Từ Bỏ Vị Trí Phu Nhân Phản Diện

Chương 16: Chương 16





Sau khi đã nói xong mọi chuyện cần nói, Thẩm phu nhân nói một tiếng tạm biệt rồi ra về, trên tay cầm theo chiếc túi bèn rời đi.
Trong nháy mắt đóng cửa đó, Thẩm phu nhân liếc mắt nhìn trang trí phòng một lượt có chút suy nghĩ.

Cho đến khi cửa triệt để đóng lại mới thu hồi tầm mắt.
Bà là người từng trải, cho nên bà hiểu.
Ngay tại thời điểm ở bệnh viện hôm qua, chỉ cần nhìn phản ứng của Tề Duyệt và quan sát tình huống bất hòa giữa hai vợ chồng từ trước đến nay.

Làm sao có chuyện dễ dàng cùng nhau sống chung một chỗ?
Giữa hai đứa này khẳng định đang che giấu điều gì đó.
Hôm nay bà cũng không có ý định đến đây, khi ở dưới lầu bất chợt nhìn thấy đứa con trai bà cầm chiếc vali, theo sau nó còn có Tề Duyệt.
Sau khi lên lầu, lại không thấy Mục Thâm đâu, chỉ nhìn trên mặt bàn và ảnh treo tường không có ảnh hai đứa chụp chung, tất cả đều là ảnh chụp của Tề Duyệt.

Con trai bà là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, không thể nào có khả năng xuất hiện loại tình huống bừa bộn như vậy được.

Hơn nữa quần áo bên ngoài ban công, mặc dù là có quần áo phụ nữ được treo lên, nhưng cũng không phải quần áo mặc thường xuyên.
Có lẽ thời gian quá mức gấp gáp, cho nên tất cả dường như có vẻ lộn xộn.
Như vậy tất cả đã chứng minh, hai đứa chúng nó căn bản là không có ở chung một chỗ.

Nói ở chung với nhau chỉ là ngụy tạo cho bà và ông nội coi.

Hai đứa này vẫn như trước kia, duy trì trạng thái ở riêng.
Nghĩ ngợi một hồi, bà rút điện thoại ra gọi tới một dãy số.
“Xin chào, bác sĩ Hà có phải không ạ? Chẳng là tối thứ bảy này con trai và con dâu tối sẽ qua chỗ ông.

Ông cho người an bài cho vợ chồng chúng nó học chung một khóa.”
“Thuận tiện ông cho người quan sát bầu không khí giữa hai vợ chồng nó giúp tôi.

Sau đó gọi lại cho tôi biết.”
“Mọi chuyện không thành vấn đề.

Được, cảm ơn…”
Thẩm phu nhân cắt đứt cuộc trò chuyện, nhấn nút thang máy, cuối cùng ánh mắt nhìn về phía căn phòng của Thẩm Mục Thâm lần cuối rồi mới nhấn nút cho thang máy đi xuống.
Chủ nhân của Thẩm gia, tuyệt đối không phải là người chồng hờ của bà, càng không phải là Thẩm Mạnh Cảnh kia.


Người đó chỉ có thể là con trai bà, người kế tiếp nối nghiệp Thẩm gia.

Cho nên hắn và Tề Duyệt tuyệt đối không thể nào ly hôn được, không những vậy quan hệ chúng nó cũng không được kém.

Hiện tại đã có đứa nhỏ, quan hệ vợ chồng dần dần là có thể cải thiện được.
Mục Thâm, cuộc đời của nó tuyệt đối không thể có vết nhơ.
Thẩm phu nhân vừa đi, lập tức tiếng chuông di động vang lên, Tề Duyệt theo tiếng chuông đi đến căn phòng phát ra âm thanh.

