Nâng Mông Đến Gặp

Chương 18




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mây đen gió lớn, ở khu rừng nhỏ phía Đông trường học, có một sự kiện cướp sắc đang lặng lẽ diễn ra.

Kẻ cướp sắc Đường Chu giống như một tên tội phạm tung hoành nhiều năm ngoài vòng pháp luật, thành thạo điêu luyện mà bắt đầu tấn công nạn nhân liên tục, hai bờ môi mỏng trực tiếp nghiền ép về phía đối phương, ngăn chặn tiếng chửi rủa sắp sửa phọt ra khỏi miệng.

Hà Tử Vi bị úp sọt bất ngờ sợ hết hồn, giãy giụa kịch liệt trong lồng ngực Đường Chu, thế nhưng mọi giãy giụa trước mặt sức mạnh tuyệt đối đều là lấy trứng chọi đá, chẳng mấy chốc cậu đã thôi không phí công vô ích nữa, dần dần yên tĩnh lại.

Đường Chu vươn đầu lưỡi liếm lên khóe miệng đối phương, liếm qua liếm lại xung quanh, khiến bờ môi phấn nộn ấy lộ ra màu sắc trong suốt. Nhưng Hà Tử Vi rõ ràng là một vị tướng quân giữ thành trì hết sức mẫu mực, mặc kệ quân địch có đả kích gây hấn thế nào trước mặt trận, ta đây vẫn cứ lù lù bất động, tăng cường phòng ngự đóng cửa không ra.

Dùng binh ắt phải dối trá. Đương nhiên Đường Chu đã thâm thúy thủ sẵn một con đường riêng, kế này không thành ta tính kế khác, thò tay bóp mũi của Hà Tử Vi. Hà Tử Vị cố nhịn trong chốc lát thì thấy mình sắp tắt thở luôn rồi, rơi vào đường cùng, bản năng sinh tồn dần chiếm ưu thế, không khỏi ngoác mồm thật to thở hồng hộc.

Cửa thành bị thất thủ, quân địch khai phá miệng, tất cả công sự phòng ngự đều như tờ giấy mỏng trong nháy mắt, môi lưỡi Đường Chu tiến quân thần tốc, mãnh liệt đánh chiếm thành lũy đất đai. Trận chiến choảng nhau ngầm này rốt cuộc thắng dễ như bỡn, Hà Tử Vi hoàn toàn thua trận.

Hàm răng bị liếm láp tỉ mỉ, đầu lưỡi mềm mại sượt qua hàm trên nhạy cảm. Hà Tử Vi chưa từng trải qua vận động trao đổi nước bọt nào kịch liệt như vậy, chẳng mấy chốc đã thở hổn hển bất đắc dĩ đầu hàng, chỉ có thể mặc cho đối phương khinh bỉ.

Đường Chu hôn cực kì phóng túng, động tác môi lưỡi bên trong phát ra âm thanh ướt át dầm dề, nước bọt chưa kịp nuốt xuống tràn khỏi khóe miệng chút ít, lúc tách rời thì giữa môi hai người đều kéo ra một sợi chỉ bạc tinh tế.

Chơi trò đuổi bắt với đối phương trong chốc lát, thế tấn công của Đường Chu chậm rãi ôn hòa, hắn liếm mút bờ môi đối phương, chốc chốc lại cắn môi châu no đủ của Hà Tử Vi, giọng nói khàn khàn cực kỳ gợi cảm: “Tớ muốn chơi cậu.”



Môi châu

“Cậu điên hả?!” Âm thanh của Hà Tử Vi chứa nhiều kinh hoàng còn hơn cự tuyệt, chống cự yếu ớt vô ích bị chủ nghĩa đế quốc cường quốc Đường Chu nhanh chóng đập tan. Một cái tay đã luồn vào vạt áo sờ soạng núm vú của cậu, hiệp ước bất bình đẳng đã ký từ lâu, lần này không chỉ “Mất quyền nhục quốc”, lại còn phải “Cắt đất bồi thường”. Đây là lần đầu tiên Đường Chu hôn cậu kiểu này, nhưng quan trọng nhất là, Hà Tử Vi phát hiện mình bị Đường Chu hôn cương rồi.

Đường Chu cắn cằm Hà Tử Vi một cái, thuận xương quai hàm liếm lên trên, đầu lưỡi cực kì tình sắc xoay lòng vòng trong lỗ tai. Hà Tử Vi chỉ cảm thấy da dẻ ướt nhẹp cả dải, bị trêu đùa đến mức khiến nửa người dưới đều mềm nhũn.

