Truyền Thuyết Chi Chủ Đích Phu Nhân

Chương 183: Sát ý




Nhìn thấy Du Tiểu Mặc, Thang Vân Kỳ theo bản năng nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng của Lăng Tiêu.

Chỉ là nàng nhìn trái nhìn phải cũng không hề thấy y đâu, trên mặt hiện lên chút thắc mắc.

Thang Vân Kỳ nheo mắt lại, đánh giá Du Tiểu Mặc từ đầu tới chân, ngang ngược hỏi, “Sao ở đây chỉ có một mình ngươi? Tiếu ca đi đâu rồi?”

Du Tiểu Mặc liếc mắt nhìn Thất Vĩ Yêu hồ bên cạnh ả, con yêu hồ này đã mọc bảy cái đuôi, chứng tỏ nó có tu vi cấp bảy, trong lòng khẽ hô một tiếng ‘Nguy rồi’ sao hắn lại gặp trúng ả điêu ngoa này đúng lúc đang lẻ loi một mình chứ, hắn phải xui xẻo tới mức nào!

Du Tiểu Mặc không dám nói mình không biết Lăng Tiêu đang ở đâu, nói vậy chẳng khác gì báo cho cô ta biết hắn chỉ có một mình, đảo mắt một vòng rồi nói: “Lăng sư huynh đang ở gần đây, hắn… bảo ta ở đứng đây đợi, ngươi có muốn cùng đợi đại sư huynh với ta không?”

Cái câu cuối đương nhiên là chỉ hỏi cho có thôi, vì hắn sợ Thang Vân Kỳ sẽ nghi ngờ.

“Tiếu ca thật sự ở gần đây sao?”

Thang Vân Kỳ bình thường nhìn như một cô ả thiếu não, nhưng giờ phút này lại chẳng lộ ra cái vẻ hưng phấn và kích động muốn gặp Lăng Tiêu, ngược lại còn nghi ngờ lời nói của Du Tiểu Mặc, con mắt vốn chua ngoa lúc này lộ ra chút sắc bén, dường như muốn đánh giá Du Tiểu Mặc từ đầu tới chân.

Du Tiểu Mặc nuốt nước miếng một cái, “Đương nhiên.”

Sao Thang Vân Kỳ lúc này nhìn thế nào cũng thấy khang khác với bình thường nhỉ?

Thang Vân Kỳ đột nhiên rướn cổ lên, đắc ý nhìn hắn, nói từng câu từng chữ, “Du Tiểu Mặc, ngươi đang lừa ta, căn bản là Tiếu ca không ở gần đây, ngươi đã lạc mất Tiếu ca rồi đúng không?”

Du Tiểu Mặc trợn tròn mắt, cái bình hoa này lúc nào trở nên thông minh như vậy rồi, thậm chí còn nhìn ra được hắn đang nói dối?

Phản ửng của hắn như một lời xác nhận cho suy đoán của Thang Vân Kỳ, sự đắc ý trên mặt lập tức hóa thành một vẻ vui sướng điên cuồng, càn rỡ cười lớn, thậm chí còn mang theo một chút dữ tợn tới vặn vẹo, chỉ thấy nàng nhếch miệng nở một nụ cười lạnh, “Du Tiểu Mặc, ngươi cũng có ngày hôm nay, hiện tại Tiếu ca không ở bên cạnh ngươi, ta cũng thật muốn xem ngươi sẽ làm gì để tự bảo vệ mình đây!”

Thực ra hắn có cách mà, thật đó!

Chỉ là, sự tồn tại của không gian tuyệt đối không thể để cho Thang Vân Kỳ biết rõ được.

Nhưng xem tình huống hiện tại, có vẻ Thang Vân Kỳ đang muốn gây bất lợi cho hắn, vậy mà nguyên đội bóng không có đứa nào bên cạnh, thậm chí tới Tiểu Cầu yếu nhất cũng đã ở trong không gian của Lăng Tiêu.

“Ngươi đừng có làm bậy, phái Thiên Tâm cấm đồng môn giết nhau mà.” Du Tiểu Mặc vội vàng lui về phía sau vài bước.

