Vợ yêu của tổng giám đốc xã hội đen

Chương 80: Kinh hồn




Hồ Cẩn Huyên đáp xe taxi tới biệt thự của Vệ Thanh Nhiên, mắt to quyến rũ nhìn mục tiêu cách đó không xa, khẽ híp một cái, khóe miệng nhẹ nhàng nâng lên đường cong đẹp mắt. Cho dù là biệt thự của Tổng Thống, tối nay cô cũng phải vào, huống chi chỉ là một thị trưởng Vệ Thanh Nhiên. Mặc dù bên ngoài có nhiều lời khen ngợi hắn ta, đưa kinh tế thành phố phát triển nhanh chóng, địa vị dĩ nhiên không thể so với đám thương nhân, muốn trách thì chỉ trách chính hắn ta phách lối mơ ước sợi dây chuyền màu tím.

Hồ Cẩn Huyên dừng bên ngoài biệt thự một lát, điện thoại đột nhiên vang lên, cô ảo não khẽ nguyền rủa một tiếng, cô thiếu chút nữa quên tắt máy. Nếu xíu nữa thi hành nhiệm vụ, điện thoại di động lại vang lên, phá hư hành động của cô, cô nhất định sẽ nổi trận lôi đình.

Hồ Cẩn Huyên căm tức cầm điện thoại lên đè xuống nút trả lời.

"Cẩn, cậu đã tới chưa?" Lý Vân Hi hơi lo lắng, giọng nói lạnh như băng nháy mắt xuyên qua điện thoại truyền tới, khiến trong lòng Hồ Cẩn Huyên dâng lên khí ấm nồng đậm. Thủ lĩnh quả nhiên liệu sự như thần, hoặc nói cô ấy luôn hiểu rõ mình nhất, biết mình khẳng định không nhịn được, tối nay sẽ hành động.

"Tớ đang ở bên ngoài biệt thự của hắn ta, hương tây nam, cách 100m." Khóe miệng Hồ Cẩn Huyên ngoắc ngoắc, nhìn biệt thự cách đó không xa, khẽ mở môi đỏ mọng nói, đối phương dĩ nhiên biết cô nói ‘ hắn ta ’ là chỉ ai. Thật ra thủ lĩnh biết cũng tốt, ít nhất dựa vào quen biết bao nhiêu năm, cô biết thủ lĩnh nhất định sẽ ra tay trợ giúp, có thủ lĩnh trợ giúp, cô thực hiện nhiệm vụ lần này sẽ như hổ thêm cánh rồi.

"Đứng tại chỗ, tớ tới ngay." Lý Vân Hi ngọt ngào nói, lập tức giống như ra lệnh, sau đó đầu bên kia liền truyền đến tiếng tút tút.

Hồ Cẩn Huyên nhìn điện thoại đã cúp, không tiếng động cười một tiếng, ngoan ngoãn đứng tại chỗ chờ, thuận tiện thăm dò sự vật xung quanh. Nhiệm vụ lần này dựa vào cảm tính, nên vẫn chưa tìm hiểu một ít chuyện. Cô tùy tiện xuất động, bởi vì thật sự không chịu được rục rịch trong lòng, cho dù chưa tìm hiểu gì nhưng bằng bản lĩnh thiên hạ đệ nhất sát thủ, cô tuyệt đối sẽ không thất bại, bởi vì cô là Hồ Cẩn Huyên.

Ước chừng ba phút sau, Hồ Cẩn Huyên nhìn thấy một bóng dáng kiều tiểu cách đó không xa đang nhanh chóng đi tới, càng lúc càng nhanh, càng ngày càng gần, ngay khi nhìn rõ diện mạo đối phương, khóe miệng Hồ Cẩn Huyên chậm rãi giơ lên, trong đêm tối có vẻ dị thường lóa mắt.

Quả nhiên thủ lĩnh đã sớm tới, chỉ là vị trí thăm dò không giống nhau thôi, cho nên mới không thấy cô.

"Như thế nào?" Hồ Cẩn Huyên nhỏ giọng hỏi, thủ lĩnh cũng xem qua bố trí chung quanh biệt thự này, không biết cô có nhìn ra cái gì không, biết người biết ta trăm trận trăm thắng mà.

