Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!

Chương 977: Để anh nuôi em




Lửng mật

Phó Cảnh Ngộ cười nói: "Được, để anh ru em ngủ, đại bảo bối nhà anh ngoan nhất."

Nói xong, anh hôn nhẹ lên trên mặt cô một cái.

Diệp Phồn Tinh suýt nữa đắm chìm vào trong sự ôn nhu đó, cô gắng gượng nói: " Em thật sự phải đi làm việc rồi."

"Chờ anh." Phó Cảnh Ngộ đứng lên, xuống giường, đem sách và máy tính cầm của cô tới, thả ở trên bàn bên cạnh, Diệp Phồn Tinh từ trên giường bò dậy, ngồi xuống, bắt đầu xử lý công việc hôm nay.

Phó Cảnh Ngộ ngồi ở mép giường, đánh giá lấy Diệp Phồn Tinh, thấy cô vẫn nhìn máy tính, hỏi: " Em không mệt sao?"

"Cũng bình thường." Diệp Phồn Tinh cúi đầu nói.

Phó Cảnh Ngộ nói: "Nếu không chuyện của công ty, sau đó đều giao cho Tô Tề phụ trách, em cứ đi học, đừng đến công ty nữa."

Mỗi ngày ba điểm trên một đường thẳng, chạy tới chạy lui, Phó Cảnh Ngộ thật sự rất thương cô.

Cô chỉ là một cô bé mới lớn, chỉ cần ở bên cạnh anh hưởng thụ ngày tháng bình an tử đã đủ rồi.

Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, nói: "em không sao."

" Anh nuôi em mà, lo gì!" Phó Cảnh Ngộ đột nhiên cưng chiều nói: " Có anh em còn lỡ chết đói sao?."

Anh có thể nuôi cô, để cho cô không cần ra bên ngoài cực khổ, không cần đi nhìn sắc mặt người khác.

Diệp Phồn Tinh vốn muốn nói không cần, quay đầu lại, phát hiện vẻ mặt của Phó Cảnh Ngộ đặc biệt nghiêm túc.

Trên mặt cô vẫn lộ ra vẻ mặt tươi cười, "Được! Vậy sau này liền dựa vào anh nuôi em nhé."

Mà vốn dĩ Phó Cảnh Ngộ đang nuôi cô thật, chi tiêu trong nhà toàn bộ là do anh cấp cho, tất cả mọi thứ đều là anh phụ trách, tiền Diệp Phồn Tinh kiếm được đều tự mình giữ lấy mua linh tinh.

Phó Cảnh Ngộ nghe Diệp Phồn Tinh nói xong, hỏi lại "Thật nhé?"

Vợ nhà anh quá kiêu ngạo, thật ra có lúc, Phó Cảnh Ngộ thật sự hy vọng cô có thể ỷ lại vào anh nhiều hơn.

Diệp Phồn Tinh gật đầu, "Thật mà, tốt rồi, em không nói nữa, em tập trung viết tiểu kết cho truyện ngày hôm nay đã."

Nói xong, Diệp Phồn Tinh bắt đầu đem sự chú ý đều tập trung vào viết sách.

-

Sáng ngày hôm sau, trong phòng ăn, Diệp Phồn Tinh xuống trễ nhất, Phó Cảnh Ngộ đang nói chuyện với Ngôn Triết.

Ngôn Triết nói: "Tôi chuẩn bị trở về rồi."

Mật cũng muốn có chồng bao nuôi như thế này, chồng ơi, chồng đến nuôi em đi này!