Nâng Mông Đến Gặp

Chương 25




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đêm khuya yên tĩnh, tối om không hề có một tiếng động, bạn cùng phòng đều ngủ say. Hà Tử Vi nhảy xuống giường, xỏ dép lê tức tốc chạy ra ngoài, do lúc tới cửa quá gấp, chân đập trúng khung cửa một cái, dưới chân lập tức đau đến mức thoáng lảo đảo, khiến Đường Chu sợ giật mình chạy lên hai bước đỡ lấy cậu.

“Có đau không?” Đường Chu tính bật đèn pin điện thoại lên kiểm tra giúp người, còn chưa kịp khom lưng xuống đã bị người ôm chầm. Hà Tử Vi bỗng dưng lao vào trong ngực hắn, vừa ngẩng đầu đã cố rướn cổ hôn lên cằm hắn, Đường Chu khẽ cúi đầu xuống hôn đáp trả.

Bốn cánh môi giống như bị nhựa cao su dán chặt với nhau, vừa mới tách ra đã dính lại lần nữa, đầu lưỡi truy đuổi càng mang theo nhiều đợt trao đổi nước bọt hơn, chẳng mấy chốc hai người đều bắt đầu cương cứng. Đường Chu hơi lui môi lưỡi về sau, chuyển sang thơm má Hà Tử Vi, định bụng ôm người để tỉnh táo một chút, chứ giờ mà hôn tiếp, lỡ như mất kiểm soát thì giây kế tiếp hai người bọn họ có thể quất khí thế ngất trời ở hành lang luôn,

Người trong ngực có chút hưng phấn gặm cổ hắn, giọng yếu ớt ghé vào lỗ tai hắn thủ thỉ: “Vừa rồi cậu nói gì ở trong điện thoại thế, tớ nghe hổng rõ.”

“Vậy cậu phải hôn tớ tớ mới nói.” Đường Chu trả giá, yêu cầu đối phương bán rẻ nhan sắc của mình. Hà Tử Vi hơi nhón chân lên hôn một hơi “Bẹp bẹp” trên mặt, Đường Chu vuốt ve người trong ngực, khẽ cười trêu chọc cậu: “Vừa rồi tớ bảo tớ thích cậu, cơ mà không ngờ cậu lại thích tớ nhiều như thế.”

“Cậu chẳng tượng tưởng nổi nhiều đến cỡ nào đâu.” Hà Tử Vi bị đồ ba xạo họ Đường lừa gạt tình cảm, lập tức không vui, mặt lạnh méo miệng tính đẩy hắn ra.

“Tớ yêu cậu.” Đường Chu lôi người trở về ôm thật chặt, bờ môi đóng mở dán lên vành tai mềm mại, thì thầm nói từng câu từng chữ, “Tớ yêu cậu, tớ yêu cậu, tớ yêu cậu, tớ yêu cậu… Nghe rõ chưa hả?”

Hà Tử Vi vùi mặt vào trong bả vai đối phương, cũng chẳng thèm phản ứng lời nói tận đáy lòng này, nhưng Đường Chu có thể cảm giác được đôi bàn tay đang ôm lấy hắn khẽ siết chặt một chút.

“Cậu không muốn thổ lộ tí nào sao, tranh thủ lợi dụng cho riêng mình, hả?” Đường Chu khẽ cười bên tai người kia, lồng ngực im lìm chợt rung động, rung đến độ truyền từng cơn tê dại vào lòng Hà Tử Vi.

Một lát sau Đường Chu phát giác người trong ngực nhúc nhích, Hà Tử Vi ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt ướt át có chút sáng ngời giữa màn đêm tăm tối, âm cuối mềm nhũn còn hơi run run: “Đường Chu, tớ muốn cậu…”

Đường Chu sững sờ ba giây, tiếp theo chỉ cảm thấy máu toàn thân sục sôi dâng trào, dứt khoác dựa hết vào đại não suy tính cho nửa người dưới và gốc rễ nào đó sắp biến lớn biến nhỏ biến thành cây gậy phép thuật xinh đẹp ngóc cao đầu. Vất vả khổ sở suốt hai mươi năm, một giây trở lại trước giải phóng! Vừa mới “tỉnh táo” đều trở thành công dã tràng, lập tức bị đánh hiện nguyên hình, đậu má như này mà vẫn có thể kiềm chế được, vậy hắn cũng không phải là đàn ông nữa rồi!