“Ha ha, thì sao?” Thang Vân Kỳ ngửa đầu cười lớn, chợt hời hợt hỏi ngược lại một câu, “Ở đây chỉ có ta và ngươi, ta giết ngươi thì ai sẽ biết, cho dù có người thấy, ngươi nghĩ cha ta sẽ vì ngươi mà xử phạt con gái người sao?”

Đương nhiên là không thể!

Hắn chỉ là một đan sư nho nhỏ, lại còn cùng hội cùng thuyền với Lăng Tiêu.

Hiện tại Thang Phàm đã quyết định không cần tới Lâm Tiếu nữa, đương nhiên chỉ ước gì bọn họ chết luôn đi cho rảnh nợ.

Nói không chừng lúc Thang Phàm biết Thang Vân Kỳ giết hắn, không những không giận, mà còn khen ngợi cô ả ấy chứ.

“Yêu hồ, giết hắn cho ta!” Thang Vân Kỳ cũng không chờ đợi nổi câu trả lời của Du Tiểu Mặc, để tránh đêm dài lắm mộng, nàng muốn Du Tiểu Mặc phải lập tức chết ngay trước mặt mình, nàng đã chịu đủ lắm rồi, mỗi lần thấy ánh mắt Tiếu ca chỉ nhìn Du Tiểu Mặc, thậm chí còn vì Du Tiểu Mặc mà lờ nàng đi, trong tim như có một con dao càng đâm càng sâu, mỗi lần luôn khiến nàng muốn phát điên.

Lần này cuối cùng ông trời cũng đứng về phía nàng, còn giúp nàng gặp Du Tiểu Mặc đúng lúc hắn lẻ loi một mình, không những Tiếu ca không ở bên cạnh hắn, mà yêu thú khế ước của hắn cũng không thấy tăm hơi, cơ hội tốt như vậy, dù nằm mơ nàng cũng cười thành tiếng.

Sự hưng phấn khiến Thang Vân Kỳ chẳng còn tâm trí nào nghĩ đến chuyện khác, bởi vậy cũng không nhớ tới, vì sao Du Tiểu Mặc rõ ràng không nên xuất hiện ở nơi này, vậy mà giờ lại lang thang ở đây!

Thất Vĩ Yêu hồ lạnh lùng liếc Thang Vân Kỳ.

Tuy nó không biết giữa hai người này đã có ân oán gì, nhưng một nữ nhân ngay cả đồng môn của mình cũng muốn giết, căn bản không xứng làm người khế ước với nó.

Vậy mà nó không thể phản kháng được nữ nhân hèn hạ này, nếu không chính bản thân nó sẽ bị khế ước cắn trả.

Nhìn Thất Vĩ Yêu hồ đi từng bước tới gần mình, Du Tiểu Mặc mang theo vẻ mặt xoắn xuýt lùi dần về phía sau.

Trong lòng cứ do dự có nên lộ không gian ra không, nếu không trốn vào không gian, hắn chết, mà nếu trốn vào rồi, đại khái… Thang Vân Kỳ sẽ chết, bởi vì Lăng Tiêu tuyệt đối sẽ giết người diệt khẩu.

Phải lựa chọn giữa cái chết của mình và Thang Vân Kỳ, Du Tiểu Mặc nghĩ, trừ khi hắn là một đóa sen trắng tinh khiết tới mức không thể tinh khiết hơn, nếu không dù ngu đến mấy cũng biết phải chọn phương án thứ hai.

“Từ từ, chờ chút đã! Ta có lời muốn nói.” Du Tiểu Mặc vội vàng gào lớn.

Thất Vĩ Yêu hồ ngừng lại, con người này có chút kỳ lạ, nó quay đầu lại liếc nhìn Thang Vân Kỳ.

Tuy Thang Vân Kỳ hận Du Tiểu Mặc không thể chết ngay bây giờ, nhưng nàng vẫn rất vui vẻ nhìn cảnh Du Tiểu Mặc giãy dụa trước khi chết, bởi vậy cũng đồng ý với nguyện vọng của hắn, cười đắc ý, “Ta cho ngươi một cơ hội để lại di ngôn, nếu như ta vui vẻ, có lẽ sẽ giúp chuyển lời cho Tiếu ca.”