Quần áo hai người ma sát kịch liệt, chẳng mấy chốc lưng quần của Hà Tử Vi đã bị Đường Chu tuột xuống, lỏng lỏng lẻo lẻo treo trên người, để lộ nửa cái mông tròn trịa. Đường Chu vòng qua phía sau bên trái tách mông ra, sờ lên miệng huyệt nhạy cảm, mờ ám vẽ vài vòng với biên độ nhỏ.

“Ngậm lấy.” Đường Chu lơ đẹp tiếng nỉ non bất mãn tràn ra từ yết hầu của Hà Tử Vi, đút ngón trỏ tay phải và ngón giữa vào miệng cậu khuấy lên. Khi thi đầu lưỡi lướt qua lòng bàn tay, khi thì lướt qua giữa ngón tay, vật lạ xâm lấn kích thích sự bài tiết của nước bọt, đốt ngón tay nhanh chóng bị ướt nhẹp, cả ngón tay đều thấm nước giàn dụa.

Ngón tay dính nước nhanh chóng rút khỏi miệng nhỏ phía trước, lại tiếp tục ngăn chặn miệng nhỏ phía sau của Hà Tử Vi. Tuy tay trái mới nhào nặn kích thích một phen khiến miệng huyệt có chút xốp, nhưng vách ruột bên trong vẫn cứ khô khốc, chỉ bôi trơn bằng nước bọt thôi thì hết sức miễn cưỡng, Đường Chu vừa thọc nửa đốt ngón tay đã bị siết chặt, nhưng hắn cũng chẳng thể nghĩ ra biện pháp nào khác vào giây phút hết sức khẩn cấp này được, hắn quyết tâm cắm luôn hai ngón tay vào trong tiếng kêu sợ hãi của Hà Tử Vi.

“…Đau.” Hà Tử Vi hít một ngụm khí lạnh, cả buổi sau mới chịu mở miệng, cái tay đang khoác lên lưng Đường Chu dùng rất nhiều sức. Đường Chu lại di chuyển ngón tay, người đang chôn mặt trên bả vai hắn khẽ kêu đau mà ngẩng đầu trừng hắn, trong bóng tối cũng có thể phát hiện đôi mắt ấy chợt hiện ánh nước. Động tác tay phải của Đường Chu không dừng lại, tiến tới liếm sạch khóe mắt đối phương, lại thở phào bên tai người kia: “Thổi một chút sẽ hết đau.”

Hà Tử Vi thật sự bị chọc đến phì cười, trợn trắng mắt nhỏ giọng mắng hắn: “Thổi mẹ cậu —— Á!” Lời còn chưa nói hết âm thanh đã thay đổi, tiếng hét thảm cao vút, Đường Chu đột nhiên rút ngón tay ra, nâng một chân của Hà Tử Vi lên rồi lập tức đâm dương v*t mình vào. Chuẩn bị bôi trơn hết sức sơ xài, dương v*t to lớn mới vào được phần đầu đã kẹt trước miệng huyệt, tình cảnh nhất thời rơi vào bế tắc.

Hà Tử Vi đau cực kì, bấy giờ là thật lòng thật dạ muốn chửi hắn. Miệng còn chưa kịp văng phụ khoa thì Đường Chu đã bắt đầu di chuyển. cậu không khỏi luống cuống, vội vã mở miệng, giọng nói run lập cập: “Đừng mà! Cậu quá…”

“Ngoan, nhịn một chút.” Tâm trạng Đường Chu khá thỏa mãn khi được nghe cậu buộc miệng oán giận, tay trái ấn lấy cái ót để người kia dựa vào bả vai mình, tranh thủ vỗ về hôn hai lần lên mép tóc người kia, “Cậu cắn tớ.”

Vừa dứt lời Đường Chu bèn bắt đầu động tác, Hà Tử Vi hung hăn cắn lên cái cổ và xương quai xanh của hắn để xả giận, chẳng chịu nể tình chút nào, Đường Chu đau đến mức thái dương co lại, dứt khoát đâm thẳng vào trong thân thể người kia, một phát phá vỡ tình cảnh sốt ruột vừa rồi, đem người này hung hăng đục mở.

Hà Tử Vi cảm thấy mình bị chém thành hai nửa, đau nhức tới nỗi phía trước đều mềm nhũn. Chân trái của cậu treo trên khuỷu tay Đường Chu, chỉ dựa vào đùi phải thì hầu như không đứng vững được, chỉ có thể rúc vào lồng ngực Đường Chu run lẩy bẩy, giọt lệ lớn chừng hạt đậu bị mất khống chế mà tràn mi, rơi xuống làn da ấm áp của Đường Chu, ướt nhẹp hết một góc vải vóc mềm mại trên thân người này, giống hệt như trời đang mưa vậy.

