Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)

Chương 797: Thân phận của Lâm Chiêu




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Tần Vô Xá nhìn thấy cảnh này, thì mừng rỡ: “Thật tốt quá rồi!” “Mau...giết chúng đi!”

Cổ Tôn không nói gì, sắc mặt ông ta trở nên lạnh lùng vô cùng. “Hai tên khốn kiếp, tao lại phải nuốt chửng máu thịt của Cổ trùng bất tử! “Nếu không để cho bọn mày chết vì tra tấn, thì tao sẽ không còn là Cổ Tôn!”

Cổ Tôn điên cuồng gào thét.

Nuốt lấy máu thịt của Cổ trùng bất tử quả thực có thể khôi phục được rất nhiều sức mạnh trong khoảng thời gian ngắn.

Nhưng vấn đề là, nếu như vậy, Cổ trùng bất tử sẽ bị thương nặng.

Cổ trùng bất tử cùng ông ta ta là một thể, Cổ trùng bất tử bị thương nặng, vậy chẳng khác nào Cổ Tôn là muốn cùng chịu bị thương sao, ngay cả số tuổi thọ của ông ta cũng sẽ bị giảm bớt.Hơn nữa, quan trọng nhất chính là, Cổ trùng bất tử bị thương thế này, thì sẽ không cách nào chữa lành lại được.

Nói cách khác, Cổ Tôn hoàn toàn là dùng số năm tuổi thọ của mình để có thể đứng lên.

Hiện giờ Cổ Tôn, nhìn qua giống như một ông lão đã hơn bảy mươi tuổi vậy.

Tóc bạc phơ, trán đầy nếp nhăn.

Không còn bộ dáng trung niên cường tráng như trước kia nữa!

Cổ Tôn từng bước đi tới trước mặt Lâm Chiêu, kh lưng ngồi xổm xuống: “Lâm Chiêu, ông có từng nghĩ tới, có một ngày ông sẽ phải quỳ trước mặt tôi không?"

Lâm Chiêu nghiến răng: "Cổ Tôn, tôi hối hận lúc trước không gi3t chết ông đi!”

Cổ Tôn cười lớn vẻ hả hệ: “ Ông hối hận rồi sao?” “À, nếu như tên rác rưởi Lâm Hoàng Bách kia ở trên trời có linh, ông ta phỏng chừng so với ông còn hối hận hơn đấy!”

Nghe được lời này, sắc mặt Lâm Mạc Huy nhất thời biến đổi.

Anh nhanh chóng nhìn về phía Cổ Tôn, chuyện này có liên quan gì đến bố của anh sao? Lúc này, Lâm Chiêu giận dữ gào thét: "Cổ Tôn, ông dám nhục mạ anh trai tôi, tôi liều mạng với ông!”

Lâm Chiều vùng vẫy đứng lên, nhưng bị Cổ Tôn nhẹ nhàng tung một chưởng liền trực tiếp ngã xuốngđất. “Liều mạng với tôi sao?” “Ông dựa vào cái gì?” Cổ Tôn điên cuồng cười lớn.

Lâm Mạc Huy ở bên cạnh mở to hai mắt, lời nói của Lâm Chiêu là có ý gì?

Lâm Hoàng Bách là anh trai của ông ta?

Nhưng mà, Lâm Mạc Huy sao lại không nhớ rõ có một người chú như vậy chứ?

Lâm Chiêu ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi.

Thế nhưng, ông ta vẫn cố gắng chống đỡ đứng lên, tức giận nói: “Cổ Tôn, tôi cùng ông không đội trời chung!” “Hôm nay, hoặc là ông chết, hoặc là tôi chết!” Cổ Tôn cười điên cuồng: “Hahaha, lời này của ông, nói cũng không đúng đầu!” “Ông cảm thấy, hiện tại lúc này, tôi còn có thể chết được sao?”

Nói xong, ông ta lại một quyền đánh tiếp vào người Lâm Chiêu.

Lâm Chiều lần thứ hai ngã xuống đất, nỗi đau đớn này thể hiện rõ trên biểu cảm khuôn mặt của ông ta. Cổ Tôn lại điên cuồng nói: “Nhà họ Lâm, Bắc

Cảnh, nghiệt chủng cuối cùng chính là ông đấy.” “Giết ông đi, nhà họ Lâm, Bắc Cảnh, liền thành tuyệt hậu luôn rồi nhỉ!”“Hahaha, ngầm lại cũng có chút thú vị rồi!”

Nói đến đây, Cổ Tôn hình như đột nhiên nhớ tới cái gì đó, đột nhiên lại cười lớn hơn: “Ôi, xin lỗi, tôi thiếu chút nữa đều quên mất.” “Cho dù tôi không giết ông, thì nhà họ Lâm, Bắc Cảnh cũng tuyệt hậu rồi!” “Dù sao, ông đã không còn là đàn ông nữa. “Lúc trước vợ ông vì sao lại rời bỏ ông vậy? Phải rồi, bởi vì ông không thể quan hệ được, phải không?” “Hahaha, ông còn sống, cũng không thể khiến nhà họ Lâm, Bắc Cảnh có con cháu nối dõi, vậy thì còn sống làm gì chứ?” “Nếu không thì để tôi đại phát từ bị, tiền ông một đoạn trước nhé?”

Cổ Tôn điên cuồng cười lên, giơ chân lên phía đầu Lâm Chiêu.

Cổ Tôn chuẩn bị giảm chân xuống.

Đột nhiên, bên cạnh liền có một người nhào tới, trực tiếp đánh Cổ Tôn bay ra ngoài.

Lúc này, mọi người mới phát hiện, Lâm Mạc Huy đã đứng lên được. Anh đứng trước mặt Lâm Chiêu, biểu cảm hung dữ, trong ánh mắt tràn ngập sát khí. “Muốn gi3t chết ông ấy sao?” “Phải hỏi ý tôi trước!”

Lâm Mạc Huy hét lên.

Cổ Tôn sắc mặt vội vàng biến đổi: “Mày làm sao mày có thể đứng dậy được chứ?”