Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 275: Đường Ai Nấy Đi




Phong Gia Vinh thấy Tạ Thiên Ngưng không đồng ý cũng không phản đối lời của Phong Khải Trạch, chỉ trầm mặc không nói, liền trực tiếp coi như cô im lặng là đồng ý, lên tiếng giễu cợt: “Nói cô giả vờ tốt bụng không sai mà. Một câu ra lệnh đã khiến cô lộ cái đuôi hồ ly ra rồi kìa. Cô không phải là không sợ Phong Khải Trạch sao, Phong Khải Trạch không phải mọi thứ đều nghe lời cô sao? Vậy sao nó vừa ra lệnh một câu, cô cũng chẳng dám cãi?”

"Con ——" Tạ Thiên Ngưng đang muốn giải thích, nhưng Phong Khải Trạch đã cắt ngang lời cô: “Sau này chuyện giả vờ tốt bụng sẽ không xảy ra nữa.”

"Phong Khải Trạch, mày nhất định phải làm cho tao mất mặt mới được sao?” Phong Gia Vinh cảm thấy rất mất mặt, dù biết rõ cãi nhau như vậy không có lợi, nhưng vẫn muốn cãi lại.

"Khiến ông mất mặt còn nhẹ, chọc giận đến tôi, tôi sẽ để cho ông sống còn khổ sở hơn. Trong lòng tôi, ông còn đáng ghét hơn cả Đường Phi. Vốn tôi cũng chẳng muốn so đo nhiều với ông, nhưng ông cứ được voi đòi tiên. Nếu ông bước qua ranh giới nhẫn nại cuối cùng của tôi, giữa chúng ta chẳng cần thương lượng gì nữa. Ông hiểu tôi nói gì chứ?”

"Mày đang uy hiếp tao đấy à?"

"Không, là tôi cảnh cáo ông.”

"Vì đứa con gái này, mày lặp đi lặp lại lời cảnh cáo sẽ khiến cha ruột mày sống không yên ổn, thật là thằng con bất hiếu.”

"Nếu tôi thực sự bất hiếu, ông có thể an ổn ngồi trên ghế Chủ tịch sao? Nếu tôi bất hiếu, ông còn có thể hô phong hoán vũ được như hiện tại sao? Tôi cho ông biết, đánh đổ Phong thị đế quốc đối với tôi dễ như trở bàn tay. Nếu không nghĩ tới danh nghĩa cha con, tôi sớm báo thù vì mẹ rồi. Ông không cần lớn tiếng nói linh tinh chuyện cô ấy đối xử với ông thế nào. Ông tự hỏi lòng mình xem, cô ấy đã làm gì cho tôi, còn ông đã làm gì cho tôi? Biết tôi bị bắt cóc, ông không lo cho an uy của tôi mà lo cho tiền trong tay ông. Cha ruột như vậy, ông còn muốn ra ngoài thông báo cho toàn thiên hạ tôi bất hiếu sao?”

"Tao——" Phong Gia Vinh bị nói tới á khẩu, không trả lời được. không thể hùng hổ như trước, mặc dù trong lòng tức giận muốn tìm nơi trút xuống nhưng ở đây không có ai có thể để ông ta trút giận bừa được, bất đắc dĩ đành bỏ đi: “Được, nếu đã nói đến nước này rồi, vậy sau này cha con chúng ta, mỗi người một đường.”

"Tốt nhất đường ai nấy đi, ông đừng vì tham lam quá mà có ý đối phó với Thiên Ngưng.”

"Mày yên tâm, đã nói xong, tao sẽ không đối phó với Tạ Thiên Ngưng, các người tự thu xếp cho tốt, hừ.” Phong Gia Vinh hung hăng trợn mắt nhìn Tạ Thiên Ngưng một cái, sau đó mới bực tức rời đi, dù không cam lòng cũng không thể làm gì khác.

Mặc dù mười tỷ khiến ông động lòng, nhưng chuyện đã tới nước này, ông còn hành động nữa chỉ sợ không thể nuốt trôi được.

Thôi, tạm thời không nên chọc tới bọn họ, chỉ cần không động tới thì ông vẫn còn là Phong Gia Vinh “uy nghiêm” trước kia.

Sau khi Phong Gia Vinh rời đi, không khí căng thẳng trong phòng bệnh cũng hòa hoãn đi nhiều, Đường Phi cũng không còn quá phẫn nộ cùng xúc động, có lẽ đã chấp nhận sự thật, liền nói ra chỗ giấu tiền: “Tiền tôi để trong nhà, trong phòng khách có một vách ngăn, bị tủ chắn phía trước, các người đẩy tủ ra liền thấy.”

"Đỗ Nguyên, làm phiền cậu đi một chuyến nữa, giúp tôi cầm số tiền kia về. Về phần Long ca và nhóm người kia, trực tiếp dẫn tới đồn cảnh sát, bọn họ có trông thấy gì cũng không sao đâu.” Phong Khải Trạch phân phó.

"Không thành vấn đề, tôi lập tức giúp anh chuyện này.” Đỗ Nguyên không do dự, đồng ý rồi lập tức đi làm việc.

