Hệ Thống Tu Luyện Toàn Năng

Chương 482: Thư pháp kỹ năng Tông Sư cấp




Thật ra khiến Dương Lỗi kinh ngạc, Tông Sư cấp kỹ năng, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, Đại Sư cấp kỹ năng này, ngược lại là thấy qua.

Đổi sao?

Không có biện pháp, chỉ có đổi, mà thư pháp này, ngược lại sau đó sẽ sử dụng đến, như vậy đổi một thoáng cũng không sao, nhưng đáng tiếc chính là, tại thế giới Xạ điêu này, lại muốn lãng phí một lần cơ hội đổi.

Đã như vậy, như vậy đơn giản liền đổi một quyển Tông Sư cấp kỹ năng.

- Đinh, có đổi Tông Sư cấp thư pháp kỹ năng hay không?

- Đổi.

- Đinh, chúc mừng người chơi thu được Tông Sư cấp thư pháp kỹ năng, tiêu hao tích phân giá trị 2 tỉ.

Dương Lỗi không nói gì a, Tông Sư cấp thư pháp kỹ năng này cần 2 tỉ, bây giờ điểm tích lũy của mình nhiều, nhưng cũng không phải là có thể tiêu hao như thế.

Bất quá không có cách nào, vì không mất thể diện, cũng không thể gọi là, ngược lại đồ vật này, đạt được chính là cả đời, hơn nữa có Tông Sư cấp thư pháp kỹ năng này, sau này mình viết chữ, cũng có thể thấy rõ người.

- Đinh, có sử dụng Tông Sư cấp thư pháp kỹ năng hay không?

- Sử dụng.

Đổi đi ra chính là vì cái này, không sử dụng, đây chẳng phải là lãng phí.

- Đinh, chúc mừng người chơi học được Tông Sư cấp thư pháp kỹ năng.

- Đinh, bởi người chơi học được Tông Sư cấp kỹ năng, có thể tùy cơ hội thu được một hạng Tông Sư cấp kỹ năng.

Hệ thống không ngừng đưa ra, Tông Sư cấp kỹ năng, vậy khẳng định là chuyện tốt, nếu như có thể đạt được Tông Sư cấp Luyện đan thuật, hoặc là Luyện Khí thuật, hoặc là chế phù thuật, bày trận thuật, vậy thì sảng khoái, bất quá loại khả năng này không lớn.

Đương nhiên hiện tại Dương Lỗi cũng không có nhiều thời giờ như vậy đến xem hệ thống đến cùng khen thưởng cho mình Tông Sư cấp kỹ năng gì, mà là cầm lấy bút, bắt đầu viết.

Đạt được Tông Sư cấp thư pháp kỹ năng, Dương Lỗi hạ bút như có thần, nhất bút nhất hoạ, như long xà bay lượn, khí thế hùng hồn.

Để Triệu Khang cùng Vương Trùng Dương không khỏi cảm thấy kinh hãi, bởi vì mỗi một chữ của Dương Lỗi đều ẩn chứa khí thế bàng bạc, đây là đem tu vi tinh thần của bản thân dung nhập trong đó, nếu như tu vi nhược, thậm chí có khả năng đụng phải tinh thần phản phệ, như vậy có thể thấy được thư pháp này đến một loại cảnh giới cực kỳ sâu sắc, loại cảnh giới này có thể xem là lấy thư nhập đạo.

Rất nhanh Dương Lỗi liền đem Chân Long quyết quyển thứ nhất hoàn toàn viết đi ra, còn mấy quyển mặt sau của Chân Long quyết, Dương Lỗi tự nhiên không thể nào viết ra, chí ít bây giờ là không thể nào viết cho Triệu Khang, còn sau đó có nên cho hắn mấy quyển phía sau hay không, vậy thì phải xem biểu hiện của hắn, xem tâm tình của mình rồi.

Thả xuống bút, nhìn kiệt tác thư pháp của mình, trong lòng Dương Lỗi hết sức hài lòng, không ngờ rằng Tông Sư cấp thư pháp kỹ năng này, lại có thể biến thái như vậy, Dương Lỗi hoài nghi, thư pháp này của mình, có thể so được với Thư thánh Vương Hi Chi.

Nếu như là trước đây, có thể viết ra loại thư pháp này, là Dương Lỗi nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

- Được rồi, đây chính là Chân Long quyết tu chỉnh qua, ngươi thu lại đi.

Dương Lỗi quay về phía Triệu Khang vẫn đang sững sờ nói.

Phục hồi tinh thần lại, Triệu Khang không khỏi khen:

- Chúa Công thư pháp, thực sự là thiên hạ nhất tuyệt, e sợ ngay cả Trương Tức Chi cũng chưa chắc có thể so sánh.

Trương Tức Chi là thư pháp gia nổi danh Nam Tống.

Bất quá này Dương Lỗi ngược lại là không rõ lắm, Tống Triều thư pháp gia Dương Lỗi chỉ biết Bắc Tống tứ đại gia, vậy chính là Tô Đông Pha, Hoàng Đình Kiên, Mễ Phất, Thái Tương, những người khác thật là không có ấn tượng gì.

