Nâng Mông Đến Gặp

Chương 16




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Rèm cửa sổ bị kéo ra, Hà Tử Vi nằm nghiêng trên giường, lòng bàn tay đang nắm một cái tay của người khác sờ lên quần lót mình, vừa giương mắt đã bắt gặp hai con ngươi đen láy. Hôm trước mới chiến ba hiệp, chỉ cách có một ngày đã phát sinh loại sự cố này ngay trên giường người ta, Hà Từ Vi hoàn toàn chẳng biết giải thích thế nào, chỉ có thể né tránh ánh mắt thăm dò của đối phương, tình cảnh nhất thời hết sức khó xử.

“Cậu mơ thấy ai vậy?” Tay Đường Chu vẫn chưa rời khỏi đũng quần đối phương, tranh thủ thả dê hai lần, cười như không cười nói, “Yui Hatano? Maria Ozawa?”

“Không phải.” Hà Tử Vi bối rối ho khụ khụ, “Tớ đâu có thích tuýp người này.”

“Thế cậu thích tuýp người nào?” Đường Chu tiện thể hỏi, lại chợt nhớ đến cuộc nói chuyện lần trước, sắc mặt trở nên hơi khó coi, “Đừng nói là Tống Thi Nhạc chứ?”

“Đoán mò ít thôi, không phải cô ấy!” Đường Chu trưng vẻ mặt khó tin, Hà Tử Vi nhỏ giọng lầm bầm, “Tớ vốn không mơ thấy nữ sinh.”

“Ồ, không phải nữ sinh.” Sắc mặt Đường Chu ôn hòa trở lại, “Vậy chính là nam sinh rồi, tớ hả?”

“Ảo tưởng sức mạnh hả? Cậu suy nghĩ nhiều rồi!” Hà Tử Vi cố gắng bình tĩnh, “Tớ chưa kịp nhìn thấy mặt.”

“Quả nhiên là nam sinh.” Đường Chu gật đầu một chút, so với việc rốt cuộc có phải là mình hay không thì hắn càng quan tâm việc khác hơn, “Cậu ở phía trên, hay vẫn phía dưới?”

Sắc mặt của Hà Tử Vi cứng đờ, cậu chưa kịp chuẩn bị tâm lý để trả lời vấn đề này, nhất thời chẳng nói nên lời.

“Xem ra là phía dưới.” Đường Chu cũng đoán trước được, vẻ mặt hiểu rõ, hắn nhích người tới, cách Hà Tử Vi ngày càng gần, hơi thở phả thẳng tắp lên mặt người kia, “Nằm mơ cũng muốn bị đàn ông làm? Có lẽ tớ nên tự kiểm điểm mình một phen.”

Đường Chu nhanh gọn lẹ lột sạch quần áo của Hà Tử Vi, bất ngờ dùng lực đè cậu dưới thân. Khe mông bị người thưởng thức bóp mạnh như bóp mì vắt, tấm lưng trần được lồng ngực nóng bỏng bao trọn, Hà Tử Vi chỉ cảm thấy hô hấp nóng rực gần trong gang tấc, nụ cười trầm thấp khẽ vang bên tai: “Tớ phải nỗ lực thật tốt, để lần sau cậu còn mơ thấy tớ.”

Đường Chu xuôi theo cột sống mà liếm thẳng lên, liên tục lưu lại những nụ hôn nóng ướt, vệt nước mờ ám kéo dài trên làn da hơi ửng hồng, cực kỳ kiều diễm động lòng người. Hắn cắn xé da dẻ sau gáy Hà Tử Vi, nhấc một tay vẽ vài vòng xoa nắn núm vú sưng tấy trước ngực cậu, chẳng mấy chốc đã khiến người dưới thân bật ra tiếng rên rỉ như động vật nhỏ.

Hà Tử Vi quỳ sấp trên ván giường, khe mông dính đầy gel bôi trơn, hai ngón tay lúc tiến lúc lùi mở rộng trong đường ruột của cậu, đốt ngón tay thon dài xâm phạm đè nghiến điểm mẫn cảm, tiếng nước lép nhép nhanh chóng vang vọng trong không gian. Lúc đầu cậu còn muốn chống cự, về sau lại cảm thấy sớm muộn gì cũng bị chịch, đau dài không bằng đau ngắn, chịch muộn không bằng chịch sớm, vả lại thực ra Đường Chu vẫn được xem là trym lớn kỹ năng tốt, cho nên chuyện này cũng chưa phải là hoàn toàn không thể nào tiếp thu được.