Đường Chu khàn giọng đè nén sự nôn nóng đầy dằn vặt của mình, hắn đẩy Hà Tử Vi: “Bảo bối, đi, về thay quần áo.”

“Hở?” Ban nãy Hà Tử Vi cũng kích động muốn bày tỏ tấm lòng chút xíu, chẳng ngờ rằng một giây sau Đường Chu lập tức muốn dẫn cậu ra ngoài, tuy là trong lòng cậu rất chi cam tâm tình nguyện, nhưng giờ này cổng chính kí túc xá đã khóa từ lâu rồi, cậu thấp thỏm mở miệng. “Đi ngay bây giờ luôn á?” Đường Chu ý tứ sâu xa nhìn cậu không trả lời.

Mười phút sau, cửa phòng quản lí kí túc xá nam Tây Ngũ bị gõ vang.

“Chú ơi kéo cửa xuống! Bạn cùng phòng của của cháu bị viêm dạ dày cấp tính cần đi bệnh viện gấp!” Giọng nói của nam sinh cao to đầy lo lắng, người trên lưng khuất mặt, chỉ lộ ra một khúc cổ nhỏ dài trắng nõn, cánh tay tái nhợt kiệt sức ôm cổ nam sinh, cả người toát ra hơi thở yếu ớt. Quản lí kí túc xá cố xua cơn buồn ngủ, lập tức tay chân lanh lẹ mở cửa, còn tha thiết hỏi thăm vài câu.

Hà Tử Vi ngượng đến mức tai nhọn đều đỏ, cậu giấu mặt trên lưng Đường Chu, hận không thể giấu hết cả người mình vào luôn. Hơn nửa đêm giả bệnh đi mướn phòng, cũng chỉ có Đường Chu, người bình thường sao nghĩ ra nổi sáng kiến này! Quả có thể nói là lòng lớn bao nhiêu, sân khấu bèn lớn bấy nhiêu! Đường Chu dám nghĩ dám làm, áp dụng thực tiễn dũng cảm sáng tạo, vừa là diễn viên vừa là đạo diễn vừa là biên kịch, Oscar không chỉ nợ hắn một chiếc tượng vàng thôi đâu!

Chạy xa một đoạn đường, Đường Chu vỗ vỗ cái mông Hà Tử Vi: “Xuống đi chứ?”

Hà Tử Vi giả chết ăn vạ trên thân người, lát sau cọ cọ bả vai hắn, ấp úng nói: “Mất mặt quá, sau này đừng nói tớ quen cậu.”

“Vậy cậu mau xuống khỏi lưng tớ, tớ chỉ cõng bạn trai của mình.” Đường Chu xóc người hai lần.

Hà Tử Vi ôm chặt cái cổ đối phương, cái chân mắc ngang hông càng quấn chặt hơn, chồm tới bên tai Đường Chu cười mắng: “Không biết xấu hổ, quá không biết xấu hổ.”

Cũng chẳng rõ lời này là đang mắng câu “Bạn trai” kia, hay là đang mắng chuyện giả bệnh, Đường Chu cười rộ lên, lại cố tỏ vẻ sâu lắng bày tỏ với cậu: “Ừm, vậy chắc hẳn là do sức mạnh tình yêu.”

Ánh đèn ảm đạm rọi chiếu lờ mờ đoạn đường phía trước, bóng cây hai bên đường đung đưa, Đường Chu lần theo dấu vết bước đi vững vàng trong màn đêm, Hà Tử Vi nằm sấp trên lưng hắn cười, cười đến nỗi hai người đều run rẩy.

“Đường Chu ơi.” Hà Tử Vi nghiêng sang cạnh cổ Đường Chu nhỏ giọng gọi.

“Hả?”

“Mặt trời mọc ở bờ biển thành phố M cực kì đẹp đẽ, cậu phải dẫn tớ đi.”

“Được.”

“Còn có khu phố ẩm thực siêu nổi tiếng ở quê hương, cậu phải khao tớ ăn.”

“Được.”

“Sau này không cho phép cậu nuôi chó nuôi mèo, rụng nhiều lông lắm.”

“Được, tớ chỉ nuôi cậu.”