Đường Phi ngồi dưới đất, nhìn bóng lưng Đỗ Nguyên rời đi, vẫn có chút không yên lòng, lại nhắc: “Thiếu gia, anh đã đồng ý chuyện của tôi, chưa quên chứ?”

"Cậu yên tâm, Phong Gia Vinh không dám đối phó người nhà cậu đâu. Nếu cậu thật tâm hối cả, vậy đi tự thú đi.”

"Tôi sẽ đi tự thú."

"Rất tốt, tôi sẽ xin tha với quan tòa cho cậu, giảm bớt tội cho cậu.”

"Cám ơn, tôi sẽ đi tự thú ngay bây giờ.” Đường Phi dùng sức đứng dậy, dựa vào tường chậm chạp bước đi, dù là đi tự thú nhưng hắn lại cảm thấy rất vui vẻ và thanh thản.

Trước giờ hắn vẫn luôn chỉ muốn tiền, cho rằng có tiền là sẽ có tất cả, nhưng hiện tại hắn đã hiểu rõ. Tiền dĩ nhiên là một thứ tốt, nhưng không phải tiền của mình, có rồi cũng sẽ không vui vẻ gì.

Tạ Thiên Ngưng nhìn hắn khó khăn đi ra ngoài, liền đứng lên, ôn hòa nói: “Anh chờ hết thuốc tê rồi hãy đi.”

Đường Phi đã đi tới cửa, quay đầu lại nhìn cô, mỉm cười, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Thiếu gia, anh kiên trì ở chung một chỗ với phu nhân, là chính xác.”

Chỉ nói một câu rồi lại tiếp tục bước đi, căn bản là cũng không định dừng lại.

"Ai ——" Tạ Thiên Ngưng muốn gọi hắn lại nhưng bị Phong Khải Trạch ngăn lại: “Thôi, để cậu ta đi.”

Anh đã nói như vậy, cô cũng không miễn cưỡng nữa, chỉ là bất đắc dĩ mà thở dài, trong lòng thầm cảm khái chuyện này, đột nhiên lại nghĩ tới còn có Ôn Thiếu Hoa, liền tức giận hỏi: “Con khỉ nhỏ, anh tính xử lí Ôn Thiếu Hoa như thế nào?”

"Cái gì mà anh định xử lý thế nào, chuyện này anh không làm chủ được, chẳng lẽ em quên hắn đang ở đồn cảnh sát rồi.” Phong Khải Trạch hả hê.

"Cũng đúng, người cũng đã ở đồn cảnh sát rồi, còn có thể như thế nào nữa, chỉ có thể tiếp nhận xử lý pháp luật thôi.” Ôn Thiếu Hoa thành ra như vậy chính là vì hắn đáng đời, cô giờ đã chẳng còn chút đồng tình nào với hắn nữa.

"Thiên Ngưng, anh nói trước, không cho phép em cứu Ôn Thiếu Hoa đâu đấy.”

"Sao em phải cứu hắn ta? Anh nghĩ nhiều quá rồi đó. Hắn làm cho chồng em bị thương như vậy, em không tìm anh ta tính sổ thì tôi, không thể nào có chuyện cứu hắn ta.”

"Nói lời này cũng sớm quá đi. Em cũng đừng quên còn có một Ôn Minh, một Lâm Thục Phân nữa. Nếu bọn họ tới cầu xin em, đến lúc đó đừng có mà mềm lòng nhé.”

Phong Khải Trạch nghĩ mọi chuyện rất xa,nhưng chính là sự thật.

Nghe anh nhắc, Tạ Thiên Ngưng cũng mới nghĩ tới. Theo hiểu biết của cô với Ôn Minh và Lâm Thục Phân, nhất định họ sẽ tới cầu xin cô. Xem ra lại phải cự tuyệt bọn họ lần nữa rồi, hơn nữa chuyện lần này cũng không giống trước, cô không có khả năng giúp người phạm tội trắng án được.

Ôn Thiếu Hoa bị cảnh sát bắt đi, không lâu sau Ôn Minh và Lâm Thục Phân liền biết tin. Hai người vội vàng tới đồn cảnh sát hỏi rõ ràng, mới biết hắn ta bắt cóc tống tiền người ta, người bị bắt cóc còn là Phong Khải Trạch. Chuyện này cũng sắp làm bọn họ sợ tới ngất đi rồi, ôm một nỗi bi phẫn, ở trong đồn cảnh sát lại thấy con trai mình, hai người cũng chẳng biết nói gì nữa.

Ôn Thiếu Hoa ngồi đối diện hai người, hai tay bị còng, không dám ngẩng đầu nhìn cha mẹ, chỉ thấy mất mặt nhưng cũng không muốn ngồi tù, hết cách đành lấy dũng khí cầu khẩn: “Cha, mẹ, hai người mau cứu con, có được không? Con không muốn thành phạm nhân, con không muốn ngồi tù.”

Nghe lời này, Ôn Minh lửa giận càng lớn: “Nếu không muốn ngồi tù, sao còn đi làm chuyện phạm pháp? Tôi đã dặn đi dặn lại, nói anh đừng đi làm chuyện xấu, nhưng anh có nghe đâu. Giờ thì tốt rồi, bị bắt, lại nói không muốn thành phạm nhân, anh cảm thấy có ích gì sao?”