Vừa đứng ở trước cửa, bỗng nhiên cửa được mở ra, Thẩm Mục Thâm đứng ở cửa liếc nhìn cô.
“Tề Duyệt, cô cũng thật giỏi đấy.” Miệng hơi nhếch lên, hơi châm chọc nói: “Ngắn ngủi mười phút, cô đám ứng mẹ tôi ba chuyện, khá khen cho cô.”
…Tuyệt đối không có khả năng đang khen cô.
Loại lời thoại trong ngoài đều mang theo một cỗ oán khí, Tề Duyệt hơi hơi lui lại một bước, giọng nói thoáng khẩn trương: “Tôi cũng đâu có lý do cự tuyệt được?”
“Còn không phải do anh nói dối sao.” Tề Duyệt cúi đầu nhỏ giọng, lầm bầm nói một câu.
Thẩm Mục Thâm liếc nhìn cô một cái, lạnh lùng nói: “Tôi có nghe thấy đấy.”
Tề Duyệt cúi đầu trợn trừng mắt, mím môi, trong lòng âm thầm nói: Tôi chính là muốn nói cho anh nghe thấy đấy, tôi muốn nhắc nhở anh hố này rốt cuộc là ai đào.
Thẩm Mục Thâm đi lướt qua Tề Duyệt, đi tới phòng khách, nhìn không gian riêng tư của bản thân bày đầy đồ của Tề Duyệt, nhất thời cảm thấy huyệt thái dương tửng đợt co rút đau đớn.
Tề Duyệt đi đến phòng để quần áo, lấy vali của bản thân ra.

Lại nhìn đến căn phòng để quần áo của Thẩm Mục Thâm, bên trong trừ bỏ tây trang thì chính là áo sơ mi trắng được đặt may từ nước ngoài, quần áo ở nhà phi thường ít ỏi.
Quả thật, Thẩm Mục Thâm đúng là người cô cùng không thú vị.
Tề Duyệt từ phòng giữ quần áo đem vali của bản thân ra, đứng ở phòng khách nhìn về phía sofa Thẩm Mục Thâm đang ngồi, xoa xoa cái trán.
“Mấy cái thư này hay là để tôi mang về?”
Thẩm Mục Thâm ngước mắt lên nhìn cô một cái.
“Cô cảm thấy ngày mai tôi còn phải lãng phí thời gian đi tới chỗ cô khuân vác đồ nữa sao?”
“Vậy chẳng lẽ mặc kệ đồ của tôi ở đây?”
Thẩm Mục Thâm nhíu mày, dường như đang suy xét đến vấn đề này.
“Nếu không thì tôi cứ thu thập đồ đạc của tôi cho xong đi, ngày mai tôi quay lại đây lại bày ra như cũ.” Chỉ cần nghĩ đến ngày mai lại còn phải đi đi lại lại, Tề Duyệt vô cùng không tình nguyện, nhưng ai bảo hiện giờ cô còn cần đến sự giúp đỡ của hắn cơ chứ.
Không có sự trợ giúp của hắn, cô thật sự khó lòng mà mang theo bảo bối nhỏ này thoát thân khỏi Thẩm gia.
Thẩm Mục Thâm nhìn lướt qua từng đồ vật của Tề Duyệt, thở ra một hơi.

Từ sofa đứng lên, nói một câu: “Thôi quên đi, mọi chuyện cứ như vậy đã.

Tôi đưa cô về.”

Tề Duyệt trong nháy mắt biến sắc, nhớ tới thời khắc sinh tử khi ngồi trên ôtô lúc nãy khiến bây giờ cô vẫn run như cấy sậy.

Không có bất kỳ do dự nào, lập tức lắc đầu cự tuyệt: “Không cần đâu, tự tôi có thể bắt xe về được."
Thẩm Mục Thâm liếc mắt nhìn cô, không nói cái gì.
Tề Duyệt thu thập quần áo bên ngoài ban công bỏ vào trong vali, tính toán trong đầu một chút sẽ đem quần áo hôm nay mặc giặt sạch, ngày mai lại phải mang sang chỗ khỉ ho này.
Thời điểm cùng nhau đi xuống thang máy, Tề Duyệt vẫn không nhịn được hỏi: “Chuyện đi học khóa tâm lý anh định xử lý mọi chuyện như thế nào?”
Thẩm Mục Thâm liếc mắt nhìn cô một cái, nhíu mi hỏi lại: “Cô cảm thấy tôi sẽ đem thời gian để làm loại chuyện nhàm chán này lại không có tác dụng gì sao?”
…Điều này nghe cũng có lý, chỉ có Thẩm Mục Thâm gây áp lực cho người khác làm gì có chuyện hắn cho người khác gây áp lực lên hắn.

Có vẻ như người ở cùng chung với hắn phải đi học khóa giảm áp lực căng thẳng chỉ có cô.
“Tôi sẽ gọi điện thoại cho mẹ tôi nói chuyện rõ ràng.

Chuyện này cô không cần phải quan tâm, còn chuyện trong vòng một tháng tới, mỗi sáng tôi sẽ kêu Tống thư ký lái xe đưa cô đến.