“Lúc cậu yêu tớ thì tớ yêu cậu.” Làn gió tấu lên khúc nhạc dạo vi vu, cũng thổi đỏ vành mắt Hà Tử Vi, như thể lời nói khiến người ta thường hay thẹn thùng vào giờ khắc này cũng có thể bật thốt chẳng chút e ngại.

Đường Chu sửng sốt ngoảnh đầu lại, đáy mắt phản chiếu cầu vồng xa xăm. Nụ hôn mềm ướt rơi vào khóe môi Đường Chu, âm thanh Hà Tử Vi nhẹ nhàng êm dịu: “Cho nên lúc tớ yêu cậu cậu cũng phải yêu tớ.”

Đường Chu vững vàng nắm lấy tay Hà Tử Vi, cười rất ngọt ngào: “Vậy chỉ sợ cậu phải yêu rất nhiều năm.”

Hà Tử Vi được Đường Chu cõng hẳn vào nhà trọ, toàn bộ hành trình đều không dám ngẩng đầu, nhất là sau khi Đường Chu thản nhiên hào phóng thuê nguyên cái phòng giường King size đồng thời cười nói trước ánh mắt không ngừng quan sát của lễ tân “Ẻm khá là thẹn thùng”, cậu càng không muốn lộ mặt.

Sau khi vào phòng Đường Chu bèn ấn người trên cửa nhanh chóng hôn lên, Hà Tử Vi bị hôn tới mức nỉ non, từng tiếng trêu chọc Đường Chu bốc cháy, lúc bắt đầu lột quần áo Hà Tử Vi lại mặc kệ, khăng khăng đẩy người ra để cậu đi tắm rửa.

Đường Chu duy trì tư thế kabedon nhìn chằm chằm Hà Tử Vi: “Tắm chung đi.”

“Không muốn!” Nét mặt Hà Tử Vi còn mang theo chút đỏ hồng, vẫn chưa khôi phục được hô hấp thông thuận, biểu cảm lại kiên quyết giống hệt bậc tiên liệt cách mạng Lưu Hồ Lan, hung hăng đẩy Đường Chu vào trong phòng tắm, “Cậu tắm trước.”



Lưu Hồ Lan (1932-1947) là một nữ chiến sĩ giải phóng quân anh hùng trong lịch sử Trung Quốc

Mới tán đổ người ta ngày đầu tiên, Đường Chu cân nhắc một chút bèn quyết định tạm thời không làm trái mệnh lệnh, cương cứng đi vào cương cứng đi ra, nào ngờ thời gian chờ Hà Tử Vi quá ư dài dằng dặc, cứ thế mà để hắn chờ mềm nhũn.

Hai mươi phút, cũng có thể tuốt một phát. Đường Chu nhìn tờ rym của mình, cảm giác hôm nay mình sắp đoạn tuyệt rồi, ban ngày ở phòng thử đồ, ban đêm ở trong hành lang, vừa nãy bên cạnh cánh cửa, cương ba lần mềm ba lần, thật sự có thể xưng là Đại Vũ trị thủy*, ba lần ngang cửa mà không thèm vào, sao hắn lại thương xót Hà Tử Vi đến vậy chứ! Tuổi trẻ chịu lỗ vốn thế này, nếu như trở lại hồi mười mấy tuổi, chưa chắc đã chịu nổi kiểu kích thích ấy.

Người bên này đang bùi ngùi, người bên kia rốt cuộc đã xuất hiện, Hà Tử Vi quấn khăn tắm bước ra, trên người còn dính nước, phía trên bộ ngực nhỏ trắng như tuyết là hai hạt béo mập đang run rẩy dựng đứng, đôi má bị hơi nóng ủ đến hồng phây phây, lông mi khẽ run thật chẳng dám nhìn hắn. Đường Chu lập tức tỉnh ngộ mới ba lần thì tính là cái thá gì, dù mềm thêm ba lần nữa hắn cũng có thể chiến đấu giống nhau, tuổi trẻ vô hạn!

Đường Chu chờ người đi tới mép giường bèn chặn ngang kéo khăn tắm của Hà Tử Vi xuống, tách hai chân người ra bế lên thân mình. gậy th*t đáng yêu lay động dưới tay hắn, run run rẩy rẩy đứng thẳng lên. Đường Chu mút môi lưỡi đối phương vào, hô hấp nóng rực phả vào gương mặt cả hai, khiến đầu óc cũng bị hun đến lâng lâng.

