Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư

Chương 538: Ngoại Truyện: Công chúa trong truyện cổ tích




Quan Tĩnh giận đến phát run người, tại sao anh lại đối xử với cô ngông cuồng như vậy?"Tôi không phải là loại phụ nữ đó, nếu như anh muốn tìm người an ủi, xin tìm người khác!"

"Ha ha, cô không phải là loại phụ nữ đó sao? Vậy cô là loại phụ nữ nào vậy? Nói tôi nghe một chút ... "

"Tút...tút... "

Tay Quan Tĩnh run run cúp điện, nặng nề thở dốc dựa người trở lại trên ghế sa lon. Trong nháy mắt, nước mắt cô dâng lên chảy ngược vào trong tóc! Con người này tại sao có thể như vậy được chứ? Anh không cần cô nữa, nhưng vẫn muốn làm nhục cô!

Anh còn muốn hành hạ cô đến thế nào nữa mới coi như đủ đây!

E rằng người ở đầu dây bên kia rất không thoải mái khi điện thoại bị cúp ngang như vậy. Cho nên chuông điện thoại lại kêu vang giống như đòi mạng một lần nữa! Ngày trước Quan Tĩnh rất thích tiếng chuông điện thoại này, nhưng bây giờ cô nghe mà thấy giống như bị khủng bố vậy!

Màn hình điện thoại sáng lên, ánh lên gương mặt đau thương đẫm lệ của cô. Cô nhắm mắt lại tắt điện thoại!

"Cô như vậy là có ý gì? Hả?" Tưởng Vũ Hàng kéo Quan Tĩnh vào một góc tối không người, nhỏ giọng chất vấn!

Quan Tĩnh ra sức giãy dụa, tức giận nhìn anh: "Anh buông tôi ra, nếu không buông, tôi sẽ kêu lên đấy!"

"Kêu hả, nếu như cô dám gọi người đến, tôi sẽ nói cho mọi người biết ai mới là người đang quyến rũ tôi, muốn chủ động leo lên giường của tôi!"

Đây là tầng trệt là nơi làm việc của trưởng đài, quả thực rất ít người lui tới chỗ này! Quan Tĩnh nhận được thông báo của chủ nhiệm phải đi tới tầng một, kết quả vừa ra khỏi thang máy, liền bị Tưởng Vũ Hàng bắt sống.

"Rốt cuộc anh muốn thế nào? Không phải là đã chia tay rồi sao? Chẳng phải là anh bỏ rơi tôi rồi sao? Hiện tại rốt cuộc anh muốn làm gì nữa đây?" Vì sao anh phải tàn nhẫn với cô như vậy, không thích cô, nhưng lại không muốn bỏ qua cho cô!

" Tại sao tối hôm qua cô dám cắt điện thoại của tôi? Hả?" Ngực Tưởng Vũ Hàng dính vào nơi sống lưng của cô, môi mỏng ghé vào vành tai nhạy cảm của cô, trong lời chất vấn lộ ra vẻ ngông cuồng mập mờ!

Phảng phất như Quan Tĩnh chính là vật sở hữu của anh vậy. Tất cả mọi hành động của cô đều bị anh nắm trong tay!

Ngực bị ép vào trên vách tường lạnh như băng, Quan Tĩnh không còn cách nào đành nói: "Tôi mệt quá, ngủ thiếp đi!"

"Mệt ư? Hàng ngày vào lúc đó cô đều không ngủ, chỉ ngồi xem ti vi!" Anh nói ra sự nghi ngờ, không muốn tin lý do của cô!

Không biết từ đâu, trong lòng cô lại dấy lên nỗi khổ sở ...

Không được ngủ hay sao, lượng công việc hàng ngày lớn như vậy, về đến nhà sao lại không thể không ngủ chứ? Ngày trước thời gian ấy cô không ngủ là vì cô đang đợi anh!

Sự trầm mặc của cô, làm cho Vũ Hàng nghĩ lung tung, mà nghĩ lung tung thì dẫn đến cáu tiết, tức giận lung tung.

"Nói? Sao lại ngủ, có phải vì chơi đùa quá mức hay không?" Anh gia tăng thêm lực bóp vào cổ tay cô!

Quan Tĩnh đau đến mức, cho dù đã cắn môi dưới, mà vẫn thoát ra tiếng rên rỉ đau đớn: "Buông tôi ra..."

Đúng lúc này, cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân, có người đi về phía bên này!

