Tự Cẩm

Chương 106: Mấu Chốt




Úc Cẩn đột nhiên nhìn về phía Khương Tự: “ Lúc Huyện úy thẩm vấn, Lý chính có phải nói Nhị thúc của Lưu Thắng chết vào hai năm trước không?”

“ Phải, Lý chính là nói như vậy, cái này ta nhớ rất rõ ràng.” Khương Trạm nói.

“ Như thế có ý tứ.” Úc Cẩn cười nói.

Khương Tự lại nghĩ xa hơn chút.

Tiểu sa di nói nửa tháng trước có một người nữ giả nam trang vào ở chùa Linh Vụ, còn là gương mặt lạ, nữ tử kia và nữ thi trong vườn hoa Trường Hưng Hầu phủ tuổi tác tương xứng, lại đồng thời cầu một loại phù Bình An —— Nàng có phải có thể suy đoán, nữ tử họ Trì kia rất có thể chính là nữ thi trong vườn hoa hay không?

Có điều chuyện này còn phải tìm Lý cô nương chứng thực.

Lúc ba người thấp giọng giao lưu, Huyện úy đã chia nhau đề ra nghi vấn với mấy người khách hành hương, lại gọi Lý chính cùng hai người trẻ tuổi của Thanh Ngưu trấn theo thứ tự đi vào tra hỏi.

Lý công tử đang quở trách Lý cô nương: “ Muội nếu không có chuyện gì, lúc ta mang người vớt người từ dưới giếng nước làm sao không kêu một tiếng, thế mà còn đứng ở một bên xem náo nhiệt! Lần này tốt rồi, mất mặt trước nhiều người như thế, nhà chúng ta còn không biết sẽ bị người ta chê cười bao lâu đây.”

Lý cô nương ủy khuất lại khổ sở: “ Lúc muội nghe được phong thanh chạy đến thì đại ca đã sai người xuống giếng vớt người, dưới tình huống đó làm sao đứng ra được?”

“ Đã như vậy, về sau muội lại chạy ra làm gì?” Lý công tử hiển nhiên không có dễ lừa như vậy.

“ Muội ——” Lý cô nương cắn cắn môi, “ Muội phát hiện quen biết người nọ, nhất thời hoảng sợ......”

Lý công tử hồ nghi nhìn chằm chằm Lý cô nương: “ Muội muội, muội cùng người kia thật sự chỉ là quen biết đơn giản thế thôi?”

Lý cô nương cuống quít nhìn trái nhìn phải một chút, buồn bực nói: “ Đại ca, huynh nói bậy bạ gì đó, bị người khác nghe được làm sao bây giờ?”

Lý công tử giận tái mặt: “ Được, chờ về nhà lại nói.”

Lý cô nương hơi nhẹ nhàng thở ra.

Lúc này một người tới gọi Lý cô nương đi vào tiếp nhận tra hỏi, Lý công tử vốn định ngăn cản, lại từ cửa phòng mở rộng nhìn thấy Huyện úy biểu tình cao thâm khó dò ngồi ngay ngắn bên trong, yên lặng nhường đường.

Lý cô nương sợ hãi đi vào, vừa mới đi vào cửa phòng liền đóng lại, dọa nàng sợ đến sắc mặt trắng bệch.

“ Lý cô nương không cần bối rối, hiện tại bản quan muốn hỏi ngươi một vài vấn đề, xin ngươi yên tâm, lời ngươi nói ở đây không có những người khác biết.”

Lý cô nương thoáng nhún uốn: “ Đại nhân xin cứ hỏi.”

Huyện úy trầm mặc một chút, đi thẳng vào vấn đề hỏi: “ Lý cô nương và người chết Lưu Thắng có quan hệ gì?”

“ Thì, cũng chỉ là quen biết ——”

Huyện úy cười lạnh: “ Vừa rồi bản quan đã đề ra nghi vấn với một số người, bọn hắn cũng không phải nói như vậy.”

Lý cô nương hoảng sợ nhìn Huyện úy.

“ Nếu muốn người không biết trừ phi mình đừng làm, Lý cô nương thường xuyên đến chùa Linh Vụ ở, chẳng lẽ cho rằng  sẽ mãi không bị người gặp được?”

“ Đại nhân đang nói cái gì, tiểu nữ tử nghe không hiểu ——”

“ Lý cô nương, không nói gạt ngươi, có người nhìn thấy ngươi cùng Lưu Thắng ban đêm gặp riêng......” Mắt thấy Lý cô nương mặt không chút máu, một bộ dạng lung lay sắp đổ, giọng điệu Huyện úy chuyển thành ôn hòa, “ Bản quan vừa mới nói qua, lời ngươi nói ở đây sẽ không có người thứ ba biết. Bản quan hiện tại muốn điều tra chính là cái chết của Lưu Thắng, mặc kệ chuyện nam nữ. Nhưng nếu như Lý cô nương không phối hợp, như vậy bản quan chỉ có thể cho rằng ngươi và cái chết của Lưu Thắng có quan hệ rất lớn, nói không chừng chờ ngày mai liền phải hỏi thêm một số  người nữa.”

Lý cô nương thân thể lung lay, vô ý thức đỡ vách tường, vách tường lạnh buốt khiến nàng ta khôi phục mấy phần tỉnh táo, trong đầu điên cuồng xoay quanh những lời của Huyện úy.

Không biết qua bao lâu, nàng ta rốt cục chống đỡ không nổi, che mặt khóc rống nói: “ Phải, ta với Lưu Thắng đã tư định chung thân!”

Khóe miệng Huyện úy khẽ buông lỏng.

