Tự Cẩm

Chương 77: Đón Dâu




Thấy thần sắc Khương Tự khác thường, Khương Tiếu vội hỏi: “Sao vậy?”

Khương Tự khôi phục bình tĩnh: “ Không có việc gì.”

Nhị Ngưu cơ trí như vậy, nếu đã có thể lặng lẽ trà trộn vào Trường Hưng Hầu phủ, ắt hẳn rời đi cũng không có vấn đề.

“ Tam tỷ, mẩn đỏ trên cánh tay tỷ là chuyện gì vậy?”

Nàng cũng không tin thật sự có trùng hợp như vậy.

Khương Tiếu giơ tay tùy ý để ống tay áo trượt xuống đến khuỷu tay, cười hì hì nói: “ Muội nói cái này hả? Sáng hôm nay không phải có cháo tôm bóc vỏ à, ta ăn hơn mấy ngụm, vừa ăn tôm cái là trên cánh tay ta liền nổi cái này.”

Khương Tự lập tức nghĩ tới, chén cháo tôm bóc vỏ buổi sáng đặt ở trước mặt Khương Tiếu bị ăn đến sạch sẽ, một chén tiếp một chén.

Khương Tự không khỏi nắm chặt tay Khương Tiếu: “ Tam tỷ, đa tạ tỷ.”

Nàng từng nghe nói, có ít người ăn một loại đồ ăn nào đó sẽ nổi bệnh sởi, toàn thân ngứa không nói, nghiêm trọng thậm chí sẽ hôn mê.

Nàng quyết ý rời khỏi Trường Hưng Hầu phủ, mặc dù có thể xé rách da mặt cứng rắn rời đi, lại không nghĩ rằng Khương Tiếu sẽ làm đến tình trạng như thế.

“Cám ơn cái gì.” Khương Tiếu thả ống tay áo xuống, “ Không nghiêm trọng, đợi ngày mai liền lui. Vừa nghĩ tới chuyện tối hôm qua, ở nơi đó lâu một khắc ta đều cảm thấy khó chịu, sớm rời đi là đứng đắn.”

Nàng nói xong, tiện tay cầm qua hộp quà mà Trường Hưng Hầu phu nhân tặng mở ra, thấy bên trong đựng một trâm vòng châu hoa nữ hài tử thích, không khỏi thở dài: “ Trường Hưng Hầu phu nhân ngược lại là người tốt, đáng tiếc ——”

Khương Tự nghe xong trong lòng cười lạnh.

Trường Hưng Hầu phu nhân là người tốt sao?

Kiếp trước nàng thoát khỏi Trường Hưng Hầu phủ rồi lưu lạc đến Nam Cương, sau khi trở thành Thất hoàng tử phi trở lại kinh thành nhờ Úc Thất tận lực nghe ngóng, mới biết được Trường Hưng Hầu thế tử đã sớm chết.

Tử trạng rất thảm, bị người băm hạ thân trần như nhộng vứt trên phố xá sầm uất.

Hai bản án Trường Hưng Hầu thế tử cùng Lưu tiên cô bạo chết thành án nổi danh chưa được giải quyết, vẫn mãi không tìm được hung thủ, động cơ hành hung càng là không thể nào nói ra được.

Lúc đầu Khương Tự có thể kiên nhẫn chờ thêm hai năm, đến lúc đó tự có anh hùng vô danh hốt tên súc sinh Trường Hưng Hầu thế tử kia.

Thế nhưng nàng không cam tâm, cũng không nhẫn tâm.

Không cam tâm những chuyện nhân thần cộng phẫn hắn làm ra theo cái chết của hắn chôn vùi theo dưới mặt đất, mọi người nhắc đến còn muốn than một tiếng tiếc hận, càng không đành lòng trong vòng hai năm này sẽ có bao nhiêu nữ hài vô tội thảm tao độc thủ.

Về phần Trường Hưng Hầu phu nhân ——

Nghĩ đến bà ta, Khương Tự nói không nên lời là phẫn nộ hay là buồn nôn, có lẽ chỉ có thể than một tiếng không phải người một nhà không tiến vào một nhà cửa.

