Thần Ma Hệ Thống

Chương 507: Phản công (1): thần tốc! (2)




Lập tức miểu sát Lý Cần, một tên bang chúng Trường Giang Bang, Bạch Tiểu Thắng mang theo nụ cười lạnh lùng đi tới trước mặt của Lưu Huyền Hợp nói:

- Mày chính là bang chủ Trường Giang Bang Lưu Huyền Hợp à! Tao là trưởng lão Thanh Thạch Bang Bạch Tiểu Thắng! Hôm nay tới đây mượn thủ cấp của mày dùng một lát, dùng đổi hai mỹ nữ của lão đại làm ấm chăn.

Lưu Huyền Hợp nhìnnhìn thấy Bạch Tiểu Thắng đang mỉm cười vui vẻ thì trong nội tâm lạnh như băng, hắn trầm giọng nhìn qua Bạch Tiểu Thắng chất vấn:

- Tao là Lưu Huyền Hợp! Trường Giang Bang cùng Thanh Thạch Bang gần đây không oán không cừu, tại sao bọn mày lại đuổi tận giết tuyệt?

Thân hình Bạch Tiểu Thắng lóe lên, quỷ dị xuất hiện sau lưng của Lưu Huyền Hợp và một đao chém vào đầu của Lưu Huyền Hợp:

- Rất đơn giản! Mày còn sống với bọn tao là một sự uy hiếp! Cho nên phải chết! Lão đầu, cho mày sống lâu 10 giây thì mày nên cảm thấy may mắn mới đúng!

Lưu Huyền Hợp lập tức đè tay cầm xuống, ghế dựa lão bản của hắn trầm xuống đất. Đồng thời thân thể của Bạch Tiểu Thắng giống như có mây trăm cân đè lên người của hắn, làm cho tốc độ của hắn chậm hơn nhiều.

Lưu Huyền Hợp trừng mắt nhìn Bạch Tiểu Thắng tràn ngập oán độc nói ra:

- Thanh Thạch Bang!! Nhạc Trọng!! Bạch Tiểu Thắng! Tao nhớ kỹ bọn mày! Lúc này đây chỉ cần tao không chết!! Tao tuyệt đối sẽ không cho bọn mày thời gian an ổn, tao sẽ giết từng người bọn mày, làm cho bọn mày vĩnh viễn sống trong thời gian sợ hãi.

Ghế lão bản của Lưu Huyền Hợp có một cơ quan, có thể làm cho hắn thông qua cơ quan này nhanh chóng chạy ra bên ngoài.

- Cho nên mới nói mày chết đi!

Nương theo đó là âm thanh hung ác, từng đạo gai đất sắc bén hiện ra, lập tức xuyên qua thân thể của Lưu Huyền Hợp và đem thân thể của hắn treo lên.

Trong mắt của Lưu Huyền Hợp hiện ra thần sắc oán độc, phun ra một ngụm máu tươi, bị gai đất xuyên qua người.

Bạch Tiểu Thắng tiện tay một đao, trực tiếp chém đầu lâu của Lưu Huyền Hợp rụng xuống.

Tầng trệt rạn nứt, một nhan trụ của Trần Thăng Cương từ dưới đất kéo dài lên xuất hiện trong gian phòng, hắn nhìn qua thi thể không đầu và hỏi Bạch Tiểu Thắng:

- Đây là Lưu Huyền Hợp?

Bạch Tiểu Thắng một cước đá vào đầu của Lưu Huyền Hợp và lãnh đạm nói ra:

- Đúng vậy! Công tác giải quyết hậu quả giao cho anh đấy!

Trần Thăng Cương nhìn qua ba cổ thi thể trong phòng, một cước đạp trên mặt đất. Mặt đát rạn nứt, ba cổ thi thể lập tức rơi xuống đó.

Lưu Huyền Hợp vừa chết, cả Trường Giang Bang chợt sụp đổ. Bang chúng đại bộ phận bị Nhạc Trọng dẫn người chiếm đoạt, những bang chúng phản kháng sẽ bị xử tử và chôn xuống đất, cũng chỉ có mười tên nòng cốt chuyên tìm tòi vật tư mới sống sót.

Ở trong thành phố Quý Trữ này bang phái rơi rụng là chuyện bình thường, đây là tận thế, chỉ cần có một gã người cường hóa nòng cốt thực lực cường hoành thì rất nhanh có thể chiếm một ít bang phái. Thế nhưng mà Trường Giang Bang chính là bang phái có cả ngàn bang chúng, dưới trướng trên hai mươi tên người cường hóa trên cấp 20. Bang phái như vậy bị tiêu diệt, ở trong thành phố Quý Trữ này rất nhiều bang phái chấn động mạnh mẽ.

Trong Thanh Trúc Bang, một gã nam tử đi tới bên người của Cao Minh Hào và chậm rãi nói ra:

- Bang chủ! Trường Giang Bang bị người ta diệt!

Cao Minh Hào thở sách trong tay xuống, trong mắt dị quang lóe lên trầm giọng hỏi:

- Thang Thạch. Là người nào làm?

Thang Thạch trầm giọng nói:

- Là Thanh Thạch Bang làm!