Tay phải Đường Chu nắn bóp mông Hà Tử Vi hai lần, bèn tìm kiếm huyệt nhỏ nơi khe mông, huyệt thịt mềm mại bất ngờ, hai đốt ngón tay cắm vào rất dễ dàng, bên trong đường ruột trơn ướt mềm nóng, rõ ràng đã bị người chơi qua. Màu mắt Đường Chu tối sầm, lập tức hít thở nặng nề hơn: “Cậu tự mở rộng à?”

Hai tay Hà Tử Vi yếu ớt ôm lấy cổ Đường Chu không đáp lời, Đường Chu lại tăng thêm hai ngón tay, đâm rút ở trong huyệt: “Vừa nãy chơi như thế nào? Thế này sao?”

“Ưm…” Xoang mũi Hà Tử Vi tiết ra tiếng kêu đau đớn, Đường Chu tìm tòi, lòng bàn tay nặng nề đè nghiến tuyến tiền liệt: “Chơi nơi này sao?”

“Á… Đừng mà…” Hà Tử Vi bị kích thích rên ỉ ôi, cả buổi trời mới thẹn thùng tiến tới cọ gò má Đường Chu, tay nắm lấy dương v*t đang khá sung sức của Đường Chu, vẻ mặt có chút mơ màng: “Đi vào… Ưm… Muốn cậu…”

“Cậu trả lời câu hỏi trước đã, nói cho tớ biết.” Ngón tay để ở điểm mẫn cảm tiếp tục động tác, thân thể Hà Tử Vi không ngừng uốn éo lại bị Đường Chu kìm chặt hết vùng vẫy nổi, dần dần sắp sụp đổ: “Hức… Hổng có, tớ chưa chơi… Cậu vào đi mà… Ưm… Tớ ngứa lắm…”

“Bảo bối ẩm ướt quá.” Đường Chu bỏ qua cho Hà Tử Vi, ngón tay rời khỏi hậu huyệt, hôn lên khóe môi người một cái, thân thể hơi dời về phía sau: “Ngoan, tự mình ngồi lên.”

Hà Tử Vi thoáng sửng sốt, bóp chút gel bôi trơn vào lòng bàn tay rồi xoa lên thân dưới Đường Chu, dương v*t to dài bị miễn cưỡng cầm lấy, háng Hà Tử Vi chậm rãi ngồi lên trên eo Đường Chu, để gậy th*t mài cọ khe mông mấy lần, ngăn chặn huyệt của mình.

Đường Chu nhìn cậu chằm chằm chả thèm chớp mắt, lại không hề có bất cứ ý định muốn giúp đỡ nào: “Bảo bối tự đẩy cái mông mình ra.”

Sắc mặt Hà Tử Vi đỏ bừng, vùng vẫy chốc lát rồi dùng tay tách mông mình, đỡ gậy th*t Đường Chu mà ngồi xuống. Trong huyệt đã cực kì ướt nóng, nhưng lúc phần đỉnh to lớn đi vào vẫn hơi vướng víu, huyệt nhỏ đỏ au cố gắng ngốn lấy dương v*t dữ tợn, cái tư thế này khiến cậu có một loại cảm giác sắp bị đâm xuyên.

“Oái…” Thời điểm vào được một nửa, Đường Chu bỗng nhiên thẳng lưng đâm lút cán, Hà Tử Vi bị húc mạnh tới nỗi mắt tối sầm lại, níu bả vai người trì hoãn cả buổi mới tiếp tục hoạt động, “Ừm… Lớn thật…”

Hai tay Đường Chu vò hai múi mông trắng nõn kia, theo nhịp điệu của người đang cưỡi trên thân mà nắn bóp. Môi lưỡi tới trước ngực Hà Tử Vi liếm láp, ngậm lấy đầu v* xinh xắn bên phải bắt đầu hút say sưa ngon lành, chẳng mấy chốc đã phát ra tiếng mút lép nhép.

“A… Đừng… Quá mức rồi…” Toàn thân Hà Tử Vi bị chơi mềm nhũn, hậu huyệt tê ngứa từng cơn suốt thời gian dài, cậu vô thức đâm điểm mẫn cảm vào gậy th*t đang tấn công trong người, mới hai lần đã như thể không chịu nổi mà rùng mình, dần dần mất hết sức lực.