Du Tiểu Mặc nhìn ả ra vẻ từ bi, có chút bối rối, cô ả này quả là đáng ghét, ai nói hắn muốn để lại di ngôn chứ.

“Thang sư muội, ta cảm thấy ngươi vẫn nên tranh thủ thời gian trốn đi thì tốt hơn, ta nói thật đó, chẳng mấy chốc Lăng sư huynh sẽ trở về thôi, nếu hắn biết rõ ngươi muốn giết ta, hắn thật sự sẽ giết ngươi.”

Nói xong lời này, Du Tiểu Mặc cảm thấy mình rất là dối trá, quả nhiên ở gần Lăng Tiêu quá lâu rồi, nên cũng lây bệnh của y.

“Câm miệng!” Thang Vân Kỳ đột nhiên giận tái mặt, dùng biểu lộ âm trầm nhìn hắn, “Du Tiểu Mặc, ngươi biết ta ghét điểm gì ở ngươi nhất không? Đó chính là cái thái độ tự cho là đúng của ngươi, ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng Tiếu ca sẽ vì ngươi mà từ bỏ tất cả, ngươi cho rằng ngươi là ai, ta đã quen biết Tiếu ca gần mười năm, còn ngươi, ngay cả một năm cũng không tới, ngươi dựa vào cái gì mà nghiễm nhiên cho rằng Tiếu ca là của ngươi, nói cho ta biết, ngươi dựa vào cái gì!!!”

Nói tới câu cuối cùng, Thang Vân Kỳ đã gào lên, gần như mất hết lý trí, cả hai con mắt đều vằn vện tia máu, trợn ngược lên nhìn Du Tiểu Mặc đầy giận dữ.

Thực ra Du Tiểu Mặc cũng muốn biết, nhưng hắn nghĩ đến mấy cũng chỉ cho ra một kết luận.

Chỉ với việc hắn biết rõ Lăng Tiêu không phải là Lâm Tiếu, chỉ với việc hắn biết rõ bí mật của Lăng Tiêu, mà Lăng Tiêu cũng biết rõ bí mật của hắn.

Nhưng hắn không thể nói ra được, chỉ có thể nói, quả nhiên tình yêu làm cho con người ta trở nên mù quáng!

“Nếu ngươi muốn nói mấy câu này, vậy thì ngươi có thể đi chết được rồi, Yêu hồ, giết hắn đi!” sau khi gào xong, Thang Vân Kỳ rốt cục cũng khôi phục lại sự bình tĩnh, cùng vẻ mặt khoái trá ra lệnh cho Thất Vĩ Yêu hồ.

Thất Vĩ Yêu hồ bình tĩnh liếc nhìn Du Tiểu Mặc, lần này không do dự nữa, chỉ thấy nó phun ra một quả cầu lửa màu đỏ, hỏa cầu được ngưng tụ lại bằng một năng lực cực mạnh nhanh chóng bay về phía Du Tiểu Mặc.

Du Tiểu Mặc hiểu lúc này không thể che giấu không gian thêm được nữa rồi, lúc hắn sắp trốn vào không gian, một bóng đen đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, không chỉ cản hỏa cầu lại, mà còn đánh ngược trở về.

Thất Vĩ Yêu hồ hoàn toàn không ngờ sẽ có người đỡ được công kích của nó, nhất thời chủ quan bị hỏa cầu của mình đánh trúng, tuy đã tránh thoát được uy lực tối đa, nhưng bộ lông màu trắng vẫn bị xẹt qua thành một vệt cháy đen. Cũng may, lúc trước nó thấy Du Tiểu Mặc chẳng qua chỉ là một tiểu đan sư, cho nên không ra tay nặng lắm, cái này hẳn là nhân quả phải không!

“Xà Cầu? Gặp người ta rất vui đó.”

