Vợ yêu của tổng giám đốc xã hội đen

Chương 78: Ông xã, phải tắm rồi



"Cẩn, tại sao?" Lý Vân Hi nhìn người bạn đang đi ra ngoài, rốt cuộc nhịn không được hỏi ra một câu, một trăm triệu họ tuyệt đối có năng lực trả, huống chi tiền Cẩn trữ ở ngân hàng Thụy Sĩ có dùng cả đời cũng không hết, Cẩn cũng sẽ không quan tâm chút tiền nhỏ kia, vậy cô làm thế chẳng lẽ do phát hiện sợi dây đó không phải dây chuyền cô muốn tìm?

"Hả?" Hồ Cẩn Huyên quay đầu, nhìn thủ lĩnh sau lưng, nghi ngờ phát ra một đơn âm, lúc nãy cô vẫn trầm mê trong thế giới của mình, không nghe thấy lời của cô là rất bình thường.

"Vừa rồi chúng ta rõ ràng có thể đấu giá được sợi dây chuyền màu tím đó, sao cậu không nhìn xem đó có phải là sợi dây chuyền hồi đó cậu làm mất không? Tại sao ngăn cản mình đáu giá?" Lý Vân Hi cau mày nói, Cẩn rốt cuộc có biết cô bởi vì lo lắng cho cô ấy gặp nguy hiểm ở hội đấu giá, cho nên bỏ lại nhiệm vụ tự mình tới, không ngờ Cẩn lại tỏ vẻ như không quan tâm sợi dây chuyền đó.

"Cậu cho rằng người đàn ông lúc nãy sẽ ngừng kêu giá? Một trăm triệu, không phải mười triệu, một trăm triệu mà anh ta không hề để tâm gọi ra, như vậy rất có thể người đàn ông kia không thể buông tha sợi dây chuyền này, huống chi mình căn bản không cần phải trả một trăm triệu vì thứ vốn là của mình, hơn nữa buổi đấu giá từ thiện nói dễ nghe một chút chính là vì nước vì dân, nói khó nghe một chút chính là nguồn gốc để mấy người tham tiền moi tiền, Hồ Cẩn Huyên mình còn chưa hào phóng đến mức bỏ tiền vào trong túi đám quan to đó." Hồ Cẩn Huyên nghĩa chánh ngôn từ nói, chữ chữ có lý, trong mắt không che giấu sự ủng hộ chút nào, nếu như sợi dây chuyền này là sợi mà mẹ cô để lại cho cô, như vậy cô sẽ không chút để ý lấy về, nếu như không phải thì thôi, cô cũng không có bao nhiêu hứng thú.

Vừa rồi ở hiện trường bán đấu giá cô nghe được thanh âm kêu giá của người đàn ông kia, có một loại quyết tâm vì tình thế bắt buộc, cô không muốn bởi vì Hi kêu giá mà khiến đối phương hoài nghi, muốn biết sợi dây chuyền kia rốt cuộc có phải sợi dây mà mẹ cô để lại cho cô không, thì đợi đến khi cô có cơ hội sẽ tìm hiểu, không cần vì một đáp án không xác định mà tốn hao hơn một trăm triệu.

"Lời nói như thế, nhưng không làm như vậy, chúng ta còn có thể làm sao?" Lý Vân Hi cau mày lo lắng nói, giờ phút này cô thật không nghĩ ra biện pháp khác, bởi vì từ nhỏ lớn lên chung với Cẩn, biết rõ sợi dây chuyền kia đặc biệt có ý nghĩa với cô, cho nên hiện tại biết được tung tích của nó, cô mới nóng nảy hơn ai hết.

"Yên tâm, là của mình chung quy sẽ là của mình, không phải của mình cũng cưỡng cầu không được, được rồi, không nói nhiều, mình cần phải trở về, ra ngoài đã một lúc, cậu cũng biết dạo này chồng mình rất là chịu khó, ai biết anh ấy có đột nhiên trốn việc chạy về kiểm tra đột xuất không, ha ha!" Nhớ tới người chồng đáng ngạc nhiên trong nhà, Hồ Cẩn Huyên cười nhẹ nhõm và ngọt ngào, sau đó rất tiêu sái phất phất tay với Lý Vân Hi, đi về phía chiếc Porsche đỏ rực của mình, tích một tiếng, Porsche lửa đỏ bắt đầu chạy ra trên đường.

Lý Vân Hi nhìn bóng dáng đi xa của bạn tốt mình, không hề thấy cô có vẻ không vui, chẳng lẽ cô có biện pháp khác? Không có không vui là tốt rồi, xem ra cô phải điều tra xem người mua sợi dây chuyền ở buổi bán đấu giá hôm nay đến tột cùng là ai, Lý Vân Hi giấu ánh mắt, đi tới chiếc xe của mình.