Còn mật mã phòng tôi sẽ gửi qua Wechat cho cô.”
“Nhất định mỗi ngày phải đến sao?”
“Khi nào mẹ tôi từ bỏ, cô có thể đi.”
Tề Duyệt:…….
Rõ ràng mọi chuyện do Thẩm Mục Thâm nói dối mà thành, vì cái gì người chịu khổ lại là cô?
Khi thang máy gần tới tầng một, Tề Duyệt lôi kéo vali hành lý đi ra khỏi thang máy, phía sau liền truyền đến âm thanh cảnh cáo lạnh lùng của Thẩm Mục Thâm: “Nếu cô đã đáp ứng mẹ tôi chuyện gì, chính cô là người giải quyết.”
……!? WTF
Tề Duyệt quay người lại, nhìn về phía cửa thang máy đã đóng lại, có ý nghĩ vô cùng mãnh liệt muốn đem cửa thang máy đạp đổ.

Cmn Thẩm Mục Thâm, yêu cầu mẹ hắn đưa ra cô cự tuyệt hoàn toàn không có tác dụng có được không?
Thật là hai mẹ con ngang ngược độc tài.
… … …
Hôm sau, Tống thư ký đúng tám giờ gọi điện thoại cho Tề Duyệt, nói chín giờ sẽ đến dưới khu chung cư của cô, kêu cô chuẩn bị trước.
Tống thư ký đến đón Tề Duyệt, lúc vừa mới bắt đầu lên xe mọi chuyện hoàn toàn suôn sẻ, nhưng một lúc sau Tề Duyệt thật sự không thể bỏ qua được ánh mắt mang theo bát quái của Tống thư ký qua gương chiếu hậu.
“Tống thư ký, anh có gì muốn hỏi thì trực tiếp hỏi đi.” Cô sợ hãi nhất chính là loại lái xe mà không chú ý đến đường đi.
“Tề tiểu thư, thứ cho tôi mạo muội hỏi.

Dạo gần đây tôi mới nghe được tin đồn rằng Tề tiểu thư cô…Mang thai?” Tống thư ký mang theo nụ cười chuyên nghiệp nhưng lại hỏi vấn đề bát quái không hợp với bản thân.

Tề Duyệt im lặng gật đầu.

Toàn thế giới đều đã lan tỏa tin tức rằng cô đã mang thai, muốn chạy cũng không thoát.
Khi nghe được lời khẳng định của Tề Duyệt, nụ cười chuyên nghiệp của Tống thư ký nháy mắt hơi ngừng một chút.
“Tề tiểu thư, cho tôi hỏi một câu nữa.

Đứa nhỏ…Là của Phó tổng sao?”
Tống thư ký có phải hay không đánh giá cô quá cao.

Nghĩ rằng cô lại dám cấp cho Thẩm Mục Thâm đội nón xanh sao?
Tề Duyệt dưới ánh mắt khẩn trương lại chờ mong của Tống thư ký, bất đắc dĩ gật đầu: “Đúng vậy Tống thư ký, đứa nhỏ là của cấp trên anh đó.

Giờ anh có thể thật sự tập trung lái xe được không?”
Nghe không sót chữ nào trong lời nói của Tề Duyệt, Tống thư ký tay lái vừa chuyển, dừng xe vào trong lề đường.

Trên tay cầm chai nước, dùng biểu tình không thể bình tĩnh nói: “Tin tức này quá lớn, tôi phải dừng xe uống hớp nước để tiêu hóa.”

Tề Duyệt còn tưởng Tống thư ký biết rồi, bằng không làm sao Thẩm Mục Thâm lấy lý do gọi Tống thư ký đến đón cô.
Tống thư ký uống liên tiếp nửa bình nước, sau đó khởi động xe.

Cũng không tiếp tục hỏi Tề Duyệt vấn đề khác, hai cái tin tức vừa rồi cũng đủ để anh ta tiêu hóa một đoạn đường.
Tống thư ký hoàn toàn chấn kinh rồi, Phó tổng cùng với vợ trước mới ly hôn một tháng, hiện tại vợ trước lại mang thai.

Khó trách mấy ngày hôm nay, Phó tổng đi làm thời gian quỷ dị khiến người bình thường không thể lý giải.

