Truyền Kỳ Chiến Thần

Chương 95




Chương 95

Giết gà giết vịt ư? Mấy chục năm nay còn không có ai dám đánh giá Phùng Công như vậy! Phùng Công tất nhiên là bị những lời này chọc giận, ông ta lạnh lùng nhìn Tần Trạm, thấp giọng nói: “Tự đại cuồng vọng. Tốt nhất mày nên có chút thực lực, nếu không tao sẽ khiến cho mày sống không bằng chết!”

“Cuồng vọng?” Tần Trạm bước ra một bước, nháy mắt đã đi tới trước mặt

Phùng Công. Nếu so cuồng vọng tự đại thì làm gì có ai so được với nhà họ Phùng các người!”

Sắc mặt Tần Trạm âm trầm, sát khí tràn ra. Tần Trạm đã cực kỳ chán ghét cách hành xử của nhà họ Phùng từ lâu rồi.

Phùng Công chắp tay sau lưng, thấp giọng nói. “Nếu đã như thế thì không cần nhiều lời nữa, Hôm nay tao sẽ dùng máu tươi của mày để huyết tế linh hồn con trai tao!”

“Ba, ba, đánh nát đầu của gã ta ra!” Phùng Tuấn Khải đứng một bên ác độc hô lớn.

Trong khi nói chuyện Phùng Công đã nắm tay lại. Nội kình cuồn cuộn như biển tập trung tới một nắm đấm này của ông ta khiến cho nó có uy năng hủy thiên diệt địa. Dưới quyền phong cường đại, trời đất xoay vần, phong vân biến sắc, ngay cả lôi đài cũng sụp đổ trong nháy mắt

“Đây chính là bản lĩnh của nội kình tông sư đỉnh phong!” Mọi người không khỏi hô lên. Thực lực khủng bố làm cho người khác run sợ trong lòng.

Tần Trạm chậm rãi giơ một bàn tay lên, dùng ba phần lực nhẹ nhàng đón lấy. Uỳnh một tiếng, vô số bụi đất lập tức bay lên. Ánh mắt mọi người đều chăm chú nhìn vào hiện trường, sợ sẽ bỏ lỡ một màn xuất sắc này.

Sau khi bụi mù lắng xuống, chỉ thấy Tần Trạm phải liên tiếp lùi lại ba bước mà Phùng Công vẫn đứng yên tại chỗ, một centimet cũng chưa động.

“Quả nhiên thực lực của Phùng Công vẫn lớn hơn Tần Trạm.”

“Câu này có vô nghĩa quá không? Nếu có thể đỡ được một quyền của Phùng Công thì cũng đủ để ra ngoài rêu rao rồi.”

Tô Uyên đứng ở một bên vô cùng lo lắng. Tần Trạm đã từng giao đấu với rất nhiều người nhưng đây lại là lần đầu tiên anh rơi vào thế hạ phong.

“Không ổn rồi!” Hồ tông chủ thấp giọng nói.

“Còn phải nhờ Hồ tông chủ ra tay giúp đỡ.” Tô Uyên sốt ruột nói.

Hồ tông chủ xua tay nói: “Bình tĩnh đã, đừng vội, tạm thời cứ xem sao đã.”

Mà ở trên lôi đài, Phùng Công bộ dạng giống như thần tiên, từ trên cao mà nhìn xuống Tần Trạm.

“Có thể đỡ được một chiêu của tao, không tệ.” Phùng Công vô cùng kiêu ngạo nói. “Mày cũng có đủ thực lực để làm đối thủ của tao!”

Tần Trạm cười lạnh nói: “Nếu ông chỉ có một chút bản lĩnh này thì hay là ông quỳ xuống xin lỗi tôi đi, tôi có thể tha mạng cho ông?”

Phùng Công ngửa đầu cười lớn nói. “Vịt chết đến cổ rồi mỏ vẫn còn cứng miệng! Tên oắt con, mày quá cuồng vọng rồi.”

