Cống Phẩm Tiên Cơ: Bổn Vương Ăn Sạch Nàng

Chương 68: Trừng phạt




Khuynh Anh nghẹn, bị hắn nhìn đến sợ hãi, ký ức đêm qua sớm đã mơ hồ không rõ, chỉ là nhớ mang máng, mơ thấy về nhà, bất quá trong giấc mơ này, vẫn còn có bóng dáng Lam Tranh.

Về phần sau đó đánh người gì gì đó…

Nàng thực sự cái gì cũng không biết…

“Nàng muốn quỵt nợ sao?” Mắt Lam Tranh mị lại.

A… Lại muốn trừ tiền lương sao? Trừ đi, trừ đi, tài sản của nàng cho tới bây giờ tựa hồ sẽ không có số dương. Tâm tình của Khuynh Anh rơi xuống thấp, hiện tại chỉ nghĩ sửa chữa cái tư thế ái muội này: “… Điện… điện hạ, ta nguyện ý bị trừng phạt, bất quá, xin cho ta đứng lên trước…”

Lam Tranh nhìn chằm chằm nàng, cũng buông lỏng tay ra.

Khuynh Anh che ngực, dùng một góc chăn che lại thân thể, động tác từ trên người hắn bò dậy hiển nhiên ái muội, nhưng da mặt của nàng lại mỏng, gặp tình trạng như vậy cũng không cách nào trấn định tự nhiên. Hơn nữa, cái này tựa hồ cũng chẳng trách đối phương, đa số đều là sai của mình đi…

Mặt như là đốt lên, cũng không dám nhìn tới vẻ mặt của Lam Tranh, cấp tốc tránh qua một bên, sau đó tìm kiếm y phục của mình.

“Nàng đêm qua làm dơ váy, ta đã sai người ta ném đi.” Lam Tranh chỉ chỉ cách đó không xa, đó là chỗ ở nhỏ thuộc về Khuynh Anh: “Ta nghĩ, nàng hẳn là còn có đồ dự bị.”

“…” Nói như thế không có sai, nhưng… nhưng đây là muốn nàng để bộ dáng này đi qua?

“Nán lại ở trên giường của ta một giây đồng hồ, nàng sẽ trả giá càng lớn, nàng có thể lựa chọn lập tức lăn xuống, hoặc là tự mình chạy về.” Giọng của Lam Tranh nhàn nhạt, lại tuyệt không như là nói đùa.

Khuynh Anh do dự một hồi, tính toán mở miệng mượn một thứ gì cho nàng che thân, nhưng sau một khắc, trước mặt bao phủ một bóng mờ, chợt áp nàng trở về trên giường.

“Cho nàng cơ hội, nàng lại không quý trọng.” Lam Tranh cầm tay nàng đè ở trên gối, khóe môi câu dẫn tràn ra đầy tà khí, “Vì thế, bây giờ đi nàng không được.”

“Chờ… chờ một chút!” Khuynh Anh bị dọa sởn tóc gáy, “Ta cũng đã nguyện ý bị trừng phạt, muốn khấu trừ bao nhiêu lương bổng cứ việc khấu, ta nhất định sẽ dùng sức kiếm lại! Hiện tại, xin…. xin cho ta rời khỏi!”

“Khuynh Anh, chẳng lẽ phương thức một nam nhân trừng phạt một nữ nhân cũng chỉ có một loại tiền tài này sao?” Lam Tranh khẽ cười, cúi đầu hôn lên môi cánh hoa của nàng một chút, “Nàng thật là người trì độn ngu ngốc không có thuốc chữa.”

Hắn nói xong, cũng không cho Khuynh Anh cơ hội phản kháng, liền dùng sức ngăn chặn môi cánh hoa của nàng, đầu lưỡi vươn ra xâm nhập, chăm chú dây dưa với nàng. Hắn chế trụ mười ngón tay của nàng, dùng tư thái còn bá đạo hơn trước đây, cắn nuốt lời nói của nàng hầu như không còn.

Khuynh Anh cảm giác cả người mình bắt đầu bị hắn cọ xát, môi phát run, vừa mới dứt ra, lại bị hắn cường ngạnh chen vào.

Nụ hôn của hắn dường như mang theo dòng điện cao thế, từ đầu lưỡi truyền khắp tứ chi nàng, khiến nàng vạn phần kinh hãi.

Đợi hắn rốt cuộc chịu buông môi nàng ra, Khuynh Anh mới tìm được giọng nói của mình: “Điện… điện hạ, ngài đang làm cái gì?! Ngài đã nói, sẽ không ép buộc ta——”

“Nhưng nàng đã nói qua, nàng nguyện ý bị trừng phạt.” Lam Tranh dời môi xuống, hôn cổ nàng.