Ngày hôm qua còn có một cuộc hội nghị, nhưng Phó tổng ngay cả nguyên nhân giải thích cũng không nói liền cho tạm dừng cuộc họp.
Sợ là vì chuyện của vợ trước đi?
Tống thư ký vô cùng bát quái, hắn hiện tại muốn biết nhất chính là Phó tổng có phải hay không muốn cùng Tề Duyệt phục hôn.

Tề Duyệt liệu có phải khôi phục vị trí bà chủ.
Xe dừng ở khu chung cư Thẩm Mục Thâm, vừa mới dừng lại, Tống thư ký lập tức xuống xe mở cửa cho Tề Duyệt, vươn tay làm một cái tư thế “mời” tiêu chuẩn.
Động tác tiêu chuẩn, biểu tình thân thiết nói: “Tề tiểu thư, mời xuống xe.”
Tề Duyệt:……
Hiện tại Tề Duyệt cảm thấy, cô hiện tại dùng bốn chữ “mẫu bằng tử quý” sử dụng vô cùng nhuần nhuyễn.

Nữ phụ tâm cơ được đối đãi như nữ vương, thân phận này có chút lớn.
Tề Duyệt xuống xe, Tống thư ký bèn đem cửa sau đóng lại.

Sau đó nói với Tề Duyệt: “Phó tổng cho tôi chuyển lời tới Tề tiểu thư, nếu rời đi thì hãy gọi điện thoại cho tôi.”

Tề Duyệt gật đầu, sau đó nhịn không được tò mò hỏi: “Thẩm tiên sinh có nói với Tống thư ký tại sao muốn tôi đến nơi này không?”
Tống thư ký nở nụ cười chuyên nghiệp.
“Tôi có hỏi Phó tổng, nhưng Phó tổng không nói gì.

Chỉ nhìn tôi cười nhẹ, hỏi tôi có muốn đi đến Ấn Độ mở công ty hay vẫn muốn là muốn đi đón người.

Hai phương án đương nhiên tôi phải chọn cái sau rồi.”
Này còn không phải là tác phong uy hiếp người khác của Thẩm Mục Thâm sao?
“Mặt khác, ‘nhẹ nhàng’ nhắc nhở một chút.

Ở Ấn Độ không có công ty, muốn tôi đi như lời nói thì quản lý công ty là tôi, thư ký cũng là tôi, không những vậy nhân viên cũng là tôi.

Tống thư ký tuy bình tĩnh kể lại nhưng nội tâm lại tràn đầy chua xót.

Tề Duyệt bắt đầu có chút đồng tình Tống thư ký, quả nhiên là ở chung với Thẩm Mục Thâm đều phải học một khóa giảm áp lực tâm lý.
“Tề tiểu thư, cô một chút nữa thì đi lên.

Phó tổng hôm nay có nhiều lịch trình cần bố trí, tôi có việc đi trước.”
“Được, cảm ơn Tống thư ký.”
Sau khi nhìn Tống thư ký rời đi, Tề Duyệt cũng lên lầu.
Lần thứ hai đến chỗ ở của Thẩm Mục Thâm, trong phòng bài trí không có một chút thay đổi.

Quả thật giống như hôm qua Thẩm Mục Thâm trở về không có chỗ nào khác nhau.
Lúc trước Tề Duyệt có điều tra qua quá khứ của Thẩm Mục Thâm, biết được thời gian biểu của Thẩm Mục Thâm cơ bản đều ở công ty tăng ca.

Một khi tăng ca đều sẽ về rất trễ, về đến nhà đại khái cũng phải gần mười một giờ.
Tề Duyệt thật sự không hiểu, công ty Thẩm gia hiện tại kinh doanh cũng đủ lớn mạnh, đứng hàng top cả nước.

Thẩm Mục Thâm căn bản không cần thiết làm việc quá sức như vậy.

Nhưng Thẩm Mục Thâm dường như không ngừng được cường độ làm việc, một mực dốc sức làm không biết mệt mỏi.
Nhàn rỗi không có việc gì làm, Tề Duyệt đem quần áo ra ngoài ban công treo lên.

Cô dự định sẽ đem căn phòng bữa bài hôm qua của Thẩm Mục Thâm dọn dẹp cho chỉnh tề lại.
Nhìn qua thuận mắt hơn nhiều.
Tề Duyệt đi ra ngoài ban công vươn vai cho đỡ mỏi lưng, rồi vịn vào ban công nhìn về phía xa xăm.
Không thể không nói, ánh mắt Thẩm Mục Thâm lựa chọn chung cư thực sự có view rất đẹp..