Đường Chu hoàn toàn chẳng thèm đếm xỉa đến động tác dưới thân, tập trung trồng dâu tây khắp cả người cậu, trước ngực và cổ đều là một mớ hỗn độn. Ngày bình thường Hà Tử Vi ít rèn luyện, chẳng mấy chốc bắp chân đã bủn rủn, hết sức lực chống đỡ động tác của cậu, chỉ có thể nằm trên người Đường Chu bắt đầu đung đưa từ đầu tới cuối.

gậy th*t và vách ruột chèn ép lẫn nhau, căng chặt ma sát tuyến tiền liệt, Hà Tử Vi xoay eo muốn choáng váng, di chuyển lòng vòng tức tốc cọ xát gậy th*t Đường Chu. Hậu huyệt càng ngày càng nóng, khoái cảm chồng chất như núi, nhưng Hà Tử Vi vẫn cảm giác chưa đủ, bất kể cậu cố gắng ra sao, vẫn không có cách nào trèo lên đỉnh cao tình dục, gậy th*t thô cứng trong cơ thể cũng chẳng hề có ý định muốn bắn chút nào.

“Hức… Không được… Hức…” Cơ thể khô nóng bị đấu đá lung tung không có kết cấu gì, khiến cho cậu hoảng hốt, khóe mắt Hà Tử Vi ẩm đỏ, sốt ruột sắp khóc, cậu khát khao nhìn Đường Chu, “Khó chịu quá… Hức… Cậu thao tớ đi mà…”

“Vậy bảo bối định báo đáp tớ kiểu gì?” Đầu lưỡi của Đường Chu chậm rãi lướt qua khóe môi Hà Tử Vi, dụ dỗ nói hai câu dễ nghe. Thấy Đường Chu cả buổi cũng chả có thêm động tác gì, Hà Tử Vi mới tủi thân mong chờ mở miệng, “Xin cậu… Muốn cậu thao tớ…”

“Oái!” Trong phòng chợt im băht mấy giây, sau đó Hà Tử Vi không nhịn được hét toáng lên. gậy th*t trong cơ thể giống như lại lớn hơn một chút, tất cả sự tự chủ của Đường Chu đã bị trêu đến mức tan thành mây khói, hắn vác súng ra trận, kìm chặt eo người thúc mạnh lên, thúc đến nỗi Hà Tử Vi liên tục lay động, chưa được vài lần đã bật khóc.

“Ư… Nhanh quá… Hức…” Hậu huyệt cực kì chua phồng, gậy th*t từng phát từng phát đi vào chỗ sâu nhất trong cơ thể, vách ruột gần như sắp bị làm tới hòa tan, Hà Tử Vi vững vàng ôm chặt cổ Đường Chu, thân thể lại giống muốn bay bổng như cũ, “A… Đẩy vào…”

“Ưm… Chậm chút đi… Quá…” Phần đỉnh to lớn va đập vào điểm mẫn cảm hết lần này đến lần khác, bật thốt một tiếng rên cao vút mang theo nức nở run rẩy, thân dưới của người kia lại càng dốc sức làm hơn.

Khoái cảm gần như muốn xông ra màng tế bào, Hà Tử Vi chẳng thể suy nghĩ được gì, đơn độc đối mặt với từng đợt từng đợt thúc mạnh, chỉ có thể gặp sao hay vậy giữa biển sâu mãnh liệt này, “Đừng mà… A…”

Người đang cưỡi trên eo ngửa cái cổ dài nhỏ ra đằng sau, toàn bộ thân hình đều kéo căng thành một đường cong đẹp mắt, Đường Chu khẽ cắn lên trên hầu kết Hà Tử Vi, đổi lấy âm sắc càng thêm tinh tế nghẹn ngào: “Bảo bối cậu gọi tớ là gì, hửm?”

Hà Tử Vi cố gắng thẳng lưng nhìn về phía Đường Chu, sắc mặt cậu ửng hồng, đáy mắt phủ đầy khoái cảm xung kích run rẩy, giọt lệ không nhịn được nhỏ xuống từ khóe mắt, trông vừa dâm mỹ vừa yếu ớt. Đầu lưỡi Đường Chu xuôi theo giọt lệ liếm lên trên mặt, dùng chất giọng trầm thấp ôn hòa dỗ dành người trong ngực: “Ngoan, bảo bối, gọi tớ xem nào.”