"Anh vẫn không chịu buông tôi ra sao? Nếu như bị Vũ Nghê biết thì anh không còn cơ hội nữa đâu!" Quan Tĩnh tỉnh táo nhắc nhở anh. Có thể nói ra những lời này chính cô cũng rất đau khổ!

Tưởng Vũ Hàng dùng sức nắm lấy cô, vài giây sau, mới buông cô ra: "Nói cho cô biết, cô đừng nghĩ muốn làm loạn, nếu như cô không nghe lời tôi, còn lui tới với người đàn ông khác, nhất định tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu!" Quẳng lại một câu nói, anh vuốt vuốt lại chỗ nhăn trên áo, bình tĩnh đi ra khỏi góc, còn lên tiếng gọi đài trưởng Cao!

Quan Tĩnh mệt mỏi nhắm hai mắt lại, chìm vào trong nỗi khổ sở lớn hơn ...

Kết thúc công việc, Quan Tĩnh, vừa mới đi về phía xe của mình, chợt có một con gấu bông lớn xuất hiện ở trước mặt cô! "Chủ biên Tĩnh, sinh nhật vui vẻ!"

Quan Tĩnh há hốc miệng kinh ngạc, cô nhận con gấu bông: "Cảm ơn, tôi rất thích!"

Lý Sấm hai tay trống trơn, cực kỳ tự tin, tự mãn, anh cảm giác khá hài lòng với mình, nói: "Dĩ nhiên, tôi biết thế nào em cũng sẽ thích mà, ha ha, sao nào, tôi nói vậy đủ để em hiểu rồi chứ ?"

Quan Tĩnh cúi đầu ôm con gấu lông xù dễ thương, khéo léo không trả lời câu hỏi của anh.

"Đưa cho tôi...” bàn tay của anh đưa ra trước, chìa về phía cô.

"Cái gì?" Cô thoáng ngẩng đầu, mờ mịt nhìn anh.

"Chìa khóa xe ấy, hôm nay tôi sẽ lái xe của em, xe của tôi đã đưa đi bảo dưỡng rồi!" Anh nói chuyện rất đương nhiên!

"Này ..." Phản ứng đầu tiên của Quan Tĩnh là muốn cự tuyệt. Nhưng lúc này lời cảnh cáo cuồng vọng của Tưởng Vũ Hàng chợt vọng về ở bên tai của cô, gợi lên ý định phản kháng của cô, tại sao cô lại phải nghe lời của anh? Anh càng không muốn cho cô làm cái gì, thì cô sẽ càng muốn làm cái đó!

Cô đặt chìa khóa xe có buộc quả táo đồ chơi lên tay anh!

"Chíu...” Lý Sấm mở khóa xe." Lên xe nhanh đi, bên ngoài đang có một niềm vui chờ em đấy!" Anh cười nói với cô, làm như cô đang chờ đợi niềm vui ấy không bằng!

Quan Tĩnh không biết làm sao đành phải lên xe!

Lý Sấm đạp chân ga, lập tức khởi động xe, dường như anh sợ cô giữa chừng lại bất chợt đổi ý, sẽ đạp anh xuống xe vậy...

***************************************************************

Quan Tĩnh hoàn toàn không nghĩ tới, Lý Sấm lại bỏ ra rất nhiều tâm sức vì sinh nhật của mình như vậy!

Nơi này vốn là một sơn trang dùng làm nơi nghỉ dưỡng, bởi vì liên quan đến thời tiết trở lạnh nên nơi này tạm ngừng buôn bán!

Nhưng anh đã bố trí nơi này thành một nơi khá náo nhiệt, ấm áp. Trên cành cây, các dây đèn ngũ sắc trang trí được quấn vòng quanh sáng lấp lánh! Bên trong ngôi nhà gỗ nhỏ cũng tràn ngập ánh đèn đủ màu rực rỡ, đồ trong phòng rất đơn giản, chỉ kê một chiếc bàn dài, trên mặt bàn trải chiếc khăn màu trắng đặt một chiếc bánh gato lớn và một đống đồ ăn vặt!

Lý Sấm đốt cây nến sinh nhật, sau đó kéo cô đi về chiếc bánh gato lớn vừa hát bài “Chúc mừng sinh nhật " bằng tiếng Trung.

Khi tiếng hát kết thúc, bọn họ cũng vừa vặn đi tới bên cạnh chiếc bánh sinh nhật: "Công chúa nhỏ xinh đẹp, xin mời người hãy ước nguyện đi!"