Đương nhiên Dương Lỗi vẫn nghe ra được, Triệu Khang đây là đang tán thưởng mình, cũng đoán được, Trương Tức Chi này, phỏng chừng chính là Đại Thư Pháp Gia.

- Triệu tiền bối này liền không đúng, ta xem thư pháp của Chúa Công có thể so với một đời Thư thánh Vương Hi Chi, Trương Tức Chi nơi nào có thể đánh đồng.

Lúc này âm thanh âm nhu của Vương Trùng Dương ở một bên vang lên.

Dương Lỗi phất phất tay, trong lòng tuy rằng vui vẻ, đắc ý, nhưng trong miệng lại nói:

- Nơi nào, thư pháp của ta mặc dù không tệ, thế nhưng cùng Thư thánh so sánh, vẫn có chênh lệch.

- Chúa Công lời ấy sai rồi, thư pháp của Chúa Công, ẩn chứa võ đạo khí thế, dung võ đạo vào trong đó, đây cũng không phải là Vương Hi Chi có thể làm được, cho nên ta cho rằng, Chúa Công thư pháp, hoàn toàn có thể đánh đồng, thậm chí có thể nói siêu việt Vương Hi Chi.

Vương Trùng Dương nghe vậy lại nói.

Dương Lỗi cũng không nghĩ tới, Vương Trùng Dương này lại là đại gia vuốt mông ngựa, lại còn nói thư pháp của mình vượt ra khỏi Vương Hi Chi, mặc dù biết, này có chút nói quá, nhưng trong lòng Dương Lỗi vẫn là rất sảng khoái, bây giờ Dương Lỗi trở thành Tông Sư cấp thư pháp gia, cho nên vẫn là rõ ràng, thư pháp của mình, cùng Vương Hi Chi so sánh vẫn còn có chút chênh lệch, ít nhất tên kia cao hơn một cấp bậc, mình là Tông Sư cấp thư pháp gia, mà Vương Hi Chi là Đại Tông Sư cấp thư pháp gia, thư pháp của Vương Hi Chi có thể được xưng là một Thánh tự, cùng mình so sánh, chênh lệch có thể tưởng tượng được ra, nếu như mình không phải có hệ thống trợ giúp, có Tông Sư cấp thư pháp kỹ năng, như vậy cho dù mình chờ thêm một ngàn năm, cũng chưa chắc có thể viết ra thư pháp như vậy.

Đương nhiên nếu như chuyên tâm luyện tập thư pháp, cái kia cũng không phải là không thể, nhưng Dương Lỗi có nhiều thời gian như vậy sao?

Tuy rằng trong lòng Dương Lỗi lấy thư pháp của mình cùng thư pháp của Vương Hi Chi so sánh, nhưng cũng không cho là thư pháp của mình hơn Vương Hi Chi, mặc dù thư pháp của mình cũng đạt tới cấp bậc kia, thậm chí là vượt qua cấp bậc kia, cũng sẽ không đi so sánh, cũng sẽ không nói thư pháp mình vượt qua Vương Hi Chi, dù sao thư pháp của Vương Hi Chi, là chính bản thân hắn từng bước từng bước khắc khổ luyện tập thành tựu, không biết viết bao nhiêu chữ, tiêu hao bao nhiêu bút mực, mà mình hoàn toàn là dựa vào hệ thống đạt được.

Sau khi đem Chân Long quyết xử lý, Dương Lỗi lại nhìn công pháp của Vương Trùng Dương, nhìn kỹ xuống dưới, quả nhiên tên sách chính là Quỳ Hoa Bảo Điển, bên trên câu thứ nhất, đó là muốn luyện công pháp này, trước phải tự cung.

Điều này cũng không có ra ngoài Dương Lỗi dự liệu.

Nhưng tiếp tục xem tiếp, Dương Lỗi ngược lại cũng bội phục Vương Trùng Dương, Quỳ Hoa Bảo Điển này là hắn đem Cửu Âm Chân Kinh cùng Tiên Thiên Thuần Dương Công tống hợp lại, nội lực mạnh mẽ, nhưng mà âm nhu, tốc độ cực nhanh.

Quỳ Hoa Bảo Điển này Dương Lỗi sửa đổi một thoáng, đem một vài nơi không thích hợp thoáng tu chỉnh một chút.

Quỳ Hoa Bảo Điển tinh túy, đó là một chữ mau, Dương Lỗi liền đem cái này kéo đi ra.

Sau đó đưa cho Vương Trùng Dương.

- Được rồi, của ngươi trên căn bản không có sai lầm gì, bất quá ngươi sau đó chú ý tu luyện phương diện tốc độ, thiên hạ võ công duy nhanh bất phá, thứ hai là nội lực, ngươi bây giờ nội lực đầy đủ tinh khiết, cho nên khiếm khuyết chính là tốc độ, nếu như tốc độ tiến thêm một bước, như vậy chiến lực của ngươi hẳn là sẽ tăng lên rất nhiều.

Dương Lỗi nhìn Vương Trùng Dương nói.