Hương thơm thiếu nữ có một sức hấp dẫn làm cho người ta khó có thể chống cự, hắn vốn chỉ là muốn dọa nàng, nhưng một khi bắt đầu, cũng là dừng không được.

Ngón tay của hắn khẽ nhúc nhích, một cỗ niệm chú đã xiềng xích ở cổ tay Khuynh Anh, buộc vào đầu giường. Mà một đạo phong ấn khác bao trùm ngọc hoàn trên ngón tay út Khuynh Anh, hắn đương nhiên không quên, ca ca thân yêu của hắn đã động tay động chân với cái nhẫn này, Trường Minh đã dồn sức mạnh của mình vào trong ngọc hoàn, nếu trong lòng Khuynh Anh kích động, sức mạnh sẽ bùng phát ra —— hắn cũng không nguyện ý lại một lần nữa bị phá hư chuyện tốt.

Ở trên yến hội đêm qua, Trường Minh đã có hứng thú với Khuynh Anh.

Có lẽ bởi vì như vậy, hắn mới không thể chờ đợi được, nôn nóng thô bạo.

Đúng vậy.

Cực kỳ lâu trước đây, hắn liền biết.

Vô luận là mình thích đông thích tây bao nhiêu, bằng một câu nói của Trường Minh, phụ hoàng sẽ ban tặng cái đông cái tây đó cho hắn. Một ánh mắt của Trường Minh, những thứ tốt đẹp nhất thành Phương Đông đều sẽ đưa đến trước mặt của hắn.

Mà khi thiếu nữ tóc đen kia rơi vào xe ngựa của hắn, bắt đầu từ một khắc kia hắn hôn nàng, hắn nói với mình, hắn muốn nàng. Muốn giữ lấy nàng, làm cho nàng ở lại bên cạnh mình.

Trực giác của hắn luôn luôn chính xác, thiếu nữ này sẽ có tác dụng không thể bỏ qua.

Mà bây giờ, hắn tiên đoán ứng nghiệm, Trường Minh dao động, hắn rốt cuộc thấy trong tròng mắt đen bất biến của Trường Minh xuất hiện vết rách…

Nhưng hắn lại hối hận.

Hắn hẳn là nên giấu nàng thật kĩ, vùi thật sâu vào thế giới của hắn…

Bầu không khí một mực ấm lên.

Khuynh Anh bị một trận hôn bao phủ, nụ hôn của hắn như mưa rơi vào trên môi, gáy, xương quai xanh của nàng!! Ngón tay của hắn đâm vào da thịt nàng, dường như muốn cố ý làm nàng đau, làm cho nàng nhớ kỹ hắn!

Hắn giống mãnh thú, phải xé rách nàng nuốt vào trong bụng!!

“Ngươi điên rồi!!” Nàng dùng chân đá hắn, lại bị hắn cầm mắt cá chân, lần nữa đè ép xuống.

Không khí trong phổi tựa hồ cũng bị ép ra sạch, nàng hô hấp khó khăn, môi đỏ mọng bị hôn phát sưng, làn da bóng loáng, thân thể trắng nõn, tất cả như bị lửa hừng hực thiêu đốt!

Khuynh Anh bị cảm giác xa lạ kích thích làm cho nàng vô cùng sợ hãi!! Ngay trong nháy mắt! Nàng không khống chế được!!!

“Khuynh Anh, chúng ta sống chung đi.”

Đột nhiên ——

Một tiếng nói ám trầm mà khàn khàn từ trên đầu chậm rãi truyền đến.

Khuynh Anh ngơ ngẩn.

“Ta không ép nàng.” Một đôi ngón tay dò xét lên, lau đi nước mắt của nàng. Lam Tranh chống ở phía trên nàng, hô hấp còn chưa lắng lại, trong mắt còn có kích tình chưa tan.

Ở khoảnh khắc nhìn nàng khủng hoảng, hắn đột nhiên cảm giác mình sai rồi.

Hắn muốn nàng.

Lại không chỉ là thân thể.

Hắn không phải tranh cùng Trường Minh, không phải là vì trả thù ai, càng không phải là vì chứng minh mình có bao nhiêu năng lực.

Hắn đã mệt mỏi, mệt đến nguyện ý buông mọi thứ, vì nàng mở rộng cánh cừa lòng mình.

Mặc dù rất buồn cười, nhưng hắn tựa hồ là thực sự muốn thử đơn thuần thích một người.

“Tình yêu của người phàm tiến hành như thế nào?” Hắn cúi đầu, ôm lấy nàng: “Trước nắm tay? Sau đó hôn?… Nàng ngốc như vậy, khẳng định không có người muốn, ta cưới nàng là được.”