Đường Chu lật người kia lại, làm phía sau đương nhiên thú vị, nhưng để khuất mặt Hà Tử Vi cứ khiến hắn cảm thấy thiếu chút gì, hắn không muốn bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm đáng yêu nào trên gương mặt kia. Đường Chu tách hai chân Hà Tử Vi ra đè xuống, khẽ hôn vào đầu gối, xuôi theo vùng da mềm mại nhất đùi trong mà du ngoạn, chẳng mấy chố đã nổi lên vài chấm đỏ, tiếp tục mút mạnh một lần lại một lần lưu lại vết tích, làn da trắng nõn dần phơi bày bức tranh phong cảnh uốn lượn uyển chuyển. Đường Chu khẽ cắn bao tinh hoàn của Hà Tử Vi một chút, sau đấy thừa dịp người dưới thân đang run lẩy bẩy bèn nâng gậy th*t duyên dáng ngậm vào trong miệng.

Hà Từ Vi hoàn toàn không ngờ rằng Đường Chu sẽ làm như vậy, toàn thân cậu đều đang tỏa nhiệt, nhưng so với cậu thì khoang miệng của Đường càng nóng hơn, nóng đến mức kiến cậu mất kiểm soát co rúm lại. Bộ phận quan trọng bị người phun ra nuốt vào thành thạo, đầu lưỡi thỉnh thoảng thọc mạnh vào lỗ niệu đạo, khoang miệng vận động phát ra tiếng “Òm ọp òm ọp” cực lớn, giống hệt có chiếc phách nào đó gõ vào trái tim của cậu. Chân cậu bị Đường Chu vững vàng đặt bên hông, giãy dụa yếu ớt chẳng thể trốn thoát được, chỉ có thể bị động thừa nhận khoái cảm xâm nhập.

Hà Tử Vi dùng hàm trên cắn thật chặt môi dưới mỏng manh, cố gắng muốn nuốt xuống toàn bộ âm thanh trong cổ họng. Không có cách nào kìm nén tiếng rên rỉ tựa như nước nóng sôi trào, ùng ục ùng ục nổi bọt, tận dụng mọi kẻ hở bên trong tràn ra, vừa giống tâm tư rối bời thở dài, vừa giống gào thét khi sắp sửa sụp đổ.

Ánh mắt của cậu đã có chút tan rã, đành phải vô ích trợn trừng nhìn xuống phía dưới. Đường Chu bắt gặp ánh mặt cậu, cũng chẳng vì cổ họng khó chịu mà bộc lộ vẻ mặt yếu ớt gì, đôi tròng mắt bị khung xương lông mày cao ráo áp sát phía dưới hiện lên chút ánh nước nhưng không nhu nhược, trái lại đôi mắt sáng rực càng lộ vẻ thâm thúy, như thể có vòng xoáy khổng lồ muốn cuốn hắn vào bên trong.

Hà Tử Vi phát hiện dù mình nỗ lực thế nào thì cũng hết cách chặt đứt tầm nhìn giáp nhau, cậu không thể dời mắt sang chỗ khác, giống hệt từ tính tự nhiên giữa cực S và cực N. Cậu có thể thấy rõ hình ảnh phản chiếu của mình từ trong đôi mắt kia, dùng đôi mắt bị bốc hơi đến mông lung, ánh mắt ao ước e sợ mà ngơ ngác nhìn Đường Chu.

“Cứ rên đi.” Đường Chu phun gậy th*t trong miệng ra, tay phải duỗi lên trên lần mò, giải thoát cánh môi khỏi hàm răng Hà Tử Vi, sau khi mất đi áp lực thì màu môi vừa mới trắng bệch lập tức đỏ thẫm, có chút sưng, như thể một giây sau sẽ có giọt máu êm dịu xuất hiện. Đường Chu luồn ngón trỏ vào khóe miệng của Hà Tử Vi, dây dưa cùng đầu lưỡi mềm mại, nét mặt mang theo ý cười, “Trong mơ thoải mái hơn hay hiện tại thoải mái hơn?”

Ánh mắt Hà Tử Vi lấp lóe giãy dụa mãnh liệt, bởi vì kiềm chế quá mức mà nom có hơi đau khổ. Đường Chu cúi đầu xuống, tay trái lại vuốt ve miệng huyệt nho nhỏ trơn trượt kia lần nữa, màu sắc phấn nộn bởi vì ứ máu mà càng thêm hồng hào, hắn chậm rãi cúi người, như gần như xa mà hôn lên địa phương sắp sửa dung nạp hắn.