Thang Thạch chậm rãi nói ra:

- Bang chủ của Thanh Thạch Bang là ai còn không biết, chỉ biết một cao tầng trong đó có tên là Nhạc Trọng. Động thủ là hộ pháp Bạch Tiểu Thắng, Ưng Khai Sơn, Trần Thăng Cương! Xem bọn họ ra tay giết người thì bọn họ trừ Bạch Tiểu Thắng có tốc độ nhanh ra, tất cả còn lại không rõ. Nhưng có thể khẳng định toàn bộ bọn họ là người cường hóa cao cấp.

Cao Minh Hào trầm ngâm một hồi, mười ngón nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, nói:

- Nhạc Trọng sao? Xem ra trong thành phố Quý Trữ lại có thêm một con sói đói rồi!

Thang Thạch trầm giọng hỏi:

- Bang chủ! Muốn động thủ với hắn sao?

Cao Minh Hào lắc đầu nói:

- Không cần! Trường Giang Bang không phải dễ diệt như vậy! Bọn họ mạo mạo thất thất tiêu diệt Trường Giang Bang sẽ có người ra mặt! Chúng ta không nên động!

Chiếm đoạt Trường Giang Bang, Nhạc Trọng sáng lập Thanh Thạch Bang quy mô mở rộng ra gấp hai, biến thành một bang phái có cả ngàn người. Lực lượng hạch tâm chính là ba mươi tên người cường hóa mà hắn mang tới, nhưng mà tình báo về hắn đã lan ra trong thành phố Quý Trữ, rất nhiều thế lực của hắn kéo dài ra khắp thành phố Quý Trữ.

Nhạc Trọng vừa mới nuốt vào Trường Giang Bang không quá hai ngày, từng bầy cảnh sát tiến vào địa bàn của Trường Giang Bang, tiến hành điên cuồng quét sạch, sòng bạc, tiệm cơm, quán bar các sản nghiệp giải trí, tất cả đều lọt vào đả kích hủy diệt. Vượt qua hai trăm tên bang chúng Thanh Thạch Bang bị bắt ném vào nhà giam, thêu dệt rất nhiều tội trạng và giam giữ lại.

Nhạc Trọng thì là trực tiếp mang theo cao tầng Thanh Thạch Bang trốn đi, cũng cũng có chính diện xung đột với cảnh sát của thành phố Quý Trữ. Nhưng mà hắn vừa trốn thì Thanh Thạch Bang do hắn tạo dựng nhân tậm dị động, cơ hồ sụp đổ.

Kim Bích Huy Hoàng chính là một khách sạn năm sao trong thành phố Quý Trữ, mỗi khi ban đêm nơi này đèn đuốc sáng trung, xe sang trọng tụ tập. Trong nơi này dầu nhiên liệu cực kỳ trân quý, lái xe trong thành phố cần giao nạp thuế má rất đắt đỏ, nhưng mặc dù như thế, ở trong thành phố Quý Trữ vẫn có rất nhiều xe sang trọng tồn tại.

Trong một gian phòng xa hoa sương mù mờ mịt.

Một gã trung niên dáng người khôi ngô, tướng mạo tuấn lãng, ăn mặc áo da màu đen, trên đầu nhuộm tóc vàng ôm lấy một cô gái tuổi chừng hai mươi lăm, đầu hói bụng phệ và hai má phình ra, nói:

- Lúc này cảm tạ Đan cục trưởng! Có thể đem Thanh Thạch Bang u ác tính tiêu diệt, toàn bộ nhờ Đan sở trưởng ngài đại lực tương trợ! Tôi kính ngài một ly!

Tên nam tử trung niên nhuộm tóc vàng vẻ mặt bưu hãn bướng bỉnh chính là một trưởng lão Hồng môn trong thành phố Quý Trữ Mã Lập Thiết, là một trong bốn bang phái lớn nhất! Trong thành phố Quý Trữ thì Hồng môn này và Hồng môn ở Thái Lan không phải là một, chỉ có tên trùng nhau mà thôi, Hồng môn ở trong nước thập phần có danh tiếng, thời điểm sáng lập là do một đám dã tâm bừng bừng tạo ra, chọn Hồng môn làm tên của bang phái mình.

Trường Giang Bang chính là bang phái phụ thuộc vào Hồng môn. Bang chúng của Hồng môn thật sự vượt qua một vạn người. Vì ngăn ngừa lọt vào tẩy trừ của chính phủ, bọn họ lựa chọn phân tán lực lượng ra bên ngoài, biến thành bang phái phụ thuộc vào bọn họ. Trường Giang Bang chính là một bang phái phụ thuộc vào Hồng môn, cũng là bang phái lớn dưới trướng của bọn họ.

Tên trung niên đầu hói bụng phệ này chính là sở trưởng đồn công an khu Tân Dương tên là Đan Hoành. Khu Tân Dương chính là khu vực giàu có nhân khẩu đông đúc của thành phố Quý Trữ, sở trưởng đồn công an nơi đó quyền lực cực lớn. Đan Hoành chính là tâm phúc của của thị trưởng Trâm Anh trong thành phố Quý Trữ, chỉ cần qua mấy tháng thì hắn sẽ trở thành phó cục trưởng cục công an. Trong hệ thống công an hắn có thực lực khá lớn.