×××××××××××××××××××××××××××××××××

Một ánh trăng tròn vòng vàng óng đã treo thật cao trên bầu trời, tỏa ánh sáng trên cao, dịu dàng giống như tấm lụa mỏng. Trên bầu trời có rất ít mây, gió cũng rất nhẹ, ánh trăng lại rất đẹp, tất cả tạo thành một bức tranh xinh đẹp. Bầu trời đêm tựa như màn che màu đen, lòe lòe đầy sao, làm cho người ta không khỏi say mê thật sâu.

Bộ quần áo ở nhà khiến cơ thể hấp dẫn của Hồ Cẩn Huyên được bộc lộ ra, lúc này đồng hồ đã tới bảy giờ tối, còn sớm mà đã đen như mực, Hồ Cẩn Huyên đứng ở cửa biệt thự mình chờ đợi chồng yêu trở về, ý định từ từ không biết bay tới nơi nào.

Hôm nay chồng yêu của cô khá ngoan, không có len lén trốn việc chạy về nhà, mấy phút trước gọi điện thoại về nói phải mở hội nghị khẩn cấp, có thể về nhà muộn hơn bình thường một tiếng, bảo cô ăn cơm trước, không cần chờ anh, nhớ tới sự tỉ mỉ của anh, trong lòng Hồ Cẩn Huyên giống như được đổ mật vào ngọt đến trong ngực.

By giờ cô giống như mẹ năm đó, cũng được người cưng chiều trong ngực, nhớ tới chuyện rõ ràng rất xa xôi lại như mới xảy ra không bao lâu, trong lòng Hồ Cẩn Huyên nói không ra là cảm giác gì, trời cao đóng một cánh cửa của bạn, nhất định sẽ sẽ vì bạn mở ra một cánh cửa khác, ông trời thu hồi tình thân của cô, hiện tại lại đưa cho cô tình yêu ngọt ngào. Nếu như lấy lại được sợi dây chuyền này, cả đời này Hồ Cẩn Huyên cô sẽ không còn gì tiếc nuối.

Nghĩ đến dây chuyền, trong lòng Hồ Cẩn Huyên liền ngột ngạt, nếu là lúc trước khi cô còn chưa kết hôn, nhất định sẽ lập tức vọt tới nhà người đàn ông kia để xác nhận sợi dây chuyền, nhưng hiện tại đã khác rồi, chồng của cô quản cô rất chặt, nếu như cô không nói một tiếng đã chạy đi, đến lúc đó chồng cô nhất định sẽ nổi điên, khi đó mọi người không muốn biết sự tích vinh quang của cô cũng rất khó, đây chính là chuyện khiến cô nhức đầu, chẳng lẽ chồng cô cho rằng trên thế giới này ngoại trừ anh ra, tất cả những người muốn đến gần cô đều là người xấu! Oh, my¬god!

Thẩm Dật Thần bởi vì đi họp mà về nhà chậm hơn bình thường một lát, thời thời khắc khắc nhớ nhung người đang chờ ở nhà, anh điên cuồng lái xe về nhà như bão tố, không ngờ lúc về đến nhà, lại nhìn thấy bóng hình xinh đẹp của cô dưới ánh đèn đường, giờ phút này trong lòng của anh rất ấm áp, tràn đầy cảm động, cô gái mình yêu đứng ở cửa nhà chờ đợi mình về nhà, có thể nào không khiến anh xúc động, trái tim đập thình thịch không theo quy luật, anh bước nhanh về phía cô, hận không thể lập tức ôm cô vào lòng, cảm thụ nhiệt độ của cô.

Hồ Cẩn Huyên đắm chìm trong suy nghĩ của mình ngửi thấy được hương thơm phái nam quen thuộc càng ngày càng nồng trong không khí, khóe miệng cô nhếch lên nụ cười như hoa, ngẩng đầu si ngốc nhìn bóng dáng đi tới của anh.

"Chồng yêu, anh đã về rồi!" Hồ Cẩn Huyên đưa hai tay ôm cổ Thẩm Dật Thần vui vẻ nói, đầu của cô cọ xát lồng ngực anh giống như con mèo nhỏ, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, đó là mùi hương chuyên thuộc về anh, mùi hương khiến cô mê luyến không dứt, thì ra cảm giác chờ đợi một người là như thế, thời thời khắc khắc lo lắng cho đối phương, chỉ sợ anh xảy ra chuyện gì trên đường, không trách được anh không thích mình đơn độc đi ra ngoài.

"Ừ, em có ăn uống đúng giờ không? Buổi tối khuya hơi lạnh, sao không mặc thêm áo? Nếu cảm lạnh thì phải làm sao?" Thẩm Dật Thần liến thoắng không ngừng như một người mẹ, khoác áo vest trên tay mình lên vai cô, anh có thể cảm thấy phần mềm mại trước ngực cô đang đè ép lồng ngực anh, trong tim giống như có một cây đuốc đang kịch liệt thiêu đốt, nóng bỏng không dứt, ôm chặt thân thể mềm mại trong ngực, đầu tựa vào trong mái tóc của cô, dịu dàng hỏi, anh không nỡ để cô vất vả.