"Cảnh vật chung quanh nhìn rất bình thường, không có gì bất ổn, nhưng tớ lại cảm giác rất quỷ dị, xíu nữa cẩn thận một chút là được. Về phần cấu trúc bên trong biệt thự vẫn chưa xác thực, chút nào vào trong, trực tiếp đến một gian phòng lầu ba, theo cách bố trí thông thường, có thể bảo vật được giấu ở đó. Tớ đi bên trái, cậu đi bên phải, từ trên xuống, có chuyện gì thì giữ liên lạc, thời gian có hạn, chúng ta phải nhanh một chút." Lý Vân Hi chỉ một góc biệt thự cách đó không xa, vẻ mặt cẩn thận, nghiêm túc. Chỉ vì không hiểu đối phương, cho nên phải hành động nhanh, người càng thần bí càng nguy hiểm, đây là định luật vĩnh viễn không thay đổi.

"Được!" Hồ Cẩn Huyên gật đầu một cái, sau đó ra hiệu bằng mắt cho Lý Vân Hi. Một trận gió thổi qua, trong không khí chỉ còn lại hương thơm mê người.

Nhìn bóng lưng biến mất, Lý Vân Hi cũng biến mất trong nháy mắt.

Tí tách, tí tách, tí tách, bùm!

Nửa đêm lúc, sấm chớp vang dội, trong nội thành, cửa sổ thuỷ tinh chống đạn lầu ba khẽ mở ra.

Bóng đen mảnh khảnh, linh xảo nhanh chóng tiến vào, chạm vào khuyên tai bên trái, vừa cảnh giác nhìn sự vật chung quanh, vừa nhẹ giọng nói vào khuyên tai: "Hi, tớ đã vào phòng ngủ lầu ba, Cậu cẩn thận một chút." .

"Được!" Lý Vân Hi nghe giọng nói quen thuộc truyền tới, khóe miệng khẽ nâng lên, không chỉ vì cô vẫn an toàn nên tâm tình tốt, vẫn còn vì cô luôn báo tình hình hành động của mình.

Hồ Cẩn Huyên dò xét phòng ngủ trước mắt một vòng, phát hiện đây chỉ là phòng bình thường, không có khả năng cất giấu dây chuyền. Thân thể linh hoạt nhanh chóng lách vào phòng, vẫn hướng bên phải dò xét, thần thái linh hoạt của cô giờ này nếu để người khác nhìn thấy, nhất định sẽ nghĩ mình gặp ma.

Dò xét hơn mười phút, Hồ Cẩn Huyên vẫn không tìm được nơi cất giấu dây chuyền, trong lòng khẽ chán nản một chút. Tên Vệ Thanh Nhiên này quả nhiên có tiềm lực làm người phát điên, dây chuyền nho nhỏ mà cất giấu kỹ càng như vậy.

"Cẩn, lầu hai quẹo trái, căn phòng thứ hai có phát hiện." Giọng nói ngọt ngào của Lý Vân Hi nháy mắt truyền tới, làm tâm tình Hồ Cẩn Huyên khá hơn, cho dù ngươi giấu kỹ nữa, các cô cũng sẽ tìm được. Trong lòng đắc ý, nhanh chóng lắc mình tới vị trí chỉ định của Lý Vân Hi.

"Hèn chi trên lầu không có, thì ra tên Vệ Thanh Nhiên này đem thư phòng bố trí ở lầu hai, quả nhiên là cao minh." Hồ Cẩn Huyên đi tới lầu hai, nhìn thấy lão đại đang nhìn dây chuyền màu tím đặt trên bàn sách. Giờ phút này màu tím dây chuyền trong đêm tối phát ra ánh sáng nhàn nhạt, xinh đẹp kinh diễm, Hồ Cẩn Huyên thở hốc vì kinh ngạc, nhớ tới quá khứ và dây chuyền màu tím có liên quan, cô cảm thấy lỗ mũi một hồi chua xót, trong hốc mắt có một tia trong suốt. Cô nhanh chóng bước vào, muốn nắm lấy sợ dây đó xác định sự chân thật của nó.

