cô ta tức giận một không nói chuyện với mình, dỗ dành nói: "Hoan Hoan, anh biết sai rồi, em đừng giận nữa? Lần sau anh sẽ không như vậy nữa."

Tô Lâm Hoan lạnh mặt không thèm nói gì, hiện tại cô ta chỉ muốn nhanh chóng ly hôn với Thịnh Hy.

Chỉ cần nghe Hắn nói chuyện với mình, Tô Lâm Hoan đã cảm giác buồn nôn.

Chỉ cần nghĩ đến chuyện tối hôm qua hắn làm, cô ta đã cảm thấy vô cùng kinh tởm.

Ngôn Triết đẩy cửa đi vào, Tô Lâm Hoan ngẩng đầu lên nhìn lấy anh ta, trong lòng dâng lên một loại cảm giác tủi thân không nói thành lời.

Giờ cô ta phải sống một cuộc sống không bằng chết, còn Ngôn Triết thì sao?

Rõ ràng anh ta có thể giúp mình thoát khỏi cuộc hôn nhân địa ngục này nhưng lại không chịu giúp.

Ngôn Triết nhìn Tô Lâm Hoan một cái, không lên tiếng, trực tiếp đi tìm cô của anh ta để nói chuyện.

Sau khi nói chuyện xong với bà Bùi, Ngôn Triết đi ra ngoài, Tô Lâm Hoan nhìn thấy anh ta, cũng đi theo ra ngoài, " Ngôn Triết!"

Mặc dù bị tổn thương trước thái độ dửng dưng của Ngôn Triết, nhưng bây giờ, anh ta lại chính là hy vọng duy nhất mà cô ta có thể trông cậy vào.

Ngôn Triết dừng bước, lãnh đạm nhìn về phía Tô Lâm Hoan: "Có chuyện gì?"

Thái độ của Ngôn Triết vô cùng xa cách, như thể một đêm hoang đường kia chẳng qua chỉ là ảo giác của một mình Tô Lâm Hoan, như thể Ngôn Triết chưa từng chạm vào cô ta.

Tô Lâm Hoan nói: " Em muốn ly dị."

Cô ta quả thực không thể nào chịu nổi nữa.

Ở bên cạnh người mình không yêu là một loại hành hạ, nhưng nếu phải chung sống với một kẻ mà mình ghét cay ghét đắng thì mới thực sự bị đọa đày trong địa ngục ơ tối. Cuộc sống đau khổ như thế còn khó chịu hơn chết.

Ngôn Triết nhíu mày, "Đây là chuyện của cô, cô nói với tôi làm cái gì."

"Anh nói giúp cho em với Cảnh Ngộ, em đảm bảo sau này sẽ không bao giờ tìm anh ta để gây sự nữa, sau này em sẽ ngoan ngoãn." Chỉ có Ngôn Triết đánh tiếng với Phó Cảnh Ngộ để Phó Cảnh Ngộ không làm khó mình nữa thì cô ta mới dám ly dị.

Nếu không...

Phó Cảnh Ngộ sẽ không bỏ qua cho mình.

Ngôn Triết tuyệt tình từ chối, "Tôi không rảnh."

Những thứ này đều là do Tô Lâm Hoan tự chuốc lấy, anh tả cũng không có ý định muốn giúp Tô Lâm Hoan.

Nói xong câu đó, Ngôn Triết trực tiếp rời đi.

Tô Lâm Hoan nhìn lấy bóng lưng của Ngôn Triết khuất dần, trái tim như bị dằm nát, nước mắt thi nhau rơi xuống.

Cô ta đã từng cho rằng mình là người phụ nữ hoàn hảo nhất, có tiền, có nhan sắc, có gia thế khủng, có học thức, có địa vị xã hôn, ai cũng sẽ thích mình, nhưng đến bây giờ cô ta mới phát hiện, cô ta đã quá ảo tưởng về bản thân mình mất rồi.

Thịnh Hy đứng ở cửa sổ, nhìn phản ứng của Tô Lâm Hoan từ đầu đến cuối, dù sao hắn cũng là một người đàn ông, vậy mà Tô Lâm Hoan lại dùng ánh mắt như vậy để nhìn Ngôn Triết, hắn có ngu thế nào đi nữa cũng nhìn ra được.

Con đàn bà dối trá lăng loàng này...

Nhớ lại cô ta còn nói cái gì mà chờ sau này yêu hắn mới cho hắn đụng vào.

Rõ ràng yêu người khác nhưng vẫn còn đòi lấy hắn, rồi lại hối hận đòi ly dị cho bằng được!

Tức giận che mờ lý trí, ánh mắt của Thịnh Hy bỗng chốc trở lên lạnh lùng vô tình. 

Sau khi phát hiện mình bị TLH lừa dối, khinh thường liệu Thịnh Hy sẽ làm gì. Tận cùng của một tình yêu bị ruồng bỏ sẽ đi về đâu?

Không biết chuyện gì sẽ xảy ra nhưng chắc chắn một điều rằng Tô Lâm Hoan sắp bị ngược thân đến nơi rồi