"Thiếu Hoa, sao con lại ngu ngốc như vậy?” Lâm Thục Phân không tức giận, chỉ đau lòng, đã khóc tới đỏ mắt.

"Cha, mẹ, chuyện đã như vậy, hai người cũng không cần mắng con nữa, vẫn là nên nghĩ cách cứu con ra.” Ôn Thiếu Hoa hiện tại chỉ muốn được tự do, cái gì cũng chẳng cần, một xu cũng không muốn nữa.

Hắn hối hận lúc trước, đều tại mình dễ dàng tin tưởng Đường Phi, cho nên mới tới kết cục như hôm nay.

"Cứu anh, anh bảo chúng tôi cứu anh thế nào đây? Anh phạm pháp, lại còn chọc vào Phong Khải Trạch, anh nói chúng tôi còn có thể cứu anh sao?” Ôn Minh vừa tức giận vừa bất đắc dĩ, thật sự không nghĩ ra cách gì.

“Cha, có thể, chỉ cần cha đi cầu xin Tạ Thiên Ngưng, khiến cho Phong Khải Trạch không kiện con, không tố giác chuyện con bắt cóc anh ta. Vậy là được rồi.”

"Nói sao dễ dàng như vậy, anh nghĩ chuyện đó đơn giản vậy sao? Đừng nói là cầu xin Tạ Thiên Ngưng, bây giờ nhìn thấy nó còn khó nữa là cầu xin. Anh cũng rõ Phong Khải Trạch không phải người dễ chọc, anh bắt cóc người ta, không thể nào anh ta không truy cứu. Huống chi giữa chúng ta đã sớm có hiềm khích, anh bảo tôi đi cầu xin thế nào đây?”

"Cha, Tạ Thiên Ngưng luôn nghe lời cha nói. Chỉ cần cha nguyện ý đi cầu, cô ta nhất định đồng ý. Nếu không cha dùng khổ nhục kế, giả bộ đáng thương gì đó, cô ta mềm lòng sẽ dễ thuyết phục hơn. Chỉ cần cô ta nguyện ý bảo vệ con, Phong Khải Trạch có phản đối thế nào cũng vô dụng. Hơn nữa cô ta còn đang mang thai, Phong Khải Trạch sẽ càng nghe cô ta hơn, Cha, người đi cầu xin cô ta đi, con không muốn ngồi tù.”

Ôn Minh nghe những lời này, càng tức, rống to mà nói: "Lời như vậy anh cũng nói được. Khổ nhục kế, giả bộ đáng thương, anh vì sao lại trở nên mưu mô như vậy rồi hả?”

Ôn Thiếu Hoa không so đo những thứ này, chỉ muốn tự do, "Cha, bây giờ không phải lúc nói mấy cái này. Van xin cha cứu con. Hiện tại chỉ có cha cứu được con thôi. Mẹ, giúp con một chút đi.”

Lâm Thục Phân thật sự không đành lòng, vì vậy cũng khuyên Ôn Minh, "Ông phải đi van nài Tạ Thiên Ngưng, đây là cách duy nhất cứu con trai. Chẳng lẽ ông nỡ nhìn con trai phải ngồi tù sao?”

"Cả bà cũng hồ đồ rồi sao? Lúc trước đối xử với Thiên Ngưng thế nào, bà cũng biết rõ. Giờ bà bảo tôi lấy mặt mũi nào đi xin nó. Huống chi Thiếu Hoa làm ra những chuyện không tha thứ được như vậy, bà còn muốn tôi đi cầu tình sao?”

"Tôi mặc kệ, ông không đi, tôi đi. Chỉ cần cứu được con, muốn tôi làm gì tôi cũng nguyện ý làm.”

"Bà——"

"Mẹ, con biết con sai rồi. Thật ra cũng là bị người ta lừa gạt mới thành như vậy. Đó cũng không phải ý của con, là của Đường Phi. Tất cả là lỗi của anh ta, hơn nữa, một phân tiền con cũng không cầm. Con cũng là người bị hại.” Ôn Thiếu Hoa vội vàng giả thích, đem mọi tội lỗi đổ lên đầu Đường Phi.

"Thiếu Hoa, con yên tâm, mẹ nhất định sẽ đi cầu xin Tạ Thiên Ngưng, mặc kệ phải trả giá gì, mẹ nhất định sẽ cứu con."

"Mẹ ——"

"Aiz ——" Ôn Minh không còn lời nào để nói, chỉ nặng nề thở dài, trong lòng cảm thấy là một tia hi vọng cũng không có. Tạ Thiên Ngưng đã không còn là Tạ Thiên Ngưng năm đó, hiện tại trong lòng nó cũng chỉ có Phong Khải Trạch, sợ là cầu xin cũng vô dụng. Có khi nó còn hận Thiếu Hoa hơn Phong Khải Trạch nữa ấy chứ.

Mặc kệ như thế nào thì đây cũng là biện pháp cuối cùng.