Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!

Chương 728-2: Có phải cô muốn thấy tôi chết cô mới hài lòng không?




Diệp Phồn Tinh không lên tiếng.

Cô cũng không cảm thấy Tô Lâm Hoan đã bị báo ứng.

Diệp Phồn Tinh cũng chẳng cảm thấy Thịnh Hy có gì không tốt.

Bà cô già này nói như vậy, không phải là bởi vì mắt để trên trán sao?

Tô Lâm Hoan cúi đầu xuống, nhìn cái bóng của mình trên mặt đất, "Tôi muốn ly dị Thịnh Hy."

"Đây là chuyện của cô, cô tới nói với tôi làm gì? Chúng ta hình như không thân đến mức đấy?" Diệp Phồn Tinh cũng là không giải thích được vì sao cô ta lại tìm đến nói chuyện tào lao này.

Tô Lâm Hoan nhìn Diệp Phồn Tinh, khẩn cầu, " Tôi thề sau này không bao giờ gây phiền phức cho cô nữa, càng không dám chen ngang vào việc của cô và Phó Cảnh Ngộ, cô có thể giúp tôi nói với anh ta có được hay không? Tôi muốn ly dị, cứ như thế này chắc tôi phát điên mất."

"Cô muốn ly dị thì liên quan gì đến người đàn ông của tôi mà phải nhờ tôi nói với anh ấy. Mà nếu muốn thì cô tự đi mà nói." Diệp Phồn Tinh đâu có thừa hơi đi quản chuyện của bọn họ.

Mà Tô Lâm Hoan cũng là cái gai trong lòng chồng mình, Diệp Phồn Tinh cũng chẳng ngu ngốc nhắc đến cô ta làm anh không vui.

Hơn nữa, tại sao mình phải giúp Tô Lâm Hoan? Giúp người phụ nữ luôn xem thường mình, xem thường chồng mình trước đây?

"Phồn Tinh." Tô Lâm Hoan tha thiết nhìn lấy cô, "Có phải cô muốn thấy tôi chết cô mới hài lòng không? Các người nhất định muốn ép tôi vào đường cùng sao?"

Nói tới chỗ này, nước mắt của Tô Lâm Hoan rơi xuống, giống như là bị oan uổng không dứt.

Diệp Phồn Tinh nhìn Tô Lâm Hoan như vậy cũng chẳng biết phải nói gì, nếu như Tô Lâm Hoan chết, thì cũng liên quan gì đến cô.

Sinh mạng là thứ quý giá trên đời này, bản thân mà còn không biết quý trọng thì còn mong ai quý trọng, Diệp Phồn Tinh không muốn xem thấy ai lấy cái chết ra để uy hiếp mình.

Cô đâu thể vì vài lời nói của Tô Lâm Hoan mà đi giúp cô ta.

Cô nhìn Tô Lâm Hoan, " Tôi bảo cô đi chết khi nào chứ? Cô bị mộng du à!"

"Thật sự tôi quá đau khổ rồi." Tô Lâm Hoan bi thương nói: " Cô có hiểu được cảm giác phải ở bên một người mình không yêu đau khổ đến nhường nào không?"

" Vậy cô đã từng yêu người nào thật lòng chưa?" Diệp Phồn Tinh cười nói: "Không phải cô là người luôn coi trọng lợi ích nhất sao? Từ trước đến giờ, trong lòng cô chưa từng yêu ai thật lòng, không phải sao?"

Lúc này nói chuyện tình yêu gì chứ? Nghe thật buồn cười.

Tô Lâm Hoan nhìn Diệp Phồn Tinh, cười yếu ớt thê lương, "Tôi biết rồi."

Nụ cười của cô ta có chút phức tạp, Diệp Phồn Tinh cũng không để ở trong lòng.

Nói chuyện với Tô Lâm Hoan xong, Diệp Phồn Tinh liền đi ra ngoài.

Lâm Vi nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, lo lắng nói: "Không có sao chứ? Cô ta lại gây phiền phức cho cậu hả?"

Lâm Vi cảm thấy Tô Lâm Hoan cũng không phải là người tốt lành gì.

Diệp Phồn Tinh cười nói: "Không có."

Buổi chiều, Diệp Phồn Tinh đến đội game một chuyến để đưa cho Diệp Tử Thần,chút đồ rồi mới về đến nhà.

Cô ngồi xổm ở cửa đổi giày, Phó Cảnh Ngộ từ bên ngoài đi vào, đứng ở sau lưng cô,gọi " Phồn Tinh."

Diệp Phồn Tinh đem giày bỏ vào tủ giày, nhìn thấy anh, "Hôm nay anh về sớm thế?"

Phó Cảnh Ngộ nói: "Về lấy ít đồ, buổi tối phải đi ra ngoài một chuyến, em ở nhà ăn cơm trước đi, đừng đợi anh."

"Em biết rồi." Diệp Phồn Tinh biết anh còn bộn bề nhiều việc, "Thật ra anh không cần phải để ý đến em đâu."