Tổng Giám Đốc, Xin Anh Nhẹ Một Chút!

Chương 99: Anh và cô không thể nào…




Cộc cộc cộc

Ngoài cửa khách sạn đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa cắt đứt suy nghĩ của Đàm Dịch Khiêm.

“Vào đi”

Được sự cho phép của Đàm Dịch Khiêm, chị Dư mở cửa đi vào.

Nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm cô đơn lạnh lùng đứng trước cửa sổ đã thành thói quen, chị Dư chỉ có thể khẽ thở dài trong lòng, rồi báo cáo “Tổng giám đốc, tôi đã điều tra được luật sư L bào chữa cho Hạ tiểu thư trên tòa án, ngài có cần…”

Lời chị Dư còn chưa xong, Đàm Dịch Khiêm đã lạnh lùng cắt đứt “Tôi không cần biết người đứng sau luật sư L là ai.”

Chị Dư chợt ngước mắt vui sướng nói “Tổng giám đốc, ý ngài là phiên tòa này không cần đấu nữa?” Chẳng lẽ những lời chị nói với tổng giám đốc đã khiến tổng giám đốc nhìn thấy lòng mình sao?

Nói thật, chị vẫn hi vọng Hạ Tử Du còn có cơ hội…

Sự thật lần nữa chứng minh bây giờ Hạ Tử Du là một cô gái tốt, thiện lương, yếu đuối.

Đàm Dịch Khiêm không trả lời chị Dư mà khẽ nói “Chị bảo Đồng Á thua trong phiên tòa này.”

Nụ cười của chị Dư cứng ngắc “Ặc, tổng giám đốc, ý ngài là muốn Đông Á thua trong phiên tòa xử quyền nuôi dưỡng.”

Hình như chuyện này không giống tưởng tượng của cô lắm…

Đàm Dịch Khiêm không phủ nhận.

Chị Dư nói ra nghi vấn trong lòng “Tổng giám đốc, thật ra ngài muốn nhường quyền nuôi con cho Hạ tiểu thư, tại sao không tìm cô ấy nói chuyện luôn? Ngài làm như vậy mặc dù cũng là nhường quyền nuôi con cho cô ấy, nhưng Hạ tiểu thư sẽ hiểu lầm ngài là không giành được quyền nuôi con nên phải buông tha… Như vậy không tốt cho sự phát triển quan hệ giữa ngài và Hạ tiểu thư sau này.”

Giọng Đàm Dịch Khiêm tỉnh táo “Tôi nói với chị tôi và cô ta sẽ phát triển khi nào?”

Chị Dư hoàn toàn sững sờ “Ặc…” Bây giờ là sao đây?

Chị cho là tổng giám đốc đã lựa chọn buông Đường tiểu thư, từ bỏ phiên tòa đòi quyền nuôi dưỡng con, rồi sau đó lập gia đình với Hạ tiểu thư, một nhà ba người vui vẻ hòa thuận…

Đàm Dịch Khiêm dường như không muốn nói nhiều về vấn đề này với chị Dư “Chị đi làm đi”

Chị Dư do dự đứng tại chỗ.

Chị biết làm cấp dưới không có tư cách hỏi chuyện riêng của tổng giám đốc nhưng, chị chăm sóc tổng giám đốc nhiều năm như vậy, từ đáy lòng đã coi anh như con trai mình, lúc này chị thực sự không thể trơ mắt nhìn anh đẩy hạnh phúc ra xa.

Chị dư rốt cuộc cũng cả gan nói “Tổng giám đốc, tôi thật sự không hiểu, ngài thực sự chưa từng động lòng với Hạ tiểu thư sao? Hai năm trước, ngài trả thù Hạ tiểu thư vì Đường tiểu thư tôi không có ý kiến, dù sao, Hạ tiểu thư đã khiến Đường tiểu thư phải sống cuộc sống đầu đường xó chợ ở Mỹ, kể cả Đường tiểu thư đắm mình nhiều năm ở Mỹ thì chuyện này cũng liên quan đến sai lầm Hạ tiểu thư đã phạm phải… Nhưng sau hai năm, Hạ tiểu thư đã chứng tỏ cô không hề cố ý hại người trước mặt ngài, mặc dù tôi không phủ nhận năm đó Hạ tiểu thư đã ích kỷ cướp đi thân phận của Đường tiểu thư. Nhưng bất luận sai lầm thế nào, Hạ tiểu thư cũng đã trả giá rồi, tại sao ngài không cho cô ấy một cơ hội?”