"Em muốn ăn chung với anh, hơn nữa lúc nãy em cũng không đói, anh mệt không? Em đi pha nước cho anh tắm, tắm xong có thể ăn cơm." Hồ Cẩn Huyên không có nghe được sự khác thường trong thanh âm của anh, săn sóc chui ra từ trong ngực của anh, tay nhận lấy cặp tài liệu trong tay anh, xoay người muốn chạy lên lầu.

Nhưng chưa đi được hai bước, cơ thể nhỏ nhắn của cô lại bị cánh tay sắt của anh êm ái ôm vào ngực anh lại.

Hồ Cẩn Huyên mê hoặc nhìn anh, ánh mắt dịu dàng của anh quả thật như muốn hòa tan cô, mặc dù bọn họ kết hôn đã hơn hai năm rồi, nhưng anh càng ngày càng tốt với cô hơn, đến hiện tại, cô còn thường thường trầm mê trong mị lực phái nam của anh. Mấu chốt là bây giờ không phải lúc lộ vẻ háo sắc, anh làm việccả ngày khẳng định rất mệt mỏi, nên tắm cho thoải mái.

"Lần sau không thể như vậy nữa." Thẩm Dật Thần nhìn vào mắt cô nói thật, tròng mắt thâm thúy màu đen như mực cơ hồ muốn hút người khác vào, mặc dù anh rất hưởng thụ cảm giác này, nhưng làm cho cô mệt, anh rất đau lòng.

Hồ Cẩn Huyên mở trừng hai mắt, trong lòng cảm động, lại nũng nịu nói: "Biết rồi, lần sau em sẽ ngoan ngoãn ăn cơm đúng giờ, còn nhớ mặc thêm quần áo."

Thẩm Dật Thần thấy cô hơi cong cái miệng nhỏ lên, cưng chìu cười cười, ngón tay như của người chơi dương cầm sờ sờ sống mũi bạch ngọc của cô, mặc dù cô gái nhỏ này bảo đảm lần sau sẽ ngoan ngoãn, nhưng mỗi lần đều quên, anh phải thời thời khắc khắc quản cô mới yên tâm.

Hồ Cẩn Huyên cười hì hì tránh khỏi ngực của anh, nhanh chóng đi tới phòng tắm trên lầu.

Trong phòng tắm lầu hai, Hồ Cẩn Huyên thỏa mãn mở nước tắm cho người mình yêu, tay nhỏ bé còn thỉnh thoảng dò nước ấm, dáng vẻ rất là chuyên chú.

"Bà xã!" Thẩm Dật Thần không biết bắt đầu xuất hiện ở trong phòng tắm từ lúc nào, từ phía sau ôm lấy cô, đầu tựa vào trong mái tóc của cô, dịu dàng hô, chỉ thấy cổ áo sơ mi trắng của anh mở rộng ra, lộ ra lồng ngực khêu gợi, có cảm giác mê hoặc lòng người.

"Hả?" Hồ Cẩn Huyên nghe được thanh âm của anh cũng không ngoài ý muốn, nhẹ nhàng lên tiếng, đây là chuyện anh thường làm nhất, đó chính là thời thời khắc khắc dính vào cô, cô thật rất hoài nghi đến tột cùng trên người của mình có gì đáng giá mà anh lại yêu say đắm như thế.

"Bà xã!" Thẩm Diệc Thần càng gọi quấn quýt si mê hơn, bờ môi khêu gợi thỉnh thoảng hà hơi thở ấm áp vào cổ cô, làm cho cô nhột.

"Thế nào?" Hồ Cẩn Huyên nghi ngờ xoay đầu lại nhìn thì người đàn ông trước mặt cô đột nhiên cô trở nhõng nhẽo như một em bé, biểu tình của anh không giống như phát tình, vậy là vì cái gì?

"Không có gì, chỉ đột nhiên muốn gọi em thôi." Thẩm Dật Thần dịu dàng nói, miệng hôn vành tai bạch ngọc của cô một cái, khiên cô kêu lên yêu kiều.

Nghe vậy, Hồ Cẩn Huyên cười ha ha, tắt máy nước nóng, xoay người mặt đối mặt với anh, dán chặt vào trong ngực của anh, hai tay ôm chặt cổ của anh, đôi môi không tô cũng hồng nhẹ nhàng tỏa ra mùi thơm, quyến rũ tựa vào bên lỗ tai anh, giọng nói mê người nhẹ nhàng vang lên: "Ông xã, phải tắm rồi, em ở dưới lầu chờ anh!".

Dứt lời, nhẹ nhàng linh hoạt lui ra khỏi ngực của anh, cười ha hả đi ra phòng tắm.

Người đàn ông bị mê đắm ảo não nhìn bóng dáng đi xa, thiếu chút nữa anh có thể ngậm được đôi môi ngọt ngào đó rồi, thất sách quá! Lỗ vốn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.