Truyền Kỳ Chiến Thần

Chương 75




Mọi người nhìn thấy Mặt Thẹo bị bay ra ngoài thì đều đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh.

“Điền Đại sư quả nhiên là rất mạnh!” Có người hô lên.

Chỉ khẽ vung tay lên, thế mà đã có thể đánh bay một gã đàn ông to cao, phải là trình độ thế nào mới có thể làm như vậy?

“Tôi đã nói rồi mà, chỉ cần là ở trong trận pháp này thì Điền đại sư chính là vô địch” Đồ đệ của lão đắc ý nói.

Mặt Thẹo từ trong nước trèo lên, phẫn nộ nhìn Điền đại sư mà quát: “Kẻ nào?”

Điền đại sư cười lớn nói: “Người trẻ tuổi, oan có đầu, nợ có chủ, hôm nay tôi chỉ tới tìm Tần Trạm, cậu không cần lo.”

Mặt Thẹo cau mày, cậu ta liếc nhìn Tần Trạm, sau đó nói: “Có ý gì?”

“Cậu đừng giả bộ hồ đồ.” Điền Đại sư cười nhạt. “Tân Trạm chọc tới người không nên chọc, ắt sẽ có người muốn mạng của cậu ta.”

Mặt Thẹo thử thăm dò: “Nói vậy thì, ông sẽ không giết tôi phải không?”

“Đương nhiên, chỉ cần cậu đừng có quản chuyện không đâu, tất nhiên tôi sẽ không giết cậu.” Điền đại sư nhàn nhạt nói.

Mặt Thẹo nghe vậy thì vội vàng chắp tay nói: “Được, chỉ cần ông không giết tôi, tôi tuyệt đối không nhúng tay vào việc này.”

“Hóa ra là một kẻ tham sống sợ chết.” Đồ đệ của Điền đại sư không khỏi hừ lạnh trong lòng.

“Đây được gọi là kẻ thức thời là trang tuấn kiệt.” Điền đại sư phất tay nói.

Tình huống này lão cũng gặp nhiều rồi, tất thảy cảm tình khi đứng trước sinh tử đều trở nên yếu ớt không đáng một đồng.

Mặt Thẹo rất tự giác đứng sang một bên, giống như một kẻ ngoài cuộc.

Lúc này Tần Trạm hãy vẫn còn đang ở trong trạng thái bế quan, quanh thân vẫn là khí tức nhàn nhạt như cũ. Nhìn đến cảnh tượng mắt này, Điền Đại sư thấp giọng cảm thán: “Thật là một thủ pháp cao siêu, có thể thấy được sau lưng kẻ này ắt hẳn là một cao nhân”

“Sư phụ, nếu đã vậy, chúng ta giết gã thì có sợ sẽ chọc phải phiền toái hay không?” Đồ đệ của lão nhíu mày hỏi.

Điền đại sư phất tay nói: “Ai biết được là do tôi giết chứ!” Sau đó hai mắt của Điền đại sư lập tức phát sáng, hưng phấn nói: “Hơn nữa, nếu đem gã về luyện hóa thì chắc hẳn sẽ có thêm một vị chiến tướng hữu dụng.”

Vu thuật của Tây Sơn có rất nhiều thủ đoạn thần bí, trong đó bao gồm cả việc cắn nuốt ý thức của người khác, biến họ thành con rối mặc cho bản thân điều khiển. Vì thế cho nên, lúc này ở trong mắt Điền đại sư, Tần Trạm không khác gì một miếng mồi thơm.

Lão chậm rãi vươn bàn tay khô từ trong tay áo ra, nhắm thẳng đỉnh đầu Tần Trạm mà chụp xuống.

“Đi chết đi!” Đúng tại lúc này, Mặt Thẹo ở phía sau lưng đột lấy ra một con dao găm, hung hăng đâm về phía Điền đại sư.

“Phụt!” Dao găm đâm sâu vào giữa lưng của Điền đại sư, một luồng máu tươi cũng theo thế mà phun ra.

“Điền đại sư!” Những kẻ đồng hành với lão đồng thanh hô lớn, sau đó điên cuồng lao về phía Mặt Thẹo.

“Các người cho rằng tôi là lũ chuột nhắt giống mấy người hay sao?”

“Mày muốn chết rồi!” Đồ đệ của Điền đại sư ào lên, lấy số lượng đè người, liên tục đánh lui Mặt Thẹo.

Đúng lúc này, Điền đại sư xoay người lại, vẫy tay một cái vết thương sau lưng đã biến mất không còn sót lại chút gì.

“Cậu muốn giết tôi ư? Chỉ dựa vào cậu ư?” Điền Đại sư vuốt ve con dao găm mới rút ra từ sau lưng, lạnh lùng cười.

Mặt Thẹo biến sắc, kinh hô: “Tại. tại sao lại có thể như thế?”

“Ha ha ha!” Điền đại sư phóng túng cười lớn. “Chỉ cần ở trong trận pháp này, tôi là vô địch! Trừ khi cậu là võ đạo tông sư, nếu không dù cậu có bản lĩnh thông thiên thì cũng không thể giết được tôi.”

Mặt Thẹo nghe vậy, lập tức quát lớn một tiếng, trừ trên mặt đất đứng dậy. Toàn bộ cơ bắp trên cơ thể căng cứng, gân xanh nổi lên không khác gì những con giun bò lồm cồm dưới làn da, cơ thể cường tráng cao lớn khiến người khác có cảm giác không rét mà run.

“Chỉ cần có tôi ở đây, các người nằm mơ mà đụng được vào một cọng lông trên người anh Tần!” Mặt Thẹo lạnh giọng nói.