Nói xong ông ta vung tay lên, nội kình trong cơ thể cũng sôi trào lên. Sau đó bàn tay của ông ta ngưng tụ một đám khí kình. Đám khí kình này trông giống những hạt mưa, theo cái phất tay của Phòng Công mà bay về phía Tần Trạm. Mỗi một hạt khí kình có lực đạo không kém gì một viên đạn.

“Nội kình khổng lồ như vậy thực sự khiến tôi cảm thấy xấu hổ!” Lư tông sư không khỏi há to miệng nói.

Mà Tần Trạm ở trên đài thì sắc mặt vẫn bình thản, anh vung tay lên, những hạt mưa khí kình đó đột nhiên toàn bộ chuyển hướng quay lại chỗ Phùng Công. “Trả lại ông!” Tần Trạm lạnh lùng nói.

“Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!” Từng đợt tiếng nổ vang lên ở trên người Phùng Công, nhưng xung quanh thân thể của Phùng Công thể mà lại ngưng tụ một tầng ánh sáng nhàn nhạt, đem tất cả những hạt khí kình li ti này ngăn lại ở bên ngoài.

“Nội Ngưng Giáp!” Có người hô lớn. “Đây là kỹ năng thành danh của nhà họ Phùng.”

Tất cả những hạt mưa nho nhỏ đó đều đập vào bên ngoài nội ngưng giáp, để lại những vệt trắng li ti, nhưng không thể làm tổn thương được nội ngưng giáp chứ đừng nói là Phùng Công.

“Tần Trạm tuyệt đối có thực lực của nội kình tông sư!” Có người nhỏ giọng nói: “Bảo sao có thể cuồng ngạo như vậy.”

Ngay cả Hồ tông chủ cũng trở nên vô cùng kích động. Trẻ tuổi như vậy đã có thực lực của nội kình tông sư, nếu được bồi dưỡng thì sau này ắt sẽ trở thành viên minh châu vô cùng sáng giá.

Nghĩ vậy, ánh mắt Hồ tông chủ nhìn Tần Trạm càng nhiệt tình.

“Dù thế nào, tôi đều phải bảo hộ Tần Trạm.” Hồ tông chủ thấp giọng nói, sau đó ông ta cầm lấy điện thoại, chuẩn bị dùng các mối quan hệ của mình để ngăn cản trận chiến này.

“Nội ngưng giáp của con trai ông chính là bị tôi đánh nát!” Tần Trạm lạnh lùng nhìn Phùng Công nói.

Trong mắt Phùng Công lập tức hiện lên dáng vẻ phẫn nộ, ông ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Hôm nay tao nhất định sẽ khiến mày phải trả mạng cho con trai tao!”

“Phải không?” Tần Trạm nhỏ giọng nói. Ngay sau đó, khí thế trên người anh đột nhiên tăng lên. Uy áp đáng sợ tỏa ra, thậm chí còn vượt qua cả Phùng Công.

Lúc này quanh thân Tần Trạm nổi lên tầng tầng lớp lớp sương mù, giống như một vị thần tiên giáng thế vậy

“Đây mới là thực lực của Tần Trạm hay sao?” Mọi người ở dưới đài không nhịn được kinh ngạc hô lên. Chẳng lẽ ban nãy Tần Trạm không sử dụng bản lĩnh chân chính của mình hay sao?

“Nếu ông đã thương con trai như vậy thì ông đi xuống dưới đó cùng với cậu ta đi.” Giọng nói của Tần Trạm được phủ thêm một màu sắc kì ảo, giống như có thể truyền thắng tới trong đầu của tất cả mọi người ở đây vậy.

Phùng Công nhướng mày, lạnh lùng nhìn Tần Trạm nói: “Tên nhãi con, mày mạnh hơn là tao nghĩ.”

“Còn ông lại yếu hơn tôi nghĩ rất nhiều. Nội kình tông sư hoá ra cũng chỉ như vậy mà thôi.”

Giọng của Tần Trạm đã trở nên vô cùng lạnh lẽo. Ngay sau đó, Tần Trạm chậm rãi đưa tay lên, cách không đánh một chưởng về phía trước.

