Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!

Chương 934-1: Con gái là con ghẻ




Hắn ôm lấy Hạ Hạ, Hạ Hạ ở trong ngực hắn, Hạ Hạ vẫn không ngừng khóc, buổi tối con bé chỉ nhận Tô Lâm Hoan.

Nhìn thấy con gái như vậy, hắn dỗ giành, "Ba dẫn con đi tìm mẹ, không khóc nhé, ngoan nào bảo bảo."

Bà Thịnh nhìn thấy Thịnh Hy định đi ra ngoài, hỏi " Con muốn dẫn con bé đi đâu?"

" Con mang Tiểu Hạ Hạ đến Tô gia." Thịnh Hy ôm lấy Hạ Hạ ra cửa.

-

Hắn để cho tài xế đưa tới, xuống lầu dưới, người giúp việc Tô gia nhìn thấy hắn, " Cậu Thịnh vừa đến ạ."

Bởi vì bây giờ Thịnh Hy là chồng của Tô Lâm Hoan, cho nên người giúp việc của Tô gia đối với hắn vẫn rất khách khí.

Thịnh Hy gật đầu một cái, "Ừm."

tiểu Hạ Hạ vẫn khóc nức nở, người giúp việc nói: "Bé Hạ Hạ cũng tới nữa à?"

"Lâm Hoan đâu?" Thịnh Hy hỏi: "Hạ Hạ cứ khóc tìm mẹ từ tối đến giờ."

"Tiểu thư ở trong nhà, tôi đi tìm cô ấy."

Người giúp việc dẫn Thịnh Hy vào cửa, Thịnh Hy ngồi xuống ghế sa lon, người giúp việc đi tìm Tô Lâm Hoan.

Cũng không lâu lắm, Tô Lâm Hoan liền từ trên lầu đi xuống, cô ta mới vừa tắm xong,trên người còn mặc đồ ngủ, nghe thấy tiếng khóc của Hạ Hạ, không vội vành đi tới như bao người mẹ khác mà chỉ nhíu lông mày lại.

Thịnh Hy nhìn thấy cô ta, vui mừng gọi "Lâm Hoan."

" Anh tới làm gì? Làm sao ại mang con bé đến đây? Con bé còn nhỏ như thế, giữa đêm anh mang theo con ra ngoài không cảm thấy không tốt sao?"

Thịnh Hy vô tội nói: " Con bé cứ khóc mãi tìm em, anh dỗ mãi không nín."

"A..." Tô Lâm Hoan không nhịn được cười trào phúng một tiếng, "Dỗ không được? Chẳng lẽ muốn tôi ngày nào cũng phải sang đấy dỗ nó sao? Mới có một ngày tôi không quay về mà các người đã dỗ không được rồi ư? Anh làm cha kiểu gì vậy?"

ánh mắt Thịnh Hy ở trên người tiểu Hạ, bị Tô Lâm Hoan trút giận, hắn cũng không nổi giận, " Bây giờ con bé đã biết nhận thức rồi, không thấy em con bé sẽ khóc. Xin lỗi, anh biết em rất khổ cực..."

"Biết tôi khổ cực anh còn tới làm phiền tôi, Hôm nay tôi muốn nghỉ ngơi một hôm cũng không được sao?"