Khương Thiến gả đến Trường Hưng Hầu phủ mấy năm không con, thế nhưng sau khi Trường Hưng Hầu thế tử đột tử, Hầu phủ lại tuyên bố nàng có bầu, đợi đến sang năm Khương Thiến liền sinh non sinh hạ một đứa bé mồ côi từ trong bụng mẹ.

Quả phụ mới bởi vì niềm thương nhớ vong phu quá độ mà sinh non không tính hiếm lạ, thế nhân đương nhiên sẽ không nhạy cảm, thế nhưng là khi nàng lặng lẽ điều tra một nhà Nhị thúc lại phát hiện một bí mật kinh người: Đứa bé Khương Thiến sở sinh không phải của Trường Hưng Hầu thế tử, mà là của Trường Hưng Hầu!

Chân tướng so với trong tưởng tượng còn muốn khó chịu nổi hơn, Khương Thiến sinh hạ con của Trường Hưng Hầu cũng không phải là bởi vì hai người có hoạt động bất luân gì, mà là vợ chồng Trường Hưng hầu không đành lòng nhi tử bị đứt đoạn truyền thừa, càng không muốn từ con thứ kế thừa gia nghiệp to lớn như vậy, cho nên mượn bụng của con dâu sinh ra một ‘đích trưởng tôn’.

Mà hết thảy chuyện này, vị Trường Hưng Hầu phu nhân nhu nhu nhược nhược kia cũng không phải không biết gì.

Bà ta là người tham dự.

Khả năng đối với nữ nhân kia mà nói, thà rằng như thế cũng không muốn nhìn con thứ mà Trường Hưng Hầu và thiếp thất sinh hạ kế thừa tất cả mọi thứ của con trai mình.

Khương Tự nghĩ tới những việc này, trong lòng liền nổi lên một cơn buồn nôn.

Nàng có thể không chút khách khí mà nói, toàn bộ Trường Hưng Hầu phủ ngay cả đôi sư tử đá trước cửa cũng đều không sạch sẽ.

“ Biết người biết mặt không biết lòng, một hộp đồ chơi nho nhỏ đã thu mua Tam tỷ rồi? “Khương Tự chế nhạo một câu.

Khương Tiếu sững sờ, rất nhanh kịp phản ứng: “ Tứ muội cho rằng Trường Hưng Hầu phu nhân cũng có vấn đề?”

Khương Tự thản nhiên nói: “ Ta cảm thấy tính tình của một người cùng hoàn cảnh xuất thân không thoát khỏi liên quan. Có một đứa con trai như thế, làm mẹ thật sẽ là một Bồ Tát sao?”

Khương Tiếu nghĩ nghĩ, gật đầu: “ Muội nói có đạo lý, có điều bọn hắn có buồn nôn như thế nào cũng không liên quan đến chúng ta nữa rồi, về sau cách nơi đó xa xa là được.”

Khương Tự đương nhiên không muốn Khương Tiếu liên lụy quá sâu, cười nói phải.

“ Tứ muội, muội dự định làm sao đối phó tên súc sinh kia?”

Khương Tự hàm hồ nói: “ Ta kỳ thật còn chưa nghĩ ra, lúc ấy trong lòng sợ hãi, vội vã rời đi Hầu phủ mới nói như vậy, cho ta trở về suy nghĩ thật kỹ.”

Khương Tiếu liếc ngang Khương Tự một cái: “ Ít coi ta là con nít mà lừa gạt đi.”

Muốn nói sợ hãi, nàng biểu hiện so với Tứ muội còn sợ hãi hơn nhiều, mà Tứ muội từ đầu tới cuối đều rất bình tĩnh, phảng phất như đêm qua hoàn toàn không biết rõ tình hình.

Thấy lừa gạt không qua, Khương Tự chỉ đành phải nói: “ Cái phương pháp kia tạm thời không tiện đề, nếu như thành đến lúc đó lại nói tỉ mỉ với Tam tỷ, nếu như không thành ——”

Thấy Khương Tiếu liếc xéo nàng, Khương Tự cười nói: “Nếu như không thành, ta tìm Tam tỷ cùng nhau nghĩ biện pháp.”