Nước mắt ngập tràn trong đôi mắt của Quan Tĩnh. Ánh sáng chiếu vào những giọt lệ càng làm lộ ra vẻ đẹp bi thương động lòng người! Cô để hai tay lên trước ngực tạo thành hình chữ thập, từ từ nhắm hai mắt lại, chân thành ước nguyện...

Cầu cho người bạn ở bên cạnh cô cũng sẽ được vui vẻ, hạnh phúc!

Đối với bản thân mình, cô đã không còn mong đợi gì nữa rồi!

Dưới sự thúc giục của Lý Sấm, cô thổi một hơi tắt hết tất cả các cây nến!

Quan Tĩnh cắt một miếng bánh gato, đưa cho Lý Sấm. "Đây là loại bánh mà tôi thích nhất, bánh gato vị dâu tây!"

"Ha ha, em thích là tốt rồi!" Lý Sấm nhận lấy đĩa bánh, hạnh phúc ăn đồ ăn mà cô đưa cho! Trong lúc nói chuyện, hơi thở từ miệng phả ra cũng trở thành luồng khói trắng nhàn nhạt, có thể thấy nơi này hơi lạnh!

Quan Tĩnh cũng ăn một miếng bánh, khi vị dâu tây nhàn nhạt lan tỏa khắp trong miệng, chóp mũi của cô chợt thấy chua xót! Qua làn nước mắt, cô nhìn ra bên ngoài cửa sổ, ngoài đó ánh đèn sáng lạn, rực rỡ lung linh. Cô thu ánh mắt nhìn lại vào bên trong căn phòng được trang trí cực kỳ giống như trong truyện cổ tích kia!

Một chiếc bàn gỗ đặt trên nền nhà lát gạch đỏ, trong góc đặt một thùng gỗ nhỏ! Một chiếc bánh gato và một đống đồ ăn vặt!

Cô hít hít mũi một cái, nhìn chằm chằm vào đĩa bánh gato: "Hôm nay, cám ơn anh đã giúp tôi thực hiện mơ ước thật trẻ con này, cám ơn anh!"

Đây là nguyện ước của cô đã viết ra tiện tay kẹp vào tập hồ sơ, nhất định là anh đã đọc được tờ giấy đó rồi! Đôi môi cô thoáng run run, trong sự yên lặng, cô khẽ kể lại chuyện xưa: "Lúc tôi còn nhỏ, mẹ cũng không quan tâm gì đến tôi, bà luôn bận rộn rất nhiều việc, luôn khóa cửa nhốt tôi ở trong phòng. Mỗi khi đêm về, tôi đều cầm cuốn truyện cổ tích để đọc rồi dần dần ngủ thiếp đi! Tôi rất mong mình có thể biến thành Bạch Tuyết, không phải bởi vì Bạch Tuyết là một nàng công chúa xinh đẹp, mà vì công chúa Bạch Tuyết luôn gặp rất nhiều may mắn. Mặc dù nàng có một bà mẹ kế ác độc luôn muốn làm hại nàng, nhưng nàng vẫn có thể bình an vô sự, hóa nguy thành an... "

Cô hít mũi một cái, nhưng do trong phòng không khí quá lạnh, cho dù cô có hít nữa, ó dòng nước mũi lanh lẽo vẫn chảy xuống.

Lý Sấm đau lòng đưa cho cô mấy chiếc khăn giấy!"Hơn nữa nàng còn có bảy bạn tốt và một vị vua rất yêu nàng!"

Cô nhận lấy khăn giấy lau nước mũi. Cô lau mãi lau mãi đến khi cái chóp mũi xinh xắn của mình đỏ bừng lên. "Đúng vậy, cho nên dù người bạn nhỏ Bạch Tuyết kia lo lắng vì có một bà mẹ kế ác độc thì tôi vẫn cảm thấy nàng thật may mắn!" Khi cô đã lau khô nước mắt, giọng của cô đã bình tĩnh lại nhiều: "Khi ở vườn trẻ tôi không hiểu cái gì gọi là sinh nhật, rốt cuộc chẳng qua chỉ là nghe thấy bạn bè nói, hôm nay là sinh nhật tớ, ngày hôm qua mẹ tớ mua cho tớ quần áo mới ... Khi tôi còn nhỏ, trong nhận thức của mình, sinh nhật với tôi hoàn toàn rất xa lạ, chỉ biết là sinh nhật hình như sẽ rất vui vẻ, nhưng tôi cũng biết là tôi không thể có ngày sinh nhật! Cho đến khi lớn hơn một chút, thời gian ba bốn năm học tiểu học, rốt cuộc tôi đã hiểu rõ, tôi bắt đầu khát vọng, nhưng tất cả chỉ đổi được sự thất vọng ... "

Mặc dù Jerry đối xử với cô rất tốt, nhưng lại quên mất chuyện sinh nhật này!

