Truyền Kỳ Chiến Thần

Chương 2181




Chương 2181

Trước đó, Tân Trạm nói đến điều kiện là cậu ta để mình cùng đi qua triều bạch hoàng, bây giờ đã tới dãy núi Ma vực, cũng sắp tới địa điểm mà Tần Trạm thả mình và Phệ Thiên trùng như lời hứa rồi.

Nhưng mấy ngày qua, Tân Trạm vẫn luôn ngồi xếp bằng trên đỉnh phi thuyền, cũng không đề cập tới chuyện này.

Không phải cậu ta không giữ lời hứa đó chứ?

Bây giờ Tiết Phong cũng đã thu hồi phi thuyền, mọi người chuẩn bị đi bộ tiến vào dãy núi Ma vực, nhìn chỗ Tân Trạm đang đi tới, tâm trạng của Mộ Dung Di càng lo lắng tới cực hạn.

Mình sống hay chết chỉ có thể nhìn lúc này.

Chỉ là sau đó Tân Trạm cũng khiến ông ta nhẹ nhàng thở ra.

“Những ngày nay coi như ông thành thật lắm, tôi cũng giữ lời hứa. Chỗ này chính là thuốc giải cho hồn toái đan”

Tân Trạm đưa thuốc giải cho Mộ Dung Di.

“Vậy Phệ Thiên trùng của tôi thì sao?”

Mộ Dung Di uống thuốc giải vào, cảm giác nội lực trong cơ thể vận hành được trôi chảy, bản thân ông ta chính là độc tu, một chút là có thể đoán được độc đã được giải.

“Cái này cũng có thể cho ông, nhưng ông tốt nhất đừng đi trêu chọc tôi, nếu không kết quả sẽ không tốt được như vậy nữa đâu.”

Tần Trạm nheo mắt lại, nhìn thật sâu vào người Mộ Dung Di.

“Cái này là hiển nhiên, sau khi tôi rời đi sẽ không trở về Bạch Hoàng nữa, trực tiếp tìm người bạn cũ và ẩn cư cùng bọn họ” Mộ Dung Di vội vàng khoát tay nói.

Tân Trạm gật đầu, xuất ra một lượt mười nghìn con Phệ Thiên trùng không ngừng chen chúc lẫn nhau trên thiên đỉnh.

Mộ Dung Di vội vàng mở ra mệnh lệnh cho trên những con Phệ Thiên trùng này, khiến cho chúng bị nhốt lâu tới mức ỉu xìu lập tức trở lại về trong tay áo của mình.

“Dược tôn Trịnh, núi cao đường xa, có duyên thì sẽ gặp lại.”

Sau khi cầm Phệ Thiên trùng về, Mộ Dung Di lập tức tràn đầy khí thế, ánh mắt của ông ta đảo qua mọi người, sau đó lập tức xoay người bay đi.

“Cái tên này, chỉ sợ không giống như cậu nghĩ, sẽ lại tìm cậu một lần nữa thôi” Lúc này Phù Ma lại bất ngờ nói ra.

“Vậy thì tốt nhất là ông ta nên cầu nguyện bản thân mình đừng gây chuyện với tôi nữa” Tân Trạm nhẹ giọng nói.

Hơn nữa, trên đường đi Tân Trạm cũng đã nói cho Tân Minh về âm mưu của Mộ Dung Di và Nhà họ Bạch.

Nếu tên này trở lại dãy núi Hoành Vũ gây chuyện, không cần tự mình xử lý, Nhà họ Tân cũng sẽ không tha cho ông ta.

“Thằng nhóc này bảo tôi cải tà quy chính sao? Thật là nực cười”

Giữa không trung, Mộ Dung Di bay lên, trong lòng không ngừng cười nhạo.

Vì Nhà họ Bạch đã cho ông ta quyền lợi cao, xem ông ta như tri kỷ, nên từ lâu ông ta đã cam tâm tình nguyện cống hiến tất cả mọi thứ, vì đối phương mà ra tay rồi.

Muốn thoát khỏi Nhà họ Bạch, nói thì dễ nhưng làm rất khó.

Nhưng mà Mộ Dung Di nhất thời không dám trở lại dãy núi Hoành Vũ.

Từ tông chủ đó vẫn đang chờ để giáo huấn ông ta, hơn nữa ông ta đã đắc tội với không ít quái thú ở đó rồi.

Xoay một vòng giữa không trung, ước chừng cũng đủ để tránh né phạm vi thần thức của đám người Tân Trạm.

Mộ Dung Di trực tiếp quay đầu bay về phía dãy núi Ma Vực.