“Oái… Đừng!… A…. Aha…” Toàn bộ run rẩy dữ dội và giãy dụa của người dưới thân đều bị đè xuống, Đường Chu nhấn Hà Tử Vi lại rồi đâm lút cán, thúc đến nỗi khiến người kia run bần bật.

Bởi vì khiếp sợ bất ngờ và tâm lý hổ thẹn mà nước mắt tràn mi, tiếng rên rỉ đầu tiên phá giới, giống như hòa thượng tu bế khẩu thiền buông bỏ mọi phiền não, cánh môi mỏng kia dần hé mở, âm cuối rung động liên tục tràn ra từ giữa hàm răng, tình cờ xen lẫn chất giọng nghẹn ngào.

“Quá… Ư… Quá nhanh… Làm ơn….” Hai chân Hà Tử Vi vô lực treo trên khuỷu tay Đường Chu, mũi chân mỏi đến cực hạn, cậu mềm giọng cầu xin Đường Chu: “Cậu… A… Chậm, chậm một chút… Hức…”

“Ngoan.” Hai tay Đường Chu vuốt ve mu bàn tay Hà Tử Vi, mười ngón tay đan xen kéo người lại gần, thân dưới càng thêm kiên định liều mạng đâm rút, gân mạch của dương v*t hắn phồng lên, dòng máu bên trong kích động thỏa mãn, gia tăng tần suất nhanh hơn mà hung ác khai thác hang động mềm mại từng đợt từng đợt, khiến cậu phải thừa nhận tiếng nức nở nghẹn ngào của chính mình.

“Ngoan nào.” Đường Chu lại lên tiếng trấn an, dương v*t không ngừng ra sức nghiền ép tuyết tiền liệt, âm thanh cùng động tác khác nhau một trời một vực, nhu hòa giống như đang dệt một giấc mộng xinh đẹp huyền ảo, “Sẽ rất thoải mái.”

“A… Chỗ đó… Đừng… Á… Đừng mà…” Vừa rồi vừa tăng tốc tần suất đỉnh lộng sau huyệt, phần bụng Đường Chu kéo căng ra đường cong trông rất đẹp, mông eo hoạt động mạnh mẽ, mang theo mỹ cảm của sinh mệnh. Bắp thịt cả người Hà Tử Vi căng cứng co rút, lại chẳng làm được chút gì, ngón chân cuộn tròn run cầm cập, vẻ mặt cậu tràn đầy mê man nhìn Đường Chu, khóe mắt lặng lẽ chảy xuống một giọt lệ. Cậu mở to mắt gọi tên đối phương: “Đường Chu…”

“Ừ?” Đường Chu khẽ đáp lời, cúi người dịu dàng liếm hôn khóe mắt ẩm ướt đỏ bừng đang không ngừng rơi lệ.

Linh hồn đã bị kéo ra khỏi thân thể, Hà Tử Vi cảm giác được làn da nóng bỏng của Đường Chu dán vào, cậu bị không khí bốc hơi bao trùm, bắp thịt bủn rủn như thể bị ném vào một nồi nước nóng đang chậm rãi sôi lên, ý thức rời rạc, ngay cả xương cốt cũng muốn tan chảy.

“Đường Chu… A…” Hà Tử Vi lại kêu một tiếng, âm thanh nho nhỏ y hệt hô hấp, cậu cảm thấy có thứ gì đó nghẹn ở cổ họng tha thiết muốn bật ra. Một lát sau cậu run rẩy bắn tinh, trong tiếng kêu sợ hãi và khóc lóc, cậu cảm nhận được một luồng tinh dịch giống như súng nước cao áp phun lên trên tuyến tiền liệt, nóng đến nỗi trước mắt cậu trống rỗng.

dương v*t rút ra sau khi đã giải phóng, vách ruột mất đi dương v*t bao bọc bèn co rút lại theo quán tính, dịch đục không còn bị tắc nghẽn, chậm rãi chảy ra khỏi miệng nhỏ, rơi xuống ga trải giường, thấm ướt một bãi.

Đường Chu đi nhặt điện thoại rơi dưới chân giường, vẻ mặt mềm mại ôm người, Hà Tử Vi vẫn chưa thoái khỏi trạng thái bủn rũn sau khi bắn tinh, từ từ nhắm chặt hai mắt hồi phục hô hấp, trên xương quai xanh mang theo mấy quả dâu tây.