Điền đại sư vuốt râu cười: “Biết là không thể mà vẫn làm, rất tốt, tôi đánh giá rất cao tinh thần thấy chết không sờn của cậu!”

“Bớt nói mấy lời xàm xí đi!” Mặt Thẹo phẫn nộ quát, sau đó lập tức lao như điên về phía Điền đại sư. Hiện giờ trên tay cậu ta không có một tấc sắt, chỉ có thể dùng nắm đấm và lực lượng thân thể để tấn công.

“Uỳnh!” Một quyền nặng nề phóng ra, nhắm thẳng mặt Điền đại sư mà nện xuống, ấy vậy mà trên mặt lão vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt, một tế bào cũng bất di bất dịch.

“Sao có thể như thế được chứ?” Mặt Thẹo nhìn thấy một màn này, không tin nổi mà nhìn lại nắm đấm của bản thân, nhất thời cảm thấy hoài nghi với nhân sinh, hoang mang với thế giới.

Lúc này, Điền đại sư nhẹ nhàng phất tay một cái, Mặt Thẹo lập tức cảm nhận được một áp lực rất lớn, giống như bị xe đâm phải, cả người lại bị đánh bay ra ngoài.

“Hừ! Không tự lượng sức mình!” Điền Đại sư hừ nhẹ một tiếng.

Sau đó lão lại quay người về phía Tần Trạm, nâng lên bàn tay khô gầy của lão một lần nữa chụp xuống đỉnh đầu Tân Trạm.

“Uỳnh!” Đúng lúc này Mặt Thẹo lại tiếp tục vọt lên. Cậu ta dùng thân thể của chính mình, mạnh mẽ mà điên cuồng đâm vào Điền đại sư.

Trong lúc nhất thời không đứng vững, lão ta thế mà phải lùi về sau vài bước.

“Muốn chết!” Lần này Điền đại sư thực sự đã bị hành động của cậu ta chọc cho nổi cơn thịnh nộ rồi. Thân hình của lão nháy mắt biến mất, sau đó lại nháy mắt xuất hiện ngay trước mặt Mặt Thẹo.

“O?” Mặt Thẹo biến sắc, vội vàng quay người, nhưng đã quá trễ, tay của Điền đại sư giống như một lưỡi dao sắc bén, nháy mắt đã đâm xuyên qua bụng của Mặt Thẹo.

“Ông…” Mặt Thẹo đưa tay ôm lấy vết thương máu chảy đầm đìa trên bụng, ánh mắt không thể tin nổi mà nhìn lão. Máu tươi nhanh chóng trào ra từ miệng cậu, đau đớn truyền tới toàn thân khiến cậu ngã xuống đất, không ngừng mà co giật.

“Vốn định giữ mạng lại cho cậu, thế mà cậu lại không biết điều” Điền đại sư lạnh lùng nói.

Nói xong, Điền Đại sư giơ chân đá Mặt Theo qua một bên, sau đó bước nhanh về phía Tần Trạm.

“Con mẹ nhà nó.” Mặt Thẹo từ trên mặt đất nhặt lên một cục đá, ném về phía Điền đại sư. Đáng tiếc, cậu ta hiện giờ sức đã cùng lực đã kiệt, cú ném này còn chẳng thể làm bị thương một người bình thường, huống chi là Điền đại sư.

Theo thời gian, tầm nhìn của Mặt Theo dần dần trở nên mơ hồ, ý thức trở nên tán loạn, thế giới trước mặt cứ thế biến thành một màu đỏ như máu.

“Không được.” Cậu ta muốn đứng dậy nhưng lại bị đồ đệ của Điền Đại sư giẫm một chân lên lưng mà đè xuống.

Lúc này Điền Đại sư đã đi tới trước mặt Tần Trạm, hai mắt lão sáng ngời, sự hưng phấn không hề kiềm chế mà bộc lộ ra bên ngoài.

“Cực phẩm, đúng là cực phẩm…” Điền Đại sư vươn tay, cầm lòng không đậu mà vuốt ve thân thể của Tần Trạm. “Thân xác này đúng là một cái túi da cực phẩm.”

Điền đại sư mừng đến phát điên, hận không thể lập tức cắn nuốt ý thức của Tần Trạm, cướp lấy thân thể cho mình dùng.

Sau đó, lão cũng không lãng phí thời gian nữa, dùng tốc độ nhanh nhất, đặt hai tay lên đỉnh đầu của Tần Trạm, một luồng khí tức màu đen cứ thế ùa ra từ trong lòng bàn tay lão, mà ý thức của lão cũng theo đó tiến vào trong thức hải của Tần Trạm.

“Hửm?” Vậy nhưng khi ý thức của gã vừa chạm vào tới thức hải của Tần Trạm thì đã bị một vòng kim quang loé lên đánh lui ra bên ngoài. Một hơi thở khủng bố trào ra, giống như muốn phản phệ lại Điền đại sư.

“Sờ đủ chưa?” Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên trong đầu của Điền đại sư.

“Không tốt!” Điền đại sự lập tức thu lại ý thức, lùi ra sau hơn chục bước.

Lão biển sắc, lạnh lùng nhìn người thanh niên ngồi trước mặt, ánh mắt dâng lên vài phần kiêng kị.

“Phù!” Lúc này thanh niên trước mặt thở ra một tiếng, chậm rãi mở mắt, ánh mắt vừa trong trẻo vừa lạnh lẽo như băng như tuyết mà nhìn thẳng vào đám người không mời mà tới này.

“Rốt cuộc… Cũng bước vào trúc cơ kỳ.” Tân Trạm thong thả đứng dây, linh lực bàng bạc mênh mông tràn ngập toàn thân.