Cuối cùng cũng cạy được miệng nha đầu này.

“ Chúng ta quen nhau ở chùa Linh Vụ, bởi vì luôn chạm mặt nhau, thời gian lâu dài liền...... Liền lưỡng tình tương duyệt......”

“ Lý cô nương không cần nói rõ chi tiết những cái này, chỉ cần nói lần này ngươi tới dâng hương có cùng Lưu Thắng hẹn nhau hay không thôi?”

Tình yêu cuồng nhiệt giữa thiếu nam thiếu nữ, khó thoát khỏi quản thúc của người nhà, há có đạo lý không lén lút gặp mặt.

Sau khi Lý cô nương thừa nhận hiển nhiên không chuẩn bị giấu diếm nữa, rưng rưng gật gật đầu: “ Chúng ta đã hẹn hôm nay gặp mặt. Bởi vì sợ cứ mãi đến cùng một ngày sẽ bị người nhìn ra, nên hắn đến trước một ngày. Thế nhưng sau khi ta đến thế nào cũng không chờ được hắn đến, liền đến trên trấn lòng vòng nơi hắn có khả năng đến, ai ngờ liền nghe người ta nói ca ca ta dẫn người đến chùa Linh Vụ tìm ta, chờ ta đuổi tới ——”

Huyện úy chờ Lý cô nương hóa giải cảm xúc, hỏi: “ Lý cô nương có phát hiện Lưu Thắng có gì dị thường không?”

Lý cô nương chần chờ lắc đầu.

“ Lệnh tôn là người có công danh, Lý gia ở Đại Dương trấn  là một hộ có mặt mũi. Nhà Lưu Thắng mặc dù mở tiệm vải, nhưng nếu Lưu Thắng muốn có được sự tán thành của lệnh tôn lênh từ sẽ rất khó khăn đi?”

Lý cô nương trầm mặc một chút, gật đầu.

“ Nếu các ngươi hai người lưỡng tình tương duyệt, liền không có tính toán gì cho tương lai sao?”

Nghe Huyện úy nói, Lý cô nương giống như đột nhiên nghĩ đến cái gì, đột nhiên mở to hai mắt mãi vẫn nói không ra lời.

Huyện úy thở dài: “ Bản quan có thể giúp Lý cô nương giữ kín bí mật, lẽ nào Lý cô nương không muốn vì người trong lòng tìm ra hung thủ sao?”

Lý cô nương dùng sức cắn mu bàn tay, một hồi lâu thả tay xuống nói: “ Hắn trước đó không lâu có nói qua sẽ bỏ ra một số tiền lớn xem như là sính lễ.”

“ Lệnh tôn cũng sẽ không vì nhìn thấy tờ đơn sính lễ liền nhả ra đâu nhỉ?”

Sắc mặt Lý cô nương có chút khó xử: “ Hắn nói khoản tiền đó rất nhiều, sẽ làm cha ta nhả ra.”

“Vậy lần này các ngươi hẹn hò ——”

“ Chuẩn bị thỏa đáng nên muốn gặp lại thương lượng một chút. Đại nhân, ta bây giờ nghĩ lại, khoản tiền có thể làm cho cha ta nhả ra nhất định phải có số lượng kinh người, có thể nào cái chết của hắn có liên quan đến số tiền kia hay không ——”

“ Được rồi, bản quan đại khái đã hiểu rõ, Lý cô nương đi ra ngoài trước đi.”

Lý cô nương ngược lại đứng đó không nhúc nhích.

Huyện úy ôn hòa cười cười: “ Lý cô nương yên tâm đi, bản quan sẽ không để cho người bị hại chết không nhắm mắt.”

Lý cô nương quỳ gối, thanh âm phát run: “ Tiểu nữ tử cám ơn đại nhân, xin ngài nhất định tìm ra hung thủ giải oan thay hắn!”

Lý cô nương lui ra ngoài, Huyện úy nhè nhẹ gõ tay vịn ghế, lẩm bẩm nói: “ Hiện tại dường như chỉ còn lại có nhân vật mấu chốt nhất......”

Cùng lúc đó, Úc Cẩn cũng nhẹ giọng nói: “Hiện tại dường như chỉ còn lại có nhân vật mấu chốt nhất......”

Hắn cùng Khương Tự liếc nhau, hai người trăm miệng một lời: “ Mẫu thân Lưu Thắng!”

Khương Trạm giương mắt nhìn trời.

Hắn ghét nhất dáng vẻ tâm linh tương thông của bọn họ, nhìn qua khiến hắn có vẻ rất đần.

Ở cửa sân ồn ào một trận, rất nhanh mấy tên nha dịch bước nhanh đến, đằng sau đi theo mấy vị tăng nhân, dường như vì bọn họ đột nhiên xâm nhập mà rất bất mãn.

“Đại nhân, thuộc hạ đến.”

Huyện úy từ trong phòng đi ra, trong bóng đêm đèn lồng chiếu sáng ở trên mặt hắn, hiện ra mấy phần vội vàng: “ Người tới rồi sao?”

Bộ đầu ôm quyền: “ Thuộc hạ dẫn người đến nhà Lưu Thắng, không có nhìn thấy mẫu thân Lưu Thắng, lại phát hiện một người bị trói trên ghế, thuộc hạ liền mang người kia đến đây.”

Bộ đầu nói xong phất tay, lập tức có một bộ khoái kéo một người đầu che túi vải đen đi lên.

“ Gỡ túi xuống.”

Bộ khoái lập tức gỡ xuống túi vải đen.

Đám người ngừng thở, đợi thấy rõ bộ dáng người nọ đều đồng loạt đổi sắc mặt.