Mẹ, Chúng Con Muốn Cha

Chương 122: mây mưa trong phòng tắm




P/s: H chẳng là cái gì *hô hô*

Mật Đường nhắm mắt lại, nằm ở trong bồn tắm, lẳng lặng hưởng thụ ấm áp.

Trong đầu của cô, lại một lần nữa thoáng hiện lên hình ảnh cùng anh ôm hôn kia. Trên mặt, không khỏi nổi lên một đám mây hồng. Cô nam quả nữ, sống chung một phòng, rất dễ dàng phát sinh ra vài chuyện không nên xảy ra! Nếu như không có cú điện thoại kia, bọn họ có thể hay không đã......

Nhắm mắt lại, cũng có thể tưởng tượng đến hình ảnh cùng anh thân thiết trong Bất Dạ Thành bốn năm trước. Anh dịu dàng hướng dẫn, để cho cô từ một cô gái chưa biết mùi đời, lột xác thành một người mẹ. Nụ hôn của anh nóng bỏng xâm nhập, rung động đáy lòng cô. Có lẽ, bởi vì anh là người đàn ông đầu tiên của cô, cô mới cam tâm tình nguyện sinh hạ hai đứa bé sinh đôi cho anh chứ!

Đang lúc Đậu Mật Đường bị ý nghĩ kỳ quái kia quấy nhiễu thì cửa phòng tắm mở ra. Cô vừa mở mắt nhìn, không khỏi đỏ bừng cả mặt. Cô dùng hai tay bưng kín mắt của mình, không dám nhìn anh một cái.

Người đàn ông ấy đã quay lại, đứng trước mặt cô. Nhưng khác lần trước, lần này trên người anh không mảnh vải che thân. Cái vật hùng dũng che giấu trong bụi cỏ không chút che dấu mà hiện ra trước mắt cô. Lần đầu tiên quan sát vật của đàn ông, cô không thể không ngượng ngùng, không thể không lúng túng!

"A Long, Anh muốn làm gì?" Cô không biết làm sao để biểu đạt ý tưởng trong lòng mình, khẩn trương đến mức cà lăm luôn. Tại sao có thể có loại cảm giác này? Rõ ràng rất khát vọng nhưng lại sợ muốn chết."A Long, anh ra....đi ra ngoài đi!"

Đường Long cũng không nghe theo lời của Mật Đường, một chân anh bước vào bồn tắm to lớn. Anh nhẹ nhàng rúc vào bên người của cô, một tay ôm cổ của cô. Một tay thon dài mà ấm ấp còn lại, mò đến trước ngực cô. Nhẹ nhàng vuốt ve đôi gò bồng, dịu dàng mà cẩn thận.

Một hồi tim đập nhanh, truyền khắp toàn thân Đậu Mật Đường.

"A Long, đừng bắt nạt em." Khóe mắt cô, chảy xuống hai hàng nước mắt trong suốt. Lòng của cô, là yêu anh. Thân thể của cô, là khát vọng anh.

Nhưng cô cũng biết, anh là vị hôn phu của chị cô, Tiêu Tử Phượng. Giữa bọn họ, có một chướng ngại vật không thể nhảy qua nổi. Tiêu Tử Phượng, chính là ngọn núi cao vun vút, hoặc một dòng sông chảy xiết

Coi như vậy, cô cũng không cách nào từ chối anh! Nếu như anh không chủ động dừng lại, cô nhất định là tù binh dưới tay anh. Coi như hôm nay cô cam tâm tình nguyện trở thành tù binh của anh, cam tâm tình nguyện làm người phụ nữ của anh! Về sau thì sao? Tiếp tục cùng anh làm người tình bí mật? Hay là rời đi?

Đường Long nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt Mật Đường, dịu dàng nói."Bảo bối, anh yêu em còn không kịp, sao lại bắt nạt em chứ? Đừng từ chối anh nữa, hãy để cho anh làm người đàn ông của em! Anh muốn em làm cô gái của Đường Long anh, cả đời vĩnh viễn như vậy!"

"A Long...A...A Long." Mật Đường nhắm mắt lại, ôm lấy bên người Đường Long. Nghĩ làm gì đến luân lý đạo đức hay chồng của chị hả? Cô biết, cô không kháng cự được người đàn ông này! Chỉ cần anh muốn cô, cô liền không cách nào cự tuyệt!

Cô chủ động đưa lên môi của mình, đầu lưỡi khéo léo tiến vào trong miệng cùng anh dây dưa. Cô mút lấy cái mùi thuốc lá, anh cũng mút vào vị ngọt dịu của cô.

Hai thân thể, dán chặt lại với nhau. lồng ngực anh rộng rãi, ma sát trước bộ ngực đẫy đà. Vật hùng dũng kia, tiến vào trong cơ thể cô. Hai người nhanh chóng dung hợp tại một chỗ, chặt chẽ không rời! Trong anh có em, trong em có anh, tuy hai mà một!

Thân cùng thân dung hợp, tâm cùng tâm va chạm. Hai thân thể giống như một cặp cá, bay múa trong hồ nước. Làn nước nhấp nhô làm tăng thêm vô hạn vui thích. Một lớp sóng lại giống như tình cảm, tập kích cả người Đậu Mật Đường. Theo Đường Long ra vào cùng vuốt ve, cô ngâm rên khe khẽ. Trong thanh âm kia, là vô hạn thỏa mãn.

"A....A Long. Em cảm giác, em muốn bay." Đường Long mãnh liệt kéo ra đưa vào, đem Mật Đường đưa lên đám mây. Cô cảm giác, mình tựa như một con chim nhỏ nhẹ nhàng bay lượn giữa bầu trời trong xanh.

"Bảo bối, anh yêu em chết mất." Mang theo một thân vui vẻ mệt mỏi, anh nằm trên người cô. Hai người ôm nhau mà nằm, ai cũng chẳng muốn buông người nào ra.

>>>>>>>>>>>>>>