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm nhìn xa xăm, như không muốn suy nghĩ đến vấn đề này nữa, ngữ điệu anh rất bình thản “Tôi không thể ở bên cô ấy…”

…………………

Sau khi rời khỏi biệt thự của Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du liền ngủ lại nhà nghỉ rẻ tiền trước kia đã từng ở.

Cô và con không thể trở lại trại trẻ mồ côi, bởi vì cô đã nói dối dì Lô và viện trưởng Trần, nếu cô lại quay về, sẽ chỉ khiến các trưởng bối trong trại trẻ mồ côi lo lắng cho cô, huống hồ cô cũng không thể dựa vào viện trợ của trại trẻ mồ côi cả đời.

Nghĩ đến cuộc suống sau này và cảnh ngộ khốn cùng trước mắt, cô không khỏi thở dài.

Lúc này, bảo bối nhỏ vừa tỉnh dậy khóc thành tiếng “oa… oa”

Cô lập tức cúi xuống bế con gái lên, thì thầm dỗ dành “Con gái ngoan…”

Được mẹ dỗ dành một lúc, cô bé lại ngủ tiếp, cô nhìn nụ cười ngọt ngào của con gái khi ngủ, sống mũi bỗng nhiên cay xè.

Cô không phải là người mẹ tốt, ngay cả khả năng cho con một cuộc sống thoải mái an nhàn cũng không có…

Cô biết nếu để con ở với anh, sau này nhất định con sẽ là một công chúa nhỏ sống cuộc sống giàu có, nhưng cô không thể rời xa con gái mình… Trên thế giới này cô đã không còn gì, con gái là lý do sống sót duy nhất của cô.

Nhìn cặp lông mày giống hệt anh, lòng cô càng thêm chua xót.

Tại sao ông trời lại để cho cô gặp anh?

Kể là để trừng phạt cô, tại sao nhất định phải lấy tình cảm ra bắt cô trả giá? Anh hoàn toàn không biết làm tổn thương một cô gái từ nhỏ đã thiếu hụt cảm giác an toàn như cô là tàn nhẫn đến mức nào…

Hôm qua nếu không phải có người gọi điện nói có luật sư biện hộ cho cô thì anh đã dùng thủ đoạn cướp con gái của cô sao?

Thì ra anh vẫn có thể tàn nhẫn với cô như vậy, tàn nhẫn đến mức có thể nhìn rõ mọi thứ xung quanh, chỉ riêng cô thì không nhìn thấy…

Cộc cộc cộc

Ngoài cửa phòng đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.

Cho là người phục vụ phòng, Hạ Tử Du nhẹ nhàng đặt con lên giường rồi đứng dậy ra mở cửa.

Nhìn người đàn ông trung niên mặc âu phục, đeo kính gọng vàng, vẻ mặt nghiêm nghị, Hạ Tử Du hơi giật mình “A, ông là…”

Người đàn ông nở một nụ cười thiện cảm, vươn tay “Hạ tiểu thư, xin chào, tôi là luật sư L sẽ giành quyền nuôi con cho cô.”

“Luật sư L?” Hạ Tử Du đột nhiên nhớ ra chuyện hôm qua chị Dư nói với Đàm Dịch Khiêm, cô vẫn còn rất băn khoăn “À, luật sư L, xin lỗi, tôi vẫn chưa rõ thân phận của ông, tôi nhớ là không có mời ông…”

Luật sư L giữ nguyên nụ cười “Hạ tiểu thư, có người đã thanh toán tất cả phí ủy thác tôi giành quyền nuôi con trong phiên tòa… Thân phận của tôi cô không cần lo lắng, tôi có thể đưa bằng luật sư cho cô xem.”

Hạ Tử Du nhận lấy bằng luật sư mới phát hiện luật sư L là một trong những luật sư nổi tiếng nhất của thành phố Y trong lĩnh vực tố tụng dân sự, danh tiếng của ông không hề thua kém luật sư Đồng Á của Đàm Dịch Khiêm.

Luật sư L cảm thấy Hạ Tử Du vẫn còn phòng bị, cho cô thêm một viên định tâm hoàn “Hạ tiểu thư, yên tâm đi, trong 24h tới cô chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, tôi sẽ cố gắng hết sức giành quyền nuôi con cho cô”