Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 218




“K s là tốt, đừng nghĩ nhiều.” Mộ Nguyệt Sâm nhàn nhạt nói, biểu cảm k tính là lạnh lùng, cũng k thể nói là ôn nhu.

“Có thể lượm lại đc mạng em đã cảm ơn trời đất rồi, sao có thể nghĩ gì chứ.” Ôn Tử Tích cười nhẹ tự giễu 1 câu, nhìn sang Hạ Băng Khuynh, biểu cảm xấu hổ: “Hôm nay để em chê cười rồi, có thể là do chưa hết lệch múi giờ, não k thanh tỉnh, mới làm ra hành động này.”

Hạ Băng Khuynh hơi cong miệng, vẫn k nhịn đc nói: “Chị Ôn, sau này chị đừng làm chuyện nguy hiểm như vậy? Chỉ là tức giận thôi, bộc lộ ra là tốt rồi.”

Mặt Ôn Tử Tích k hiểu nhìn cô.

Bên kia sofa, Ôn Nhã Liên giải thích: “Băng Khuynh tưởng em tự nhảy hồ.”

Ôn Tử Tích nghe xong cười ngất: “Sao có thể, tôi cũng k đến nỗi fai nhảy hồ vì Mộ Nguyệt Sâm k ăn cá tôi gắp, người chết rồi thì k còn gì nữa.”

“Vậy sao chị té xuống nước?” Hoặc có thể thân phận của Hạ Băng Khuynh vốn là ôm thành kiến với cô, cô vẫn k tin lời cô ta nói hoàn toàn.

“Chuyện này tôi cũng có chút hồ đồ, lúc đó quả thật có chút tức giận, chạy 1 đường, 1 chân k cẩn thận liền té xuống nước.”

Cố Quân Thụy quay qua nói: “Chủ nhà hàng lúc nãy mở video giám sát cho tớ coi, Tử Tích bị té xuống nước, còn ngay giữa hồ, là vì lúc chạy ra, cây cầu đang thu lại, thu đc 1 nửa ở bên bờ, cô ấy chỉ lo khóc và chạy, trc mắt có đường hay k cũng k biết, tự nhiên trượt chân rơi xuống hồ, nhà hàng này sau này vẫn k nên đến nữa, đặc biệt là k nên mang nữ nhân đến.”

Ôn Tử Tích tức giận nhìn anh: “Anh có ý gì Cố Quân Thụy, nói tôi phiền còn ngốc đúng k?”

“Anh k hề nói vậy!” Cố Quân Thụy đưa 2 tay đầu hàng.

Hạ Băng Khuynh k biết nên tin cô k, nhưng nghĩ kĩ nếu Ôn Tử Tích như Khương Viên nói, vậy cố ý nhảy xuống hồ k có khả năng lắm, vì như vậy rất ngu.

Mới vừa nãy, cô hôn mê, đến ai làm hô hấp nhân tạo cho mình cũng k chọn đc, cô ta sẽ ngu đến nỗi đưa mình vào thế bị động, hơn nữa, lần nhảy này, cũng k mang ích lợi gì, làm việc k làm người khác thích, mà còn có thể mất mạng, Ôn Tử Tích đang tính toán điều gì.

Tập hợp lại nghĩ, chuyện này có thể thật sự là ngoài ý muốn.

“Chị Ôn, là em hiểu lầm, ngại quá!” Hạ Băng Khuynh chủ động xin lỗi.

“K s, nếu là tôi nhất định cũng sẽ hiểu lầm, dù sao hôm nay cũng cảm ơn mọi ng cứu tôi, lúc nãy tôi thật sự tưởng mình chết chắc rồi.” Ôn Tử Tích còn sợ rụt cổ lại.

“Lần này xuống nước cứu em là tôi và Nguyệt Sâm, hô hấp nhân tạo cho em là em Băng Khuynh.” Cố Quân Thụy nói cô nghe.

“Hô hấp --- nhân tạo---” Mặt Ôn Tử Tích k lạc quan lắm nhìn Hạ Băng Khuynh.

“Uhm, k sai, là em!” Hạ Băng Khuynh cũng quẫn bách nói.

Lịch sử đen tối đó cô muốn nhanh chóng xóa bỏ.

“Tôi nói 2 người đã có quan hệ đến hôn nhau rồi, sau này sống hòa thuận nhau, đừng xoay quanh Nguyệt Sâm, k lẽ bọn tôi k là đàn ông sao? K lẽ k đẹp sao? Mắt phải nhìn rộng 1 chút! Treo cổ chết trên 1 cái cây chỉ có thể là nữ quỷ, k thể trở thành nữ thần!” Dung Quản Khiêm khuyên bảo hết lời.

“Cần tôi lấy kim khâu miệng cậu lại k?” Mộ Nguyệt Sâm lạnh lùng hỏi lại anh 1 câu.