Truyền Kỳ Chiến Thần

Chương 93




Chương 93

Lúc này ánh mắt của mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía người đang nghiêm túc ăn uống là Tần Trạm. Ánh mắt bọn họ rất phức tạp, có thương hại, có vui sướng khi người khác gặp nạn, nhưng chỉ có một số ít người là hiện lên vẻ lo lắng. Tần Trạm chậm rãi bỏ con cua trong tay xuống, đứng dậy nói. “Là tôi. Xin chào Phùng Công.”

Khiến người khác bất ngờ chính là Phùng Công chỉ hơi gật đầu, cũng không nói gì cả. Tần Trạm không khỏi nhíu mày. Chẳng lẽ Phùng Công này định cứ thế mà buông tha cho mình hay sao?

“Ủa? Cứ vậy thôi hả?” Tần Trạm thấp giọng nói.

Cụ Tô lắc đầu: “Không thể nào. Ông ta vừa mới xuất quan, cần phải lấy một người ra thử đao, sao có thể bỏ qua cho cậu được.”

Hồ tông chủ thấp giọng nói: “Thế thì cũng chưa chắc, tôi đối đầu với ông ta nhiều năm rồi, bây giờ ông ta đã bước vào nội kình Tông sư đỉnh phong, rất có thể sẽ dùng tôi để lập uy đấy.”

Tần Trạm nghe vậy thì hơi liếc mắt nhìn Hồ tông chủ một chút.

Anh nhanh chóng phát hiện ra trong thân thể ông ta, nội kình đúng thật là rất mạnh mẽ nhưng nếu so với Phùng Công thì vẫn còn kém hơn một chút. Nếu hai người họ mà đấu với nhau chỉ sợ Hồ tông chủ cũng không thể chiếm thế thượng phong.

Bữa tiệc rất nhanh đã bắt đầu, mọi người đều rất vui vẻ ăn uống linh đình, nhìn qua đúng là rất thoải mái.

Đúng lúc này Tất Tiêu Dào từ bên ngoài đi tới, anh ta bước nhanh tới trước mặt Tần Trạm, lạnh lùng nói: “Tần… Đại ca, đến lúc cần thiết tôi sẽ dùng thân phận của ban an ninh để điều đình với Phùng Công.”

Tần Trạm liếc mắt nhìn anh ta nói: “Nếu cậu không tình nguyện thì cũng đừng miễn cưỡng chính mình làm gì.”

Sắc mặt Tất Tiêu Dao tức thì trở nên vô cùng lạnh lẽo, anh ta hừ một tiếng nói: “Nếu tôi đã ở trước mặt mọi người nhận anh làm đại ca thì tất nhiên sẽ không thấy chết mà không cứu.”

Tần Trạm tán dương nói: “Không tệ, xem ra trong tỉnh này tam đại thiên tài chỉ có cậu là danh xứng với thực.”

Tất Tiêu Dao không nói gì nữa mà trực tiếp đặt mông ngồi xuống bên cạnh Tân Trạm. Mà ở ngoài cửa hội trường còn có mấy người chiến sĩ trang bị đầy đủ súng ống, đạn đã lên nòng tùy thời sẵn sàng chiến đấu. Rất rõ ràng những người này chính là do Tất Tiêu Dao đưa tới.

“Thật không nghĩ tới Phùng Công cứ thế mà tha cho anh.” Lúc này Trần Thiên Tông không biết từ đâu đi tới, bên cạnh còn dẫn theo một người bạn gái vô cùng gợi cảm.

Tần Trạm còn chưa nói gì thì Tất Tiêu Dao đã từ trên ghế đột nhiên đứng dậy lạnh giọng nói: “Trần Thiên Tông, cậu nhằm vào tôi là được rồi.”

“Nhằm vào cậu?” Trần Thiên Tông cười lạnh nói: “Bây giờ cậu đã nhận người khác làm đại ca rồi thì còn xứng để tôi nhằm vào hay sao?”

“Nếu không phục thì chúng ta có thể ra bên ngoài luyện tay luyện chân một chút.” Tất Tiêu Dao kích động nói, toàn cơ thể đều vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Trần Thiên Tông cười ha ha nói: “Tất Tiêu Dao, cậu quên lần trước thua dưới tay tôi như thế nào rồi hay sao?

Làm sao, lại muốn mất mặt trước nhiều người như vậy nữa hả?”