Du Tiểu Mặc nhìn người ra tay giúp mình, vừa vui sướng vừa kích động. Hiếu chút nữa hắn đã quên mất, trước khi lên Yêu Phong, Xà Cầu bị Lăng Tiêu bắt ở lại Tử Vong sơn cốc, hôm nay vì núi Yêu Phong đã sụp đổ, Xà Cầu lại ở ngay dưới chân núi, cũng là nơi an toàn nhất.

Xà Cầu xạm mặt, “Nếu như ngươi không gọi ta là Xà Cầu, thì ta nhìn thấy ngươi cũng sẽ rất vui.”

Du Tiểu Mặc cười nói: “Cái tên Xà Cầu này nghe rất hay mà.”

“Ngươi là ai? Sao lại nhúng tay vào chuyện của chúng ta?”

Đúng lúc này, Thang Vân Kỳ bị hai người sao lãng ở một bên rốt cục cũng tỉnh táo lại, giọng nói lúc trước rất ngọt ngào bây giờ trở nên the thé chua chát, nếu không phải dung mạo của nàng rất đẹp, chỉ cần nghe giọng đã nghĩ đây là một con mụ chua ngoa độc ác.

Xà Cầu hừ lạnh một tiếng, nó ghét nhất là mấy nữ nhân cứ nghĩ mình đúng lắm, “Xú nữ nhân, nếu để cho ta nghe thấy cái giọng nói khó nghe của ngươi nữa, ta sẽ cắt lưỡi ngươi.”

Thang Vân Kỳ sớm đã mất đi lý trí, lúc này nghe được lời của Xà Cầu, lập tức phẫn nộ, rõ ràng Du Tiểu Mặc sắp chết trước mặt nàng, không ngờ lại có một tên Trình Giảo Kim xông ra, trong lòng dâng lên một sự nôn nóng khó ức chế nổi, ngón tay chỉ thẳng vào mặt Xà Cầu và Du Tiểu Mặc, bờ môi run rẩy: “Thất Vĩ Yêu hồ, ăn… ăn thịt bọn chúng cho ta, ta muốn cả hai tên này đều chết không toàn thây!”

Nào có thể ngờ được, Thất Vĩ Yêu hồ mới nãy còn rất nghe lời này, vậy mà bây giờ sau khi nàng ra lệnh lại không hề phản ứng, đợi một hồi lâu cũng không thấy Thất Vĩ Yêu hồ có động tĩnh gì, Thang Vân Kỳ căm tức nhìn nó, “Phế vật, ta nói ngươi ăn thịt chúng, không nghe thấy sao?”

Nghe nàng phế vật này phế vật nọ, Thất Vĩ Yêu hồ rũ mắt xuống, “Chủ nhân, ta không đánh lại hắn được.”

Thang Vân Kỳ như bị kích thích, hai mắt mở lớn, có vẻ muốn che giấu sự bối rối trong lòng, lại gào thét quát mắng nó: “Phế vật này, ngươi không phải là yêu thú cấp bảy hả, sao ngay cả loài người cũng không đánh lại được, ngươi lập tức tấn công, ăn thịt chúng, ta ra lệnh cho ngươi!”

Cơ thể to lớn của Thất Vĩ Yêu hồ run rẩy một chút, nhưng nó vẫn nói: “Chủ nhân, hắn là yêu thú cấp chín đã biến hóa.” Bắt một yêu thú chỉ có cấp bảy như nó đi chống lại một yêu thú cấp chín đã biến hóa, chỉ có đường chết… Tuy rằng nó ký khế ước với Thang Vân Kỳ, nhưng nó rất quý trùng sinh mệnh của mình, nếu không nó đã sớm giết cô ả lâu rồi.

Thang Vân Kỳ như bị nghẹn, không thốt ra nổi một lời, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ nhìn về phía Xà Cầu.

Người này lại có thể là một yêu thú cấp chín đã biến hóa?

Sao có thể, không phải khế ước thú của Du Tiểu Mặc là một con Huyết Thương lang sao?

Sao bây giờ lại thành một yêu thú cấp chín?