“Mệt à?” Đường Chu nhìn chằm chằm xương quai xanh của người kia một lát, cái tay đang khoác lên bả vai Hà Tử Vi vuốt nhẹ hai lần trên làn da bóng loáng, sau đó tiện tay tay bấm vào album ảnh mở ra kiệt tác trả thù lúc trước, “Hay là cứ ngủ tiếp chút đi?”

Tứ chi Hà Tử Vi khôi phục được chút sức lực, lắc đầu, vươn tay đẩy Đường Chu, lôi khăn tắm bắt đầu lau chùi thân thể.

“Lát nữa muốn ăn cái gì?” Đường Chu trở về chỗ xem xong tất cả, xóa toàn bộ từng tấm một.

“Cứ làm như tớ muốn ăn cái gì thì ăn ấy? Đậu má tớ muốn ăn tiết canh đó!” Sau khi tỉnh táo Hà Tử Vi hết sức xấu hổ giận dữ, giờ này phòng ngủ đã bị cắt nước nóng rồi, nhớp nháp đầy người cũng chỉ có thể cầm khăn ướt xử lý đơn giản, vừa nghĩ tới việc phải mang theo đống dấu vết sót lại vượt qua một ngày, cậu bèn cảm thấy rất chi là thiệt thòi, bắt đầu nhỏ giọng lầm bầm: “Cậu… Sao cậu cứ như vậy suốt… Còn không thèm mang bao…”



Mao huyết vượng (Tiết canh)

Đường Chu ngẩng đầu nhìn cậu hồi lâu, cũng chẳng thèm để bụng về hành vi trở mặt không nhận chịch này, cả buổi mới đứng dậy xoa xoa đầu cậu: “Chờ tớ.”

Hà Tử Vi lau xong người lẫn mặc đồ lót chỉn chu, bèn tự giận mình co quắp nằm bất động trên giường. Đợt cảm mạo này bắt đầu bằng một hiệp, cũng kết thúc bằng một hiệp, thật mẹ nó có đầu có đuôi trước sau vẹn toàn! Cậu đã quen với tác phong sinh hoạt “Cậu nói phần cậu, tớ làm phần tớ” của Đường Chu, cho nên chả dám chờ mong gì vào bữa cơm này, ai mà ngờ Đường Chu thực sự mua tiết canh trở về.

Đáng nhẽ món ăn phải bóng nhẫy dầu mỡ giờ đây chẳng nhìn ra dáng vẻ vốn có, nước lèo không hề thấy một chút ớt nào. Hà Tử Vi dùng vẻ mặt “Cậu có bị thiểu năng không?” nhìn Đường Chu: “Cậu đừng gạt tớ nữa, cái này mà là nước dùng tiết canh hả?”

“Sao nói nhảm nhiều dữ vậy?” Đường Chu nhớ tới biểu cảm muốn nói lại thôi của chủ quán khi vừa nghe câu “Tiết canh không bỏ ớt” ban nãy, còn dùng cả ánh mắt trìu mến nhìn trẻ bị đao.

Hà Tử Vi cân nhắc phía dưới của mình, rốt cuộc vẫn lựa chọn lấp no bụng trước, cậu ăn một đũa: “Khó nuốt quá à.”

Đường Chu giật đôi đũa trong tay cậu nếm thử một miếng, sau đó tỏ vẻ đồng ý gật đầu: “Ăn mau, ăn không hết chơi chết cậu.” Sau đó Hà Tử Vi trơ mắt nhìn người này mở một phần gà xào ớt thơm nức mũi.

Tại sao lại có loại người mặt dày trơ trẽn như vậy trên đời chứ? Hà Tử Vi bày tỏ sự kinh hoàng, dưới cơn phẫn nộ ăn đặc biệt sung sức.

Qua cả buổi giọng Đường Chu mới vang lên từ bên cạnh: “Muốn ăn cái gì thì để dành trước, ngày mai dẫn cậu đi.”

Hà Tử Vi không trả lời, chỉ là động tác ăn uống thoáng dừng lại một chút. Cậu thấy mình nên đi bệnh viện kiểm tra thôi, chẳng biết mắc phải thói xấu gì, cớ sao dạo gần đây luôn cảm giác nhịp tim đập thất thường thế nhỉ?