Kết Hôn Nhanh Chóng

Chương 1034




Hoa Châu Du nhìn hắn, “Tối nay không ở chỗ này sao?”
“Không cần đâu.” Bị Hoa Ngọc Thành giáo huấn một trận, hắn có muốn cũng không nuốt trôi cục tức này.
Không thích loại cảm giác bị Hoa Ngọc Thành ép đến sít sao như vậy.
“Đinh Cẩn.”
Hoa Châu Du còn chưa kịp nói thêm gì với hắn, hắn đã đi ra ngoài.
Hoa Châu Du đứng ở cạnh cửa, thấy hắn trực tiếp đem xe lái đi, đứng ở cửa một hồi lâu.
Thật ra thì Hoa Châu Du cũng biết, con trai mình muốn cái gì, cũng biết con trai không bỏ được cái gì.
Chẳng qua là, đã nhiều năm như vậy, hắn làm sao lại vẫn là không nghĩ thông đây?
Cao Thanh Thu nhìn Hoa Châu Du, vốn muốn an ủi một chút, nhưng sau đó suy nghĩ một chút, vẫn nên kệ như vậy thì hơn.
Một số thời khắc, vì để cho mọi người đều đẹp mặt, chị ấy không đề cập tới, Cao Thanh Thu cũng không muốn nói.
Cô lên lầu, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Hoa Ngọc Thành ra, nhìn thấy anh đang đứng ở trước kệ sách, bả vai rất rộng, cho nên anh mặc quần áo rất đẹp.
Anh Cầm sách trong tay, đang liếc nhìn.
Cao Thanh Thu hỏi: “Anh nói với Đinh Cẩn cái gì?”
Hoa Ngọc Thành quay đầu lại nhìn cô một cái, bình tĩnh nói: “Không nói gì, nói vài chuyện của công ty thôi.”
Cao Thanh Thu nhìn anh, không có lên tiếng.
Chuyện gì anh cũng đều có thói quen không nói rõ với cô, tự mình giải quyết.
Chuyện của Đinh Cẩn anh xử lý, hẳn là rất quấn quít.
Dù sao, còn có chị và bà Hoa kẹp ở giữa, anh đối với Đinh Cẩn cũng không thể quá mức.
Hoa Ngọc Thành đem sách để xuống, thấy Cao Thanh Thu nhìn mình chằm chằm, hỏi: ” Sao thế?”
“Không làm sao, em đi chơi cùng con trai đây.” Cao Thanh Thu nói xong, liền đi ra ngoài.
Hoa Ngọc Thành nhìn cô đi tới cửa, Cao Thanh Thu đang muốn mở cửa đi ra ngoài, kịp thời mở miệng ngăn cản cô, ” Quay lại đây.”
Cao Thanh Thu dừng bước lại, nhìn anh, lộ ra một nụ cười sáng lạng như ánh mặt trời , “Làm gì?”
” Ở cùng anh.” Dựa vào cái gì để cho cô đi chơi với tên đàn ông khác!
Vợ của anh đương nhiên phải ở bên anh!
Cao Thanh Thu đi tới bên cạnh anh, bị anh lôi vào trong ngực.
Cô ngồi ở trên đùi của anh, nhìn lấy người đàn ông này, “Con trai chắc đang tìm em rồi.”
“Ồ.” Hoa Ngọc Thành nói một cách đầy ý vị sâu xa: “Có phải em chỉ cần con trai, không cần anh nữa không?”
Cao Thanh Thu ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, cố ý nói: ” Con đáng yêu hơn anh!”
“… Tối nay đừng nghĩ đến việc anh cho em ngủ cùng nó!”
Đáng yêu hơn anh?
Anh thù rất dai đấy nhé!
Cao Thanh Thu: “…”
Anh đừng có quá đáng như vậy có được không, nổi máu ghen, ngay cả con ruột của mình cũng không bỏ qua.

nhà họ Dương, ông Dương cùng Bà Dương còn chưa có trở lại, Dương Nhạc Linh ngồi trên xe lăn, chạng vạng, mặt trời chiều đổ về phía tây, cô ta ra sân thượng, đem xe lăn dời đi ra bên ngoài ngồi một hồi.
Đột nhiên có người đi vào, đứng ở sau lưng cô ta, ” Cô muốn ăn gì không?”
Một giọng nói của phụ nữ, Dương Nhạc Linh ngẩng đầu lên, nhìn thấy Vũ Minh Hân đứng ở trước mặt mình.
Vào giờ phút này Vũ Minh Hân, ăn mặc gọn gàng xinh đẹp, cô ta mặc quần áo cao cấp được chế tác riêng, khí chất so với trước kia, tăng lên không ít.
Tóc cũng không còn lòe loẹt, trang điểm da mặt cũng không còn đậm giống trước kia, nhìn rất tinh xảo.
Thoạt nhìn như trước kia quả thật là không phải là một cấp bậc.
Vũ Minh Hân bây giờ đang ở trong công ty của nhà họ Dương làm việc, hai năm qua, thậm chí đã lên làm tổng thanh tra, bình thường cũng toàn tiếp xúc với những người thuộc tầng lớp thượng tầng.
Phải biết lúc trước, Dương Nhạc Linh không thèm nhìn Vũ Minh Hân vào trong mắt .
Giờ phút này, nhìn thấy Vũ Minh Hân sử dụng nhũng thứ thuộc về mình, trong lòng Dương Nhạc Linh đặc biệt chán ghét.