Nhưng mới vừa đưa tay lập tức bị Lý Vân Hi một phát bắt được, cô cẩn thận nói: "Cẩn, tỉnh táo một chút, có thể có bẫy, Vệ Thanh Nhiên dùng một trăm triệu mua sợi dây chuyền này lại cứ để như vậy, cậu không phải cảm thấy kỳ quái sao?" .

Khiến cô cực kỳ lo lắng chính là chung quanh nhìn như không có gì không ổn, nhưng cô cứ có cảm giác không đúng, loại cảm giác này trước kia giúp cô tránh bớt nguy hiểm khi làm nhiệm vụ. Hiện tại cảm giác càng ngày càng rõ, nàng không thể để mình và đồng đội gặp nguy hiểm. Chết một chỗ cô không am hiểu cách bố trí cơ quan, nếu không phiền toái nhỏ này không đáng để vào mắt. Hiện tại thì hay rồi, ngồi chờ cũng không phải là biện pháp, thông báo cho người khác cũng không có đủ thời gian.

Khi Lý Vân Hi đang ảo não hết sức, khóe miệng Hồ Cẩn Huyên khẽ câu, trao cho Lý Vân Hi một ánh mắt yên tâm, sau đó với ra ba lô nhỏ sau lưng, là do mình quá mức sốt ruột, quên mất việc quan trọng.

Thanh âm lục lọi truyền đến, trong chốc lát tay nhỏ bé lấy ra hai gọng kính vàng, đưa cho Lý Vân Hi một cái, một cái đeo vào trong mắt, mắt ngọc mày ngài, lịch sự không dứt, mang theo ưu nhã mím môi: "Hi, tên Vệ Thanh Nhiên quả nhiên không phải ngồi không." Tia hồng ngoại tuyến chằng chịt, đem ăn trộm ngăn cách bên ngoài bàn đọc sách, dây chuyền màu tím đặt ở góc nhỏ trên bàn, phát sáng rạng rỡ.

"Ngô, Cẩn, cậu có cái này lúc nào." Lý Vân Hi nhìn thấy hồng ngoại chằng chịt ngược lại yên tâm không ít, chỉ chỉ mắt kiếng đặc biệt đeo trên mắt hỏi. Nếu cô đoán không lầm, mắt kính này không bán trên thị trường, hơn nữa Cẩn trước đến giờ giống mình, không am hiểu cơ quan, lúc này cô lại nghĩ đến đồ tốt .

Hồ Cẩn Huyên không chút để ý bĩu bĩu môi mỏng: "Trước kia thua thiệt ở phương diện này, cho nên đi học tập công nghệ cao gì đó một chút, chỉ là trình độ miễn cưỡng cũng đạt 80 điểm ". Dứt lời lấy mắt kiếng xuống, thân thể mảnh khảnh như thủy xà, nửa nằm nửa ngồi, khéo léo tránh được hông ngoại, từ từ tới gần dây chuyền màu tím.

Thật ra cũng không phải công nghệ gì, mà là công cụ đặc chế của Hồ Cẩn Huyên. Đây là thiết bị điển hình, nhìn thì đơn giản, nhưng để làm được nó, cũng hao tốn không ít.

Lý Vân Hi nhìn Hồ Cẩn Huyên bước nhanh tới dây chuyền màu tím, mắt hàm chứa nồng đậm cưng chiều, cũng bước nhanh tới bên cạnh cô, thấy tay cô ấy khẽ run, êm ái vuốt dây chuyền trên bàn, ánh mắt kích động dị thường.

"Cẩn, động tác nhanh một chút, không có thời gian, cẩn thận bên cạnh." Đôi tay Lý Vân Hi vòng lên, sờ sờ cằm, thích ý cười yếu ớt. Ngay sau đó ánh mắt đổi một cái, kêu một tiếng, hướng về phía Hồ Cẩn Huyên nóng nảy nói, cô tinh mắt nhìn thấy trên bàn sách có một vật thể nho nhỏ, hình dáng giống nhiệt kế, đầu kia là chuông báo động.

