Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 235




Mộ Nguyệt Sâm và Hạ Băng Khuynh thuận theo tiếng cười “ma tính” nhìn qua.

Đột nhiên thấy 1 mỹ nhân tuyệt sắc.

Là Khương Viên!

Mỗi lần gặp cô, đều tuyệt sắc như vậy, hôm nay co mặc 1 áo sơ mi màu trắng cổ cao lưới phong cách Âu Châu, quần cạp cao màu cafe, làm cho thân hình cô kéo dài thêm, trên vai khoác 1 cái áo màu vàng, tóc dài xõa ra để 1 bên, đôi mắt đẹp phong tình câu dẫn, ưu nhã, sáng đến rọi người.

Mộ Nguyệt Sâm nhìn cô, như là nhìn tai họa vậy.

Hạ Băng Khuynh cười với cô: “Chị Khương!”

“Ohh, “ Khương Viên vui vẻ đáp 1 tiếng, bước chân uyển chuyển đi qua: “Ngại quá, tôi k cố ý nghe lén 2 người nói chuyện, chỉ là ngang qua, liền thấy 2 người, muốn qua chào hỏi cái.”

“Vậy chào xong rồi thì tự động biến mất đi!” Mộ Nguyệt Sâm k khách khí đuổi cô.

“Tôi nói Nguyệt Sâm, ở chỗ khác đuổi tôi thì thôi đi, đây là địa bàn của tôi, làm gì có đạo lý khách đuổi chủ.” Khương Viên cười yêu kiều với anh, hoàn toàn k có bộ dạng tức giận.

Địa bàn của cô?

Hạ Băng Khuynh nghĩ, trừ khi tiệm này của cô?

Vừa nghĩ đến, trưởng tiệm và nhân viên trong tiệm gấp gáp chạy ra, cung kính đứng 1 bên.

“Đi, gói khăn đó lại, mang đi về Mộ tổng phủ.” Khương Viên liếc nhìn trưởng tiệm đi cái.

“Dạ!” Trưởng tiệm lập tức đi gói lại.

Hạ Băng Khuynh thấy liền ngăn: “K cần đâu, k cần đâu, chúng tôi k mua.”

Đùa à, khăn choàng mấy vạn, điên mới mua.

Khương Viên qua đó khoác vai Hạ Băng Khuynh, thân thiết vỗ vai cô: “Đừng lo, khăn choàng này chị tặng em, nhìn nha đầu em, chưa gả cho Nguyệt Sâm, đã biết tiết kiệm tiền dùm hắn, ài, hết cách, vậy hôm nay chị sẽ làm người tốt, đồ của tòa nhà này, em tùy tiện lấy, chị tặng em!”

Hạ Băng Khuynh âm thầm bất ngờ, thì ra k fai 1 tiệm của chị, mà cả công ty bách hóa là của chị ấy.

Người phụ nữ nhiều tiền!

“Vậy đc rồi, em tùy tiện coi coi!” Tuy nói vậy, nhưng cô đã quyết tâm k lấy nữa.

“Ngàn vạn lần đừng khách khí với chị Viên, chút đồ k đáng là gì, hiếm khi đến chỗ chị chơi, chị vui, em k cần tiếc tiền của hắn, hắn nhiều nhất chính là tiền.” Khương Viên nói rồi liếc nhìn Mộ Nguyệt Sâm 1 cái.

Mộ Nguyệt Sâm biểu cảm ngày càng lạnh.

Trc khi đến sợ gặp người phụ nữ này, nhưng nghĩ chắc k trùng hợp vậy.

Anh đưa tay kéo Hạ Băng Khuynh, lạnh lùng nói với Khương Viên: “Đừng ở đây làm loạn, nên làm gì thì làm đi.”

“Vốn dĩ tôi xuống để dạo chơi, tôi đi cùng 2 người.” Khương Viên đi qua khoác tay Hạ Băng Khuynh.

Mộ Nguyệt Sâm đưa Hạ Băng Khuynh qua bên khác: “K cần, chúng tôi tự đi xem.”

“Đâu fai cùng anh, tôi muốn đi với em gái Băng Khuynh, em ấy dễ thương vậy, tôi rất thích em ấy.” Khương Viên đi về trc, sờ đầu Hạ Băng Khuynh.

“Lập tức biến cho tôi!” Mộ Nguyệt Sâm bắn ánh mắt như con dao lạnh lẽo qua.

“Mẹ anh, bản nương là Harry Potter à, muốn biến liền biến!”

Hạ Băng Khuynh lên tiếng ngăn: “Đc rồi đc rồi, 2 người đừng tranh nữa!” Cô nhìn Mộ Nguyệt Sâm nói:”Để chị Viên đi cùng chúng ta đi, cũng k s cả.”

“Nghe chưa, em gái Băng Khuynh hiểu chuyện hơn nhiều.” Khương Viên cười như 1 đóa hoa.

Mộ Nguyệt Sâm nghe Hạ Băng Khuynh nói vậy, cũng biết hôm nay k thoát khỏi cây cột diện Khương Viên này rồi.

2 người phụ nữ đi dạo phố, anh đi theo sau.

Chỉ cần là đồ Hạ Băng Khuynh nhìn hơn 1 chút, Khương Viên liền kêu người gói lại, hại Hạ Băng Khuynh k dám biểu lộ bộ dạng thích thú.

Mộ Nguyệt Sâm thấy họ đi đến tiệm thử giày, liền tự đi xung quanh nhìn nhìn, đi qua 1 tiệm châu báu, đầu đột nhiên nghĩ đến gì đó, anh nhìn những hạt châu óng ánh, trong lòng có 1 suy nghĩ.