Đường Chu vùi trong cơ thể cậu một lát bèn bắt đầu đâm rút, cảm giác đau đớn vừa giảm được chút ít lại thay bằng bỏng rát, miệng huyệt liên tục co rút vì đau, Hà Tử Vi vội vàng kêu hắn: “Đừng! Cậu khoan di chuyển đã… Ưm… Chờ chút xíu…” Âm mũi kéo theo giọng nói yếu ớt, âm cuối ngọt ngán.

“Tại sao trước kia lại không phát hiện cậu thích khóc như thế? Hả?” Đường Chu dừng động tác thân dưới, nâng đầu tóc mềm mại của Hà Tử Vi lên, nhẹ nhàng hôn khóe mắt người này, sau đó thuận theo nước mắt mà lướt xuống, cuối cùng dừng ở khóe môi người này.

Khoảng cách mấy milimét, hô hấp nóng bỏng phả thẳng lên mặt, Hà Tử Vi cảm thấy đôi má mình đang dần nóng lên, đôi môi của Đường Chu lúc gần lúc xa chạm vào cậu, sau khi ngừng vài giây đột nhiên thở dài mở miệng, âm thanh dịu dàng gần như có thể phiêu tán trong gió đêm, đong đầy cảm xúc vui vẻ mà cậu không tài nào hiểu được: “Bé mít ướt.” Hà Tử Vi bỗng dưng cảm thấy xấu hổ giận dữ, nhưng cậu chẳng biết nên phản bác ra sao, cũng chẳng thể phản bác nổi nữa rồi, bởi vì vừa dứt lời cậu đã bị Đường Chu hôn lên.

Cánh môi bị mút vào đau đớn, chiếc lưỡi mềm thò ra hung hăng chèn ép không gian có hạn bên trong, khiến người ta không thể nào tránh thoát được. Miệng của Đường Chu có mùi bạc hà, mà e rằng trong miệng của cậu chỉ toàn là mùi thuốc tiêu hóa Đông y, may mà Đường Chu cũng chẳng có ý chê bai gì. Đầu lưỡi bị ngậm lấy mút ra tiếng nước rõ vang dội, đôi môi cả hai triền miên cuốn lấy nhau, thân thể Hà Tửu Vi càng ngày càng mềm, đầu óc thì càng ngày càng nặng, linh hồn lại nhẹ bẫng giống như sắp bay ra ngoài vũ trụ.

Một tay Đường Chu vuốt ve da dẻ sau gáy người kia, một tay thì dốc sức nhào nặn bờ mông đối phương, gậy th*t chôn trong hậu huyệt tỏa nhiệt độ kinh người, hơi mài ép ở chỗ tuyến tiền liệt. Hàng loạt vỗ về có hiệu quả rõ ràng, hậu huyệt chảy chút dịch ruột non lẫn dịch tuyến tiền liệt, giúp lối giữa dần trở nên trơn trượt hơn, khoái cảm cũng theo đó mà sâu thêm. gậy th*t mềm xuống của Hà Tử Vi tỉnh lại, cổ họng khẽ phát ra vài tiếng nỉ non thoải mái. Đường Chu cảm giác cơ hội đã đến, ôm người ra sức đâm rút.

Tư thế này tiến vào không sâu, Đường Chu lật người Hà Tử Vi qua, để cậu vịn cây, bắt đầu làm từ phía sau. Từ nãy đến giờ đã nhẫn nại quá lâu, Đường Chu cắm vào vừa nhanh vừa mạnh, liên tục đâm lút cán, dường như muốn nhét luôn hai cái túi vào trong, ép đến nỗi nước mắt người kia lại bắt đầu rơi tí tách ra bên ngoài.

“A… Quá… Ưm… Nhanh…” Hà Tử Vi cố nín khóc mềm giọng năn nỉ hắn. “Chậm… Chậm chút đi —— Oái!” Đường Chu thúc mạnh một phát bỗng nhiên đụng trúng tuyến tiền liệt của người trước mặt, Hà Tử Vi trở tay không kịp hét lớn tiếng.

“Nhỏ giọng thôi, muốn bị người khác phát hiện hả?” Đường Chu tìm được vị trí mẫn cảm, vững vàng kìm lấy eo người, hết lần này đến lần khác đè nghiến nơi đó. Chỗ của bọn họ không tính là hẻo lánh nhất, âm thanh va chạm thể xác trong màn đêm yên tĩnh càng vang dội, kèm theo tiếng động ma sát của quần áo, nếu cậu kêu thêm vài lần nữa, nói không chừng sẽ có người qua đường nào đó hiếu kì phát hiện.