Thời gian càng dài, nguy hiểm càng lớn. Vật này trước kia cô đi theo Quý Dữ San làm nhiệm vụ đã từng nhìn thấy. Nếu như có sự thay đổi nhiệt độ còi báo lập tức vang lên, Lý Vân Hi ngắm nhìn bốn phía, trong lòng có hiểu rõ. Không trách nơi này không hề khoá cửa, còn mở khí ấm, nguyên lai là do thiết trí báo động, nếu như nhiệt độ của Cẩn không cẩn thận truyền đến bộ phận cảm ứng khí, như vậy chắc chắn sẽ có chuyện.

Hồ Cẩn Huyên nghe thủ lĩnh nói, lập tức khôi phục lý trí, tay chân nhanh chóng đem dây chuyền màu tím giữ trong lòng bàn tay, xoay người muốn đi.

Nhưng mọi chuyện lại ngoài ý muốn, tay Hồ Cẩn Huyên vừa rút lui, bàn tay lạnh như băng lại bất cẩn xẹt qua chỗ cảm ứng. Mấy giây sau còi báo động vang lên, tiếp theo là tiếng bước chân và tiếng lên đạn, Hồ Cẩn Huyên sững sờ, trong lòng biết sai lầm, khẽ ảo não, lần đầu tiên phạm sai lầm đơn giản như vậy, liếc mắt nhìn Lý Vân Hi, trong mắt quyết định.

Lúc đó, khóe miệng Lý Vân Hi nâng lên độ cong lạnh lùng, nhấc chân, tất cả đèn trong phút chốc tắt.

Bọn cảnh vệ xông vào đang sửng sốt, dưới chân loạn thành một đoàn kéo dài mấy giây, cả biệt thự nhanh chóng bị phong tỏa.

Tròng mắt Lý Vân Hi sắc bén trong bóng tối tìm được vị trí của Hồ Cẩn Huyên, kéo cánh tay cô ý bảo từ của sổ rời đi.

Họ nhanh chóng chạy, vừa lưu loát né tránh cảnh vệ, vừa cạnh tranh với thời gian. Họ muốn rời đi trước khi bọn cảnh vệ mở công tắc đèn, mặc dù tình hình rất nguy hiểm, nhưng giờ phút này ngoại trừ đường cửa sổ thì không còn phương pháp nào khác.

Lộc cộc ——

Dây chuyền màu tím nắm trong tay đột nhiên tuốt khỏi rơi xuống đất, Hồ Cẩn Huyên kêu lên một tiếng, vội nhặt lên, một bên nóng nảy nhỏ giọng nói ra: "Hi, cậu mau rời đi, mau!" .

Không có thời gian, đám kia cảnh vệ tùy thời có thể mở nguồn điện, đến lúc đó bọn họ sẽ thấy diện mạo hai người các cô, thay vì như vậy không bằng một người mạo hiểm. Huống chi việc này đều do cô, cô không hy vọng giờ phút này ảnh hưởng đến Hi.

"Không, phải cùng đi!" Lý Vân Hi quả quyết nói, kéo tay cô muốn đi, họ từ trước đến giờ là bạn tốt, tuyệt đối sẽ không vì an toàn bản thân mà vứt bỏ đồng đội, huống chi cô gái nhỏ trước mắt còn là người mình tâm tâm niệm niêm từ nhỏ đến giờ a, làm sao cam lòng để cô mạo hiểm.

"Hi, không có thời gian, đi mau, Vệ Thanh Nhiên đoán được sẽ có người tới trộm dây chuyền, cho nên mới bảo vệ tốt như vậy, cậu nghĩ hai người chúng ta có thể chạy sao? Thay vì hai người cùng bị bắt, không bằng tách ra hành động, yên tâm, tớ sẽ tự bảo vệ tốt mình." Hồ Cẩn Huyên nóng nảy nói, giờ phút này cô mới thật sự là mình, thời khắc đều tỉnh táo phân tích tình huống chung quanh rõ ràng.

Lý Vân Hi nghe cô nói, trong bóng tối gật đầu một cái, nhỏ giọng: "Tớ chờ cậu trở về, cẩn thận!" , sau đó giống như con thằn lằn, dọc theo vách tường biến mất trong đêm đen.

Cẩn nói không sai, họ tách ra hành động an toàn hơn, dựa vào năng lực của Cẩn, cô nhất định có thể chạy trốn.