Sau này khi đã đi làm, Vũ Nghê cũng tặng quà sinh nhật cho cô, hai người cũng tụ tập một chút. Nhưng được tổ chức sinh nhật ở trong căn nhà gỗ nhỏ, ăn bánh gato, ăn đồ ăn vặt, vẫn là mơ ước trong lòng cô!

Lý Sấm thật sự là người rất quân tử, đối xử với Quan Tĩnh cũng cực kỳ tốt! Anh không nhân lúc Quan Tĩnh đang cực kỳ xúc động để đưa ra yêu cầu muốn qua lại với cô! Bởi vì với anh, tình yêu chân chính không phải là sự cảm động, mà phải là sự rung động!

Anh vỗ vỗ vào bả vai cô, dùng giọng điệu pha trò để che dấu sự thương cảm: "Em đừng khóc nữa, nơi này lạnh như thế, em mà khóc nhất định mặt sẽ bị đông cứng lại đấy! Còn nữa, tôi mang chiếc bánh gato này vào trong xe cho em ăn nhé, được không?"

Cô gật đầu một cái, cảm động đến rơi lệ!

Anh vừa buộc lại hộp bánh gato, vừa than phiền: "Thật đúng là... sinh nhật của em nếu là vào mùa Hạ có phải là tốt hơn không, trời lạnh như thế này ... “Phù”, muốn lãng mạn cũng phải chịu, ông trời cũng không chịu phối hợp giùm nữa... "

"Ha ha ..." cô bị anh chọc cho bật cười thành tiếng!

Anh cong môi lên, kéo tay cô chạy ra ngoài! Lý Sấm còn chuẩn bị một quà tặng khác nữa, nhưng quả thật, anh không thích cách lợi dụng lúc cô đang cảm động mà muốn cô đón nhận mình, vì vậy anh mạnh mẽ cương quyết giữ lại món quà tặng ấy!

Trong lòng Quan Tĩnh lặng lẽ cảm ơn Lý Sấm, cám ơn anh đã giúp cô hoàn thành tâm nguyện này.

********************************** ***********************************

Sau ngày sinh nhật cũng vừa vặn đến lượt Quan Tĩnh nghỉ ngơi. Cô chấp thuận cùng anh đi tham gia buổi gặp mặt với bạn bè. Anh bảo đảm tuyệt đối sẽ không để cho người khác lầm tưởng cô là bạn gái của anh, anh chỉ muốn để cho cô quen biết với lớp trẻ nhiều hơn nữa!

Muốn thay đổi trạng thái cuộc sống, cũng muốn quên Tưởng Vũ Hàng, cho nên cô nhận lời với Lý Sấm!

Ăn mặc chỉnh tề cô ngồi trên ghế salon chờ Lý Sấm nhấn chuông cửa!

Sau đó đúng lúc sắp đến thời gian đã hẹn , Lý Sấm chợt gọi điện thoại tới.

"A lô, em đã chuẩn bị xong rồi!" Bây giờ cô đã hoàn toàn coi Lý Sấm như anh trai!"Anh mau đến đi!" Lúc này cô cực kỳ hăng hái thích thú!

"Xin lỗi, hôm nay anh không đi được rồi!" Giọng của Lý Sấm ở bên kia điện thoại rất nặng nề, không vui vẻ chút nào!

"Sao vậy?" Quan Tĩnh lo lắng hỏi."Đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Sợ rằng anh không thể ở lại MBS được nữa rồi..." Đột nhiên Lý Sấm nói."Anh cũng không biết vì sao, anh vừa nhận được thông báo!"

"Anh đừng vội, có lẽ chuyện này là một sự hiểu lầm thôi! Thông báo gửi theo đường công văn sao?" Lòng Quan Tĩnh rơi bộp một cái, mãi sau mới mở miệng hỏi lại !