Đúng lúc này đột nhiên có một cái tát giáng xuống mặt của Trần Thiên Tông. Ngay sau đó thân thể của Trần Thiên Tông trực tiếp bị đánh bay ra xa, đụng ngã mấy cái bàn mới có thể hãm lực dừng lại được.

“Nếu cậu còn tiếp tục bất kính nữa thì tôi không ngại giết cậu ở đây đâu.” Tần Trạm nhàn nhạt nói.

Trần Thiên Tông ôm mặt, căm tức nhìn Tần Trạm quát lớn: “Cậu thế mà dám động thủ ở đây, cậu đúng là cả gan làm loạn!”

Uỳnh! Lần này Tần Trạm trực tiếp bắn ra một đạo khí kình đánh vào ngực Trần Thiên Tông, khiến anh ta trực tiếp bay ra khỏi hội trường, máu tươi phun ra như thác, kèm theo bàn tay trên mặt càng khiến anh ta trở nên chật vật.

“Còn muốn nói gì không?” Tần Trạm lạnh lùng nhìn Trần Thiên Tông nói.

Trần Thiên Tông cắn chặt răng, lời muốn nói cứ thế mà nghẹn lại ở cổ họng, không nói nên lời.

Mọi người thấy vậy thì không khỏi giật mình, trong ánh mắt toát ra vẻ kinh ngạc.

“Tam đại thiên tài trong tỉnh, một người thì bị phế, một người thì trở thành tiểu đệ, một người thì trực tiếp đánh bay ra ngoài.”

“Xem ra sau này tam đại thiên tài chỉ có thể trở thành lịch sử rồi.”

“Thế hệ tuổi trẻ này, có lẽ Tần Trạm sẽ trở thành vị trí độc bá. Đương nhiên đấy là nếu hôm nay cậu ta có thể còn sống mà đi ra ngoài.”

Nghe được lời nghị luận của mọi người, Liên Khánh Tùng, đồ đệ của Hồ tông chủ, không khỏi cười nhạo nói: “Cái gì mà tam đại thiên tài, nếu không phải sư phụ không thích rêu rao thì làm gì đến lượt bọn họ kiêu ngạo.”

Tần Trạm liếc mắt nhìn Liên Khánh Tùng một cái, trong ánh mắt hơi có chút không vui.

“Khánh Tùng! Không được nói vớ vẩn” Hồ tông chủ lập tức quát lớn nói.

Liên Khánh Tùng nghe vậy lập tức ngậm miệng lại, nhưng trong ánh mắt vẫn tràn ngập sự khinh thường.

“Đang ở trước mặt Phùng Công còn có thể ra tay được, Tần Trạm cũng rất kiêu ngạo.” Có người ở chỗ tối âm thầm đánh giá nói.

“Ha ha, người trẻ tuổi cuồng vọng tự đại một chút thì cũng dễ hiểu mà.”

Phùng Công ngồi trên đài cao nhìn xuống, vẫn không có biểu tình nhu cũ, chỉ một bộ mặt điềm tĩnh như nước giống như chuyện chẳng liên quan gì tới mình.

“Anh không cần phải ra tay vì tôi.” Bên dưới Tất Tiêu Dao nói.

Tần Trạm cười nói: “Cậu đã gọi tôi một tiếng đại ca, tôi tự nhiên sẽ giúp cậu một hai.”

Tất Tiêu Dao hơi ngẩn người, lời này trước nay đều là do anh ta đi nói với người khác, giờ lại trở thành đối tượng được nghe khiến anh ta không khỏi cảm thấy có chút kỳ lạ.

“Cảm ơn các vị có thể tham dự buổi bữa tiệc hôm nay.” Lúc này, người vẫn luôn im lặng từ đầu tới giờ rốt cuộc cũng chịu mở miệng. Ông ta đứng trên đài cao, nhìn lướt qua mọi người một lần nói. “Tôi biết hôm nay có không ít cao thủ võ học đã tới hội trường, mà tôi cũng muốn lãnh giáo công phu của các vị, không biết có người nào nguyện ý luận bàn với tôi một trận hay không?”

Toàn bộ hiện trường lập tức lâm vào trầm mặc, Phùng Công đã bước vào nội kình tông sư đỉnh phong thì làm gì còn ai dám giao thủ với ông ta nữa chứ.

