Kết Hôn Nhanh Chóng

Chương 122




Hoa Ngọc Thành gần đây mới từ Nhà họ Dương nơi đó cướp đất, mảnh đất này đối với bọn họ như vậy xí nghiệp tới nói, quả thật là chính là khối phát tài bảo địa.

Có thể cùng Hoa Ngọc Thành hợp tác, dù là uống chút canh, tiền lợi nhuận của công ty bọn họ trong mấy năm tương lai cũng không lo rồi.

Vì cơ hội này, cùng ông ta cùng vài công ty khác, đã sớm tranh nhau bể đầu chảy máu.

Lại không nghĩ rằng, Hoa Ngọc Thành dĩ nhiên dễ dàng như vậy cho ông ta.

Lý Sơn ở một bên nghe thấy lời của Hoa Ngọc Thành, cảm thấy Ngài Hoa quả thực là điên rồi.

Vốn Tổng giám đốc Trương là do anh ta sắp xếp, phía sau còn xếp hàng hết mấy cái, dự định để cho Hoa Ngọc Thành lần lượt gặp từng người sau đó mới quyết định lựa chọn hợp tác với ai.

Anh ta không nghĩ tới, Ngài Hoa đem cơ hội này cho Tổng giám đốc Trương dễ dàng như vậy.

Chẳng lẽ cũng bởi vì đối phương đưa Cao Thanh Thu một tảng đá?

Quả thực, tảng đá này thoạt nhìn cũng không tệ lắm, nhưng, cùng Tổng giám đốc Trương muốn từ bọn họ cái này lấy được đến lợi ích so sánh, quả thực là một góc băng sơn, chín trâu mất sợi lông.

Hơn nữa, Hoa Ngọc Thành bình thường không bị mua chuộc dễ dàng như vậy!

Từ khi có Cao Thanh Thu, Lý Sơn phát hiện, Ngài Hoa liền như đang vào thời kỳ cưng vợ không còn thuốc chữa

-

Ăn cơm, đem Cao Thanh Thu cùng Hoa Ngọc Thành tiễn ra cửa, ông chủ mập mới thở phào nhẹ nhõm.

Nếu không phải là ông ta phản ứng kịp thời, đắc tội Cao Thanh Thu, hôm nay làm ăn thất bại phỏng chừng cũng không biết tại sao.

Sau khi ăn cơm xong, Cao Thanh Thu và Hoa Ngọc Thành đi ra, Hoa Ngọc Thành nói: " buổi chiều anh có chút việc, để cho Lý Sơn đưa em về?"

"Không cần." Cao Thanh Thu nói: "em ngồi xe về là được rồi."

Hoa Ngọc Thành nhìn cô một cái: "Bên ngoài trời nóng."

"Thật sự không cần đâu." Cao Thanh Thu nhìn Hoa Ngọc Thành một cái, nhịn không được bật cười, "Em cũng không phải là trẻ con, ra ngoài ngồi xe còn không biết?"

Thật nếu để cho Lý Sơn đưa cô về, cô thành cái gì?

Cô nhìn Hoa Ngọc Thành, "chú, chú như vậy không sợ làm tôi càng ngày càng lười sao?"

"Tôi không sợ." vẻ mặt anh vô cùng nghiêm túc.

Cao Thanh Thu: "..."

Tôi thì rất sợ có được hay không?

Bất quá, Hoa Ngọc Thành cũng không cưỡng ép để cho Lý Sơn đưa cô về, Cao Thanh Thu muốn tự mình đi, anh liền thuận theo ý của cô.

Cùng Hoa Ngọc Thành tách ra, Cao Thanh Thu mới vừa lên tàu điện ngầm, điện thoại của Hoa Châu Du liền gọi tới, "Thanh Thu."

"chị ạ."

"Hôm nay có rảnh không? Tìm em có chút việc."

"Vừa vặn rảnh rỗi." Nếu như là bình thường, cô liền không có thời gian.

"Vậy em qua đây một chuyến đi! Chị gửi địa chỉ cho em."

"Vâng."

Cao Thanh Thu ngồi đến trạm giữa, liền xuống xe.

Lúc cô đi, đúng dịp thấy Hoa Châu Du ngồi ở chỗ đó uống trà chiều.

Cao Thanh Thu đi tới, "chị."

Hoa Châu Du gọi đồ uống, nhìn lấy Cao Thanh Thu, "Nghe nói hôm nay em cùng NGọc Thành đi bệnh viện à?"

Cao Thanh Thu nói: "Đúng vậy."

"Tình trạng của nó bây giờ thế nào?" Đây là đề tài Hoa Châu Du mỗi ngày quan tâm đến nhiều nhất

Cao Thanh Thu suy nghĩ một chút, phát hiện mình hôm nay chính là một chuyến tay không, "chú ấy không có nói cho em biết, chú ấy liền để em chờ ở bên ngoài, cái gì em cũng không biết.

Hoa Châu Du cười một tiếng, "nó chính là như vậy, tình hình thân thể của mình, cũng chưa bao giờ cùng người nhà nói. Không nghĩ tới nó đến em cũng không chịu nói cho."

Cao Thanh Thu mới vừa từ bên ngoài trở lại, nóng chết người, uống một hớp trà chanh, thoải mái khắp cả người.

Cô lúc này mới nhìn về phía Hoa Châu Du, "chị gọi em tới, là có chuyện gì quan trọng sao?"