Lý Sấm luôn nhiệt tình đối với công việc tin tức thời sự cũng như rất có năng lực ở nhiều mặt khác, điều này mọi người đều quá rõ ràng. Nhất định là do Tưởng Vũ Hàng, nhất định là do anh ta!

Trong lòng Quan Tĩnh nghĩ mà thấy giận dữ!

"Vẫn chưa có!" Lý Sấm thở dài một cái."Tĩnh Tĩnh, hôm nay anh xin lỗi!"

"Không sao đâu, vừa vặn hôm nay em cũng có chút việc, anh cứ ở nhà nghỉ ngơi một chút cho khỏe đi!" Sau khi nói xong, Quan Tĩnh cúp điện thoại. Cô cũng không ngừng nghỉ, cầm chiếc ví da lên chuẩn bị đi ra ngoài! Khi cô vừa mới mở cửa phòng ra, cửa chống trộm lập tức cũng bị người khác nặng nề đẩy ra!

Tựa như bị một cơn lốc màu màu đen thổi bay đi, Quan Tĩnh bị người vừa đến thình lình đẩy ngã xuống đất!

Cơn lốc màu đen ập vào nhà!

"Rầm...” Cánh cửa phòng đóng sập lại!

"Nơi này không phải là nhà của anh, anh đi ra ngoài cho tôi!" Quan Tĩnh từ trên sàn nhà bò dậy, chỉ ra cửa chính hét lên!

Tưởng Vũ Hàng hơi nheo mắt lại nhìn cô một cái, sau đó ngoảnh mặt làm ngơ đối với tiếng hét đầy giận dữ của cô. Anh lướt qua cô đi về phía ghế sa lon nơi phòng khách, tựa như đi vào nhà của mình vậy. Anh cởi bỏ áo khoác, thân thể cao lớn ngồi vào trong ghế sa lon, hai chân thoải mái gác lên trên mặt bàn trà!

Quan Tĩnh từ sàn nhà đứng lên, xông về phía anh, nổi giận đùng đùng hỏi. "Là anh, có đúng hay không?"

Tưởng Vũ Hàng châm một điếu thuốc lá, sau đó nghịch nghịch cái bật lửa trong tay."Nếu như cô muốn hỏi chuyện Lý Sấm bị miễn nhiệm chức vụ, thì đúng như vậy đấy, là tôi đã làm!" Anh nhún bả vai, thoải mái thừa nhận!

"Tại sao, tại sao anh phải làm như vậy? Anh ấy đã làm sai ở chỗ nào? Anh ấy làm việc rất có năng lực..."

Tưởng Vũ Hàng thẳng người lên, hơi ngước lên phía trước nhìn cô chằm chằm."Vì sao ư? Chẳng lẽ cô còn không biết là tại sao hả? Chẳng phải trước đó tôi đã cảnh cáo với cô rồi sao? Tôi đã nhắc nhở và cũng đã cảnh cáo cô, đã nói cho cô biết rằng, tốt nhất là cô hãy giữ bản thân được sạch sẽ, bởi vì thỉnh thoảng lúc rỗi rãi, tôi còn muốn tới sử dụng cô một chút ... "

Anh nói chuyện càng lúc càng xấu xa, duỗi cánh tay ra, dùng sức kéo người cô vào trong ngực của mình! Sau đó bàn tay to của anh bắt đầu sờ soạng trên người của cô một cách xấu xa!

"Anh... buông tôi ra, bây giờ anh không có quyền đối xử với tôi như vậy!" Quan Tĩnh hất bàn tay tà ác của anh ra, đá vào chân của anh, giùng giằng muốn thoát khỏi anh!

"Loại thái độ này của cô, nhất định Lý Sấm sẽ không làm việc nổi nữa rồi!" Anh ác độc uy hiếp cô, sau đó một lần nữa hai tay sờ tới cái mông của cô, gương mặt cũng vùi ở trên bụng của cô, ngửi hít mùi vị ngọt ngào trên người cô.

Mùi vị này anh rất quen thuộc, giống như đã quen với mùi của mình vậy. Dù sao cũng đã ba năm trời ở chung một chỗ với nhau, ngoại trừ mấy ngày vào kỳ sinh lý của cô, hoặc là một số lý do đặc biệt nào đó, nếu không mỗi lúc đêm về anh cũng sẽ đòi hỏi cô một hai lần!

****************************************************************

Việc anh tùy tiện làm bậy, không chịu tôn trọng đã chọc giận Quan Tĩnh!