Hà Tử Vi im thin thít ngay tắp lự, cậu cắn chặt môi dưới cố gắng kìm nén, thậm chí còn nâng tay lên che miệng mình. Nhưng khoái cảm quá mức kịch liệt, tiếng rên rỉ nho nhỏ tràn ra khỏi cổ họng, giống hệt tiếng kêu của động vật nhỏ yếu thế, cực kì trầm bổng khiến người ta trìu mến, nhưng Đường Chu lại muốn bắt nạt cậu hơn vào giờ khắc này, giống hệt một loại dục vọng muốn làm nhục kẻ yếu của kẻ mạnh, càng muốn dùng hết sức lực đi chinh phục những ai yếu thế hơn mình. Nhất là giờ phút này người kia còn xen lẫn giọng mũi nặng nề, hắn muốn nhìn Hà Tử Vi chẳng chút che giấu nào mà nở rộ dưới thân mình, dùng đôi mắt đẹp đẽ ấy khóc lóc cầu xin hắn.

Càng kìm nén thì càng mãnh liệt, Hà Tử Vi dựa trên thân cây, vỏ cây sần sùi cọ sát núm vú cách lớp quần áo của cậu, khiến hai bên núm vú đều sưng tấy đỏ sẫm, thân nhiệt của Đường Chu sau lưng thì nóng hầm hập như ngọn lửa bùng cháy, gậy th*t có hình dạng rõ ràng vùi trong thân thể vừa cứng vừa nóng, đâm vào nơi mẫn cảm nhất trên người từng chút từng chút một, khiến toàn thân cậu sợ hãi, hưng phấn đến phát run, gậy th*t thân dưới ngẩng đầu thật cao, lỗ niệu đạo mở lớn, liên tục chảy dịch đục.

Đường Chu chỉ cảm thấy Hà Tử Vi kẹp càng ngày càng chặt, thân thể run rẩy đến kịch liệt, hai chân mềm nhũn đứng không vững, âm lượng tiếng rên rỉ trong cổ họng càng lúc càng lớn.

“Bộ làm ngoài trời hưng phấn đến thế sao?” Hà Tử Vi nghe thấy Đường Chu ghé vào lỗ tai cậu cười, có chút thở hổn hển xốc xếch phả vào lớp da mỏng sau tai cậu, nửa thân bên kia lập tức tê rần. Hà Tử Vi cố gắng ngoái đầu sang chỗ khác nhìn Đường Chu, trong đôi mắt chứa đựng kinh hoàng lẫn khao khát, vẻ mặt nom muốn khóc, dẫu môi hệt như đòi hôn mà nói: “Ưm… Tớ nhịn không được mà… Tớ… Hức…”

Đường Chu vặn mặt của Hà Tử Vi lại phủ kín đôi môi cậu, ngăn cản toàn bộ tiếng rên rỉ sắp sửa bật thốt vào trong cổ họng, giọng mũi dính nị vẫn tiếp tục tràn ra ngoài. Tần suất thúc đẩy của thân dưới nhanh đến kinh người, Hà Tử Vi xụi lơ trong lồng ngực hắn, làn da rịn lớp mồ hôi thật mỏng, cảm xúc trơn trượt.

Đường Chu duỗi tay kéo bụng Hà Tử Vi, bắp thịt trong lòng bàn tay run rẩy ngày càng dữ dội, hậu huyệt co giật đến nỗi như bị chuột rút. Hà Tử Vi chỉ cảm thấy vành tai bị ngậm lấy rồi cắn nhẹ một chút, sau đó giọng Đường Chu khàn khàn lộ ra mấy phần tỉnh táo giống hệt tiếng sét vang dội bên tai: “Có người tới.” Vỏn vẹn một câu này, đầu óc của Hà Tử Vi đã trống rỗng, cậu khóc nức nở thét lên, giãy dụa mãnh liệt bắn ra, cả người gần như đều co quắp mà bắn. Chẳng mấy chốc, tinh dịch trắng đục đậm đặc đã chảy vào hậu huyệt.

“Không có ai hết, tớ lừa cậu.” Đường Chu siết chặt Hà Tử Vi, nhắc lại bên tai người kia, dịu dàng tuốt dương v*t hơi mềm xuống do vừa bắn xong. Hà Tử Vi sững sờ trong chốc lát, đến lúc thông suốt thì suy sụp bật khóc nức nở, nước mắt tụ thành hai dòng sông uốn lượn trên gương mặt. Đường Chu lật người lại, đổi thành tư thế mặt đối mặt ôm vào trong lòng, mút sạch nước mắt người kia: “Ngoan, đừng khóc, tớ lừa cậu thôi.”

Hà Tử Vi chẳng nói gì hết, sau khi khóc đã đời một trận, cậu không thèm để ý tới Đường Chu nữa.