Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)

Chương 777: Thăm dò Lâm Chiêu




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Chiêu cau mày, vẻ mặt có chút bất mãn. Có câu nói, đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ. Càng không nói, đây là con trai nuôi của ông ta!

Tuy nhiên, Lâm Mạc Huy không dừng lại, mà đá vào cằm Lâm Minh một lần nữa.

Sức lực của Lâm Minh, so với Lâm Mạc Huy vẫn là cách quá xa.

Trước mặt Lâm Mạc Huy, anh ta đến năng lực phản kháng cũng không có.

Thấy cú đá sắp rơi xuống, Lâm Chiêu đột nhiên ra tay chặn lại cú đá của Lâm Mạc Huy. “Cậu Mạc Huy, tới đây là đủ rồi!” “Lâm Minh tuy là nói sai, nhưng nó cũng đã xin lỗi rồi, mà cậu cũng đã giáo huấn nó rồi.” “Chút chuyện này, tôi không đáng chết chứ?” Lâm Chiêu cười như không cười, trong mắt lại ánh lên chút tinh quang.

Rất rõ ràng, chỉ cần Lâm Mạc Huy tiếp tục hùng hổ đánh người, vậy ông ta sẽ trở mặt với Lâm Mạc

Huy.Nói thật, trước đó sau khi ông ta biết được Lâm Mạc Huy là con rể qua cửa nhà vợ, thì ông ta đối với Lâm Mạc Huy cũng chẳng có bao nhiêu hảo cảm.

Tuy nhiên sau khi phát sinh chuyện đó, làm ông ta phải nhìn Lâm Mạc Huy bằng con mắt khác, nhưng trong lòng ông ta từ đầu tới cuối đều không để ý tới Lâm Mạc Huy.

Trong cái nhìn của ông ta, nam tử hán đại trượng phu, thì nên đầu đội trời, chân đạp đất. Làm một đứa con rể qua cửa nhà vợ, chính là tự bội tro trét trấu lên mặt mình, mất hết thể diện của đàn ông.

Nhưng ai mà nghĩ tới, chính là tên ở rể này, lại làm đảo loạn toàn thành phố Hải Tân.

Dựa vào năng lực của bản thân, thay máu một nửa mười đại gia tộc tại Hải Tân.

Thậm chí, ngay cả những con nhện độc tại thành phố Hải Phòng, đều biến thành những con chim bay đến nép dưới tay Lâm Mạc Huy.

Loại bản lĩnh này, đã đủ để làm Lâm Chiêu phải coi trọng.

Nhưng mà, coi trọng thì coi trọng, không đại biểu là ông ta sợ Lâm Mạc Huy.

Người có thể lọt vào trong mắt Lâm Chiêu, chỉ có Nam Bá Lộc.

Còn Lâm Mạc Huy trong mắt ông ta, chỉ là một tên oắt con có chút xíu bản lĩnh mà thôi.

Ông ta cho Lâm Mạc Huy thể diện, nhưng không đại biểu để cho Lâm Mạc Huy ở chỗ ông ta muốn làm gì thì làm

Lâm Mạc Huy cười nhạt một tiếng, cũng không nói cái gì.

Cú đá thứ hai của anh, thật ra là muốn thăm dò thái độ của Lâm Chiêu mà thôi.

Rất rõ ràng, Lâm Chiêu khách khí với anh, nhưng không có mấy phần cung kính.

Lâm Chiêu kêu người đưa Lâm Minh đi, sau đó Ngô Hùng và những người khác cũng bị kéo đi.

Sự việc lần này náo loạn tới bước này, cũng là hậu quả của việc Ngô Hùng khiêu khích lý giản. Tiếp theo, Lâm Minh nhất định sẽ không tha cho anh ta!

Mà tất cả điều này, cũng đều là Ngô Hùng bọn họ tự chuốc lấy, sẽ không có ai đồng tình cho bọn họ!

Lâm Chiêu mời Lâm Mạc Huy và Hạ Vũ Tuyết ăn cơm trưa, nhưng bị Lâm Mạc Huy từ chối.

Anh định về trước, khi nào người bản thảo dược qua, anh sẽ lại đến mua thuốc.

Mà Lâm Chiêu sau khi biết chuyện này, trực tiếp ngăn cản Lâm Mạc Huy. “Cậu Mạc Huy, chút thuốc này, trưa mai là về tới trang trại Ngô rồi!”

Lâm Mạc Huy không khỏi kinh ngạc, Hạ Vũ Tuyết cũng ngây người; “Bố nuôi, không phải bố nói với ông nội, hai ngày nữa bọn họ mới tới sao?”

Lâm Chiêu. “Vốn theo kế hoạch là hai ngày nữa mới tới.” “Nhưng bên bọn họ khi đang thu thập thuốc, gặ