“ Cái này còn tạm được. “Khương Tiếu thức thời không hỏi tới nữa.

Cho tới đây, hai người ngầm hiểu bỏ qua lẫn nhau, tùy ý bắt đầu nói chuyện phiếm.

Xe ngựa chợt dừng lại.

“ Xảy ra chuyện gì?” Khương Tiếu cất giọng hỏi một câu.

Bên ngoài màn cửa truyền đến xa phu đáp lời: “ Gặp phải đón dâu đó, người xem náo nhiệt quá nhiều, phía trước bị chặn rồi.”

“ Đón dâu?” Khương Tiếu là một người thích náo nhiệt, nghe vậy lập tức nhấc cửa màn xe lên.

Một cơn gió từ cửa sổ thổi tới, trong nháy mắt mang đi một tia phiền muộn bên trong toa xe.

Ngoài xe người người nhốn nháo, phi thường náo nhiệt.

Rất nhanh tiếng pháo nổ từ đằng xa truyền đến, trong đám người vang lên tiếng la hết vui vẻ của hài đồng.

Nhìn điệu bộ này, hẳn là công tử nhà giàu phú quý nào đó thành thân.

Thấy phía trước đi không thông, xe ngựa nhất thời lại không tiện quay đầu, xa phu dứt khoát kéo xe ngựa chạy tới ven đường chờ đội ngũ cùng đám người xem náo nhiệt đi qua.

Khương Tiếu chống cằm ghé vào bên cửa sổ xe, hiếu kỳ nói: “ Không biết là nhà ai đang làm hỉ sử nhỉ?”

Khương Tự hờ hững hờ nhìn ra ngoài cửa sổ hai lần.

Đội ngũ đón dâu từ xa mà đến chậm rãi đi tới, tiếng kèn tỏa nột* vui mừng vang đến không khí càng thêm nhiệt liệt.

*Tỏa nột 嗩吶 một loại kèn nhỏ, vốn là nhạc khí của người Hồi.

Trên tuấn mã đầu buộc lụa đỏ phía trước đội ngũ ngồi tân lang quan, theo đội ngũ càng ngày càng gần, tỷ muội hai người đều nghe được bốn phía vang lên tiếng thán phục.

“ Chậc chậc, không nghĩ tới Tam công tử An Quốc Công phủ tuấn tú như thế!”

“ Cái này có gì kỳ quái, nếu không tuấn tú sao có thể khiến một tiểu nương tử chưa gả tự tử theo đâu......”

“ Lời này của ngươi sai rồi, một  tiểu nương tử nhà bình thường có thể cùng công tử Quốc Công phủ tư định chung thân, dù là công tử này sinh một mặt sẹo mụn, cũng có khả năng cùng nhau tuẫn tình đó.”

Ngữ khí của mọi người có hưng phấn có chế nhạo, nghị luận chính là chuyện đoạn thời gian trước Tam công tử An Quốc Công phủ huyên náo xôn xao cùng dân nữ tự tử.

Đây chính là bát quái lớn, nghe nói còn kinh động đến Thánh thượng nữa cơ.

Tỷ muội hai người ngồi trong xe ngựa, đã có thể cảm thấy ngọn lửa bát quái hừng hực thiêu đốt của kinh thành trăm họ sắp đốt tới trong xe rồi.

Khương Tiếu sắc mặt biến đổi, không khỏi nhìn về phía Khương Tự, thấy mặt nàng không biểu tình thậm chí ngay cả ánh mắt đều thu về, lúc này mới yên lòng.

Thả lỏng tâm tình Khương Tam cô nương dứt khoát dò xét đầu ra ngoài, rướn cổ lên nhìn.

“ Tam tỷ, có gì đáng xem?” Khương Tự bất đắc dĩ nói.

“ Đừng quấy rầy ta, ta phải xem xem tên nam nhân có mắt không tròng kia dáng dấp ra sao.”