“Hức… Đường Chu à…” Hà Tử Vi cảm thấy mình như đã dấn thân vào một cơn bão tố dữ dội, người dưới thân hung ác muốn xé rách mình. Tầm nhìn từng chút từng chút một trở nên trống rỗng, lúc lập tức phóng thích thì giống hệt có bom nguyên tử nổ tung trong đầu óc, cậu không thể chịu đựng nổi mà sợ hãi thét lên, giọng nghẹn ngào nhuộm thêm hoảng hốt mất khống chế: “A… Sắp hỏng… A ưm… Tớ sắp hỏng rồi…”

Đường Chu ra sức thúc mấy cái dũng cảm lưu lại muôn nghìn binh mã của mình bên trong đường ruột mềm nhừ, sau đó ôm người nhẹ nhàng dao động.

dương v*t nửa mềm vẫn vùi trong người, Hà Tử Vi lấy lại tinh thần nhìn lồng ngực đầy tinh dịch nhớp nháp của Đường Chu, lấm ta lấm tấm chảy thành một đường, thậm chí có giọt bắn tung tóe lên cắm, vô cùng dâm loạn chịu hết nổi. Cậu bị ma xui quỷ khiến thè đầu lưỡi ra liếm, chờ đến lúc phản ứng lại thì cả người đã sắp bốc hơi.

Đường Chu sững sờ trong nháy mắt, Hà Tử Vi ngoảnh đầu không dám nhìn hắn, sóng triều vừa rồi còn chưa trút hết, lần này tai cổ càng đỏ ửng một vùng, xấu hổ tới chẳng ra hình thù gì. Hắn đến gần cắn tai dỗ: “Bảo bối sao cậu đáng yêu đến thế? Cậu có biết tớ thích cậu nhiều đến chừng nào không, thích đến nỗi không rõ phải làm gì mới đúng.”

Hà Tử Vi vẫn chưa thèm để ý đến hắn, Đường Chu tách mặt người ra tới gần hôn, môi lưỡi điên cuồng mà dây dưa một phen: “Ngọt.”

“Đồ bịp bợm.” Hà Tử Vi nhỏ nhẹ mở miệng, giọng điệu rất chi là hờn dỗi.

Đường Chu cười bóp mũi Hà Tử Vi một chút: “Bảo bối cậu nói gì thế, hửm?”

Cánh tay Hà Tử Vi ôm chặt lấy cổ của hắn, úp sâu mặt vào bên cạnh cổ hắn. Da thịt mềm mại lại ấm áp dính sát nhau, hít thở tựa tần suất nghỉ ngơi, ai cũng không muốn buông đối phương ra. Sau đó rất lâu, Đường Chu nghe thấy người trong ngực mềm dẻo gọi hắn: “Ông xã.”
  • Chú thích:


Hạ Vũ (2258 TCN – 2198 TCN hoặc 2200 TCN – 2100 TCN), thường được gọi Đại Vũ hay Hạ Hậu thị, là một vị vua huyền thoại ở Trung Hoa thời cổ đại. Ông nổi tiếng về việc chống lũ, xác lập chế độ cha truyền con nối ở Trung Quốc bằng cách thành lập nhà Hạ và nhân cách đạo đức ngay thẳng của mình.

Trong một câu chuyện phổ biến, ông mới chỉ được kết hôn bốn ngày khi ông được giao nhiệm vụ chống lũ. Ông nói lời tạm biệt với vợ mình, nói rằng không biết khi nào ông sẽ trở lại. Trong suốt 13 năm chống lũ, ông đi ngang qua nhà của mình ba lần nhưng đều không bước vào trong. Lần đầu tiên đi ngang qua, ông nghe nói rằng vợ của mình đang sinh đẻ. Lần thứ hai đi ngang qua, con trai của Vũ đã có thể gọi tên cha mình. Gia đình thúc giục Vũ trở về nhà nhưng ông nói từ chối vì lũ lụt vẫn xảy ra. Lần thứ ba đi ngang qua, con trai của ông đã hơn 10 tuổi. Mỗi lần như vậy, Vũ đêu từ chối đi vào cửa, nói rằng vì lũ lụt đã khiến vô số người vô gia cư, ông chưa thể nghỉ ngơi được.