“Mấy năm nay, nhà họ Phùng chúng tôi im hơi lặng tiếng, không muốn rêu rao, vì thế nên đã có nhiều người quên mất tôi, quên mất nhà họ Phùng tôi!” Phùng Công nói tiếp. Đúng như mọi người đã đoán trước, hôm nay Phùng Công có ý định lập uy.

“Không có ai hay sao?” Phùng Công lại một lần nữa lên tiếng hỏi, ánh mắt dừng lại trên người của Hồ tông chủ.

Hồ tông chủ khẽ hừ một tiếng, vừa định đứng dậy thì có một vị lão giả bỗng nhiên cười nói: “Haizz, tôi đã một đống tuổi, cũng cần phải hoạt động gân cốt.”

Ông lão này cũng phải hơn sáu mươi tuổi, đầu tóc hoa râm khiến ông ta trông càng thêm già hơn.

“Là Lư tông sư!” Trong hội trường dường như có người nhận ra ông lão này, lập tức kêu lên.

“Lư tông sư? Chính là vị thiên tài vài chục năm trước ấy hả?”

“Không phải mọi người nói Lư tông sư đã chết rồi hay sao? Thế mà ông ấy lại còn sống?”

Người được gọi là Lư tông sư chậm rãi đứng dậy, chắp tay đối với Phùng Công nói: “Xin chào Phùng Công.”

Phùng Công liếc mắt nhìn ông ta, có chút ngạo mạn nói: “Lư tông sư, ông sống đến tầm tuổi này rồi cũng không dễ dàng, vẫn nên về nhà dưỡng lão, cố gắng sống trọn những ngày tháng còn lại đi.”

Lư tông sư cười ha ha nói: “Thân là người trong võ đạo làm sao có thể tham sống sợ chết? Hơn nữa tôi và ông đều là tông sư, tôi cũng chưa chắc sẽ thua dưới tay ông.”

Vừa dứt lời Lư tông sư bước ra một bước, thân ảnh đã xuất hiện ở trên lôi đài.

Phùng Công hừ nhẹ nói: “Nếu Lư tông sư đã cố chấp như vậy thì tôi đây cũng đành cung kính không bằng tuân mệnh rồi.”

Lư tông sư không nói nhiều, ông ta chậm rãi giơ tay lên, trên tay tụ lại từng luồng ánh sáng trắng.

Sau đó ngón tay của ông ta khua vẽ trên không trung một lượt, luồng ánh sáng trắng kia đã hoá thành một con Thanh Long!

“Đây là sát chiêu tôi tốn mấy chục năm mới sáng tạo ra, còn chưa bao giờ sử dụng, mong Phùng Công chỉ giáo!”

Lư tông sư gầm lên một tiếng, sau đó đẩy tay về phía trước, con Thanh Long do luồng ánh sáng trăng kia huyễn hóa thành lập tức bay về phía trước.

Một tiếng rồng ngâm rất nhỏ truyền vào trong tai của mọi người. Trong nháy mắt con rồng đã khí thế bừng bừng mà bay về phía Phùng Công.

Phùng Công hừ lạnh một tiếng, nâng ngón tay lên, nhẹ nhàng chỉ về phía trước một cái, lập tức con Thanh Long đã bị đánh tan. Mọi người hít ngược vào một hơi khí lạnh.

Đều là tông sư thế mà chênh lệch lại lớn như vậy. Lư tông sư cũng không khỏi biến sắc, đây là sát chiêu ông ta phải tốn mấy chục năm mới nghiên cứu ra, thế mà cứ thế bị phá rồi.

“Phùng Công quả nhiên là danh xứng với… Họ!” Trong lúc Lư tông sư chuẩn bị nhận thua thì Phùng Công bỗng nhiên phất tay lên, giáng một chưởng vào trước ngực Lư tông sư.

Lư tông sư lập tức giống như diều đứt dây mà ngã xuống khỏi lôi đài. Tần Trạm cau mày, bàn tay hơi giơ lên, linh khí đã hoá thành một bàn tay thật lớn vững vàng đỡ được Lưu tông sư.

“Ô?” Phùng Công cau mày, ánh mắt hơi không vui.

Sau khi Tần Trạm đỡ lấy Lư tông sư xong thì đứng dậy cười nói: “Phùng Công là người mang tuyệt kỹ, cần gì phải hạ sát chiêu với một ông già? Hơn nữa, Lư tông sư cũng đã nhận thua rồi.”

Phùng Công hừ nhẹ nói: “Trong mắt tôi không có thắng thua, chỉ có sinh tử!”