Cô đau lòng cực độ đến mức dường như đã mất đi cả lý trí, liền nói lung tung: "Tôi cho anh biết, tôi đã cùng với Lý Sấm rồi, anh còn muốn tôi nữa sao?"

Động tác của hai tay anh dừng lại, gương mặt anh cũng dừng ngay việc ngửi mùi, anh cúi đầu dò hỏi."Cô vừa nói cái gì đó? Lặp lại lần nữa xem!"

"Tôi đã cùng với Lý Sấm rồi, thân thể của tôi đã bị anh ấy chạm qua , anh còn muốn... A..."

Quan Tĩnh còn chưa nói hết câu, chỉ thấy thân thể của cô lập tức bị Tưởng Vũ Hàng đẩy bắn ra ngoài, đụng phải bàn trà sau đó ngã nhào trên mặt đất!

Anh ngồi ở trên ghế sa lon, dùng chân đá cô ở bên dưới, tựa như đang đá một con chó chết vậy. "Cô thật sự đã cùng với hắn rồi sao?"

"Đúng vậy đấy, đúng thế... chẳng phải là anh chê tôi bẩn đó sao? Tôi cho anh biết, tôi đã là người của anh ấy rồi. Hơn nữa buổi tối anh không quan tâm đến tôi, tôi đã cùng với anh ấy rồi! Tôi, Quan Tĩnh này không phải là người phụ nữ không có đàn ông thích. Anh không cho là không có anh, sẽ không còn người nào hỏi han tôi nữa chứ?"

Cô đã nói rất rõ ràng những chuyện đã xảy ra trong thời gian vừa qua, điều này làm cho Tưởng Vũ Hàng kinh hồn táng đởm, lửa giận cũng vì thế mà bùng cháy, tựa như bữa tối rõ ràng thuộc về anh, vậy mà lại bị người khác giành lấy dùng qua hưởng trước!"Cô thật sự đã cùng người đàn ông kia ở cùng một chỗ sao? Hả?"

"Đúng thế, nếu như anh nghe không rõ vậy thì tôi có thể nói to hơn chút nữa: Đúng vậy... "

"Được, hay lắm!" Anh nghiến răng nghiến lợi nặn ra mấy chữ, sau đó ngồi xổm xuống một tay kéo lấy tóc của cô, một tay móc điện thoại di động từ trong túi quần ra.

Nhìn thấy cái vẻ mặt muốn kiên quyết trả thù kia của anh, Quan Tĩnh cảm thấy sợ hãi. Cô níu lấy tay cổ tay anh, hoảng sợ hỏi: "Anh định làm gì? Anh muốn gọi điện thoại cho người nào?"

"Trưởng đài, tôi gọi cho trưởng đài lập tức ra thông báo, để cho Lý Sấm từ giờ cút khỏi MBS!"

"Không được, xin anh đấy, anh không được làm như vậy!" Quan Tĩnh khóc lên, dùng sức lắc đầu cầu xin anh!

"Không được làm như vậy sao? Hiện giờ tôi không giết hắn đã là nương nhẹ cho hắn rồi đó, cũng không chịu nghe ngóng xem mấy năm qua cô là phụ nữ của ai? Hừ? Cho dù là tôi không thích thì sao? Tôi không thích thì cũng không cho phép người đàn ông khác tới đón tay!" Tưởng Vũ Hàng cực kỳ tức giận, vừa nghĩ tới chuyện trước nay cô chỉ là phụ nữ của anh, thế mà cô lại để người đàn ông khác đụng vào, anh đã không sao chịu nổi!

"Không có, không có ...” Quan Tĩnh nhận thua, không thể không phun ra câu thật tình."Tôi và anh ấy không hề xảy ra chuyện gì cả, van cầu anh không nên làm như vậy, nếu anh làm thế, sau này anh ấy rất khó làm việc !"

"Thật không có chứ?" Anh nheo mắt lại nghi ngờ!

Cô run rẩy gật đầu."Thật không có, là tôi đang gạt anh, từ đầu đến cuối tôi chỉ có anh!"

Tưởng Vũ Hàng dừng động tác gọi điện thoại, nhưng cũng không để điện thoại xuống."Tôi muốn cô phải cam đoan với tôi, sau này cũng chỉ có thể là phụ nữ của tôi, nếu không, cô còn dám tiếp xúc với bất cứ người đàn ông nào, người đàn ông đó sẽ chỉ có một con đường chết!"