“Bịch!” Một tiếng vang nổ ra, nội kình vô hình lấy tốc độ cực nhanh chớp mắt thì bay tới trước mặt Phùng Công, không trượt phát nào mà đập vào trên nội ngưng giáp.

“Không tốt!” Phùng Công cảm nhận được lực đạo khổng lồ đánh lên nội ngưng giáp thì sắc mặt không khỏi biến đổi.

“Rắc!” Một tiếng, nội ngưng giáp lại bị đánh nát, Phùng Công vội vàng né tránh, sợ bị luồng sóng khí này làm bị thương.

“Thế mà lại đánh vỡ nội ngưng giáp!” Mọi người dưới đài lại bị chấn động. Nội ngưng giáp của Phùng Công có thể gọi là tuyệt kỹ, từ khi xuất hiện đến nay chưa từng bị ai đánh nát bao giờ. Thế mà hiện tại lại bị một gã thanh niên chỉ mới hơn hai mươi tuổi nhẹ nhàng đập nát.

“Đây… quả thực quá ngoài dự liệu.” Hồ tông chủ ngây ngốc cầm điện thoại, trong lúc nhất thời không rảnh mà trả lời người ở đầu dây bên kia.

Phùng Công có chút chật vật, ông ta cau mày nói: “Nhiều năm như thế chỉ có mày có thể đánh vỡ nội ngưng giáp của tao, không thể không nói… Cậu thực sự là một thiên tài.”

Ngay sau đó ông ta nhìn chằm chằm và Tần Trạm nói: “Hay là như thế này, chúng ta buông bỏ ân oán, sau đó cậu bái nhập môn hạ của tôi?”

“Tôi giết con trai ông, ông không định báo thù hay sao?” Tần Trạm càng ngày càng có ác cảm đối với Phùng Công.

Phùng Công cười nhàn nhạt nói: “Chỉ cần cậu có thể thay thế vị trí của Phùng Minh Lăng thì tôi có thể không tính toán chấp nhặt với cậu.”

Nghe được lời này Tần Trạm lập tức cười to lên. “Trong mắt ông, ngay cả tình thân, cốt nhục cũng chỉ đáng để bị lợi dụng thôi phải không?” Ánh mắt Tần Trạm càng thêm lạnh giá.

Phùng Công lại không hề để ý cũng chẳng ngại ngùng mà hừ nhẹ: “Tới cảnh giới như cậu và tôi thì mạng người còn có đáng là gì?”

“Không, ông sai rồi.” Tần Trạm lắc đầu nói. “Ở trong mắt tôi, mạng sống của tất thảy mọi người đều quý giá, nhưng mà chỉ có mạng của ông là không đáng một đồng!”

Phùng Công lập tức nổi giận, sắc mặt xám ngoét nói: “Được, tên nhãi cậu không muốn mặt mũi thì đừng trách sao tôi không khách khí!”

Vừa dứt lời tay của ông ta vung lên, trên tay đột nhiên xuất hiện một thanh kiếm. Thanh kiếm này toàn thân màu trắng, thân kiếm run lên nhè nhẹ, mỗi một tấc kiếm đều tràn ngập sát khí.

Thực rõ ràng thanh kiếm này cũng là một thanh kiếm được chế tạo một cách tỉ mỉ và cũng bị nhuốm đầy máu tươi.

“Tần Trạm , cậu cũng đừng trách tôi sao nhẫn tâm hạ sát chiêu với cậu.”

Phùng Công cầm trường kiếm trong tay, ánh mắt im lặng, không nói lời nào nhưng lại càng thêm tự tin hơn.

Tần Trạm liếc mắt nhìn ông ta, sau đó bỗng xoay người rồi không biết từ đâu bẻ được một nhánh cây.

“Ách…” Hành động này không khỏi khiến mọi người dở khóc dở cười. Chẳng lẽ Tần Trạm lại muốn dùng một cành cây để đối phó với kiếm của Phùng Công hay sao?