Tu Chân Giả Tại Dị Thế

Chương 62: Tư Mã Yên Nhiên




- Phanh.
Nhạc Thành ngẩng đầu lên nhìn xem hai bên có ký hiệu của khách điếm hay không, bỗng nhiên Nhạc Thành đâm vào một người.
- Ngươi đi kiểu gì vậy?
Nhạc Thành vẫn chưa kịp phản ứng thì người trước mặt đã lùi về tức giận quát. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Nhạc Thành nhìn về phía trước, tuy trời đã tối nhưng hắn vẫn nhận ra đó là một nữ tử tuyệt mỹ, mai tóc đen nhánh búi sau ót, da thịt trắng như tuyết.
- Thật xin lỗi, ta khong chú ý.
Nhạc Thành cất tiếng nói, rõ ràng là nàng đụng phải mình, tuy nhiên đang ở trong Tả Tinh Đảo cho nên Nhạc Thành cũng không muốn gây phiền toái.
Hoàng Y nữ tử ngẩng đầu nhìn Nhạc Thành, nàng cũng cảm thấy vừa rồi là mình đụng Nhạc Thành cho nên cũng cảm thấy có lỗi, nàng cất tiếng nói:
- Ngươi vừa mới tới Tả Tinh đảo phải không, chút nữa sẽ có đội tuần tra, đừng đi trên đường kẻo phiền phức.
- Đa tạ tiểu thư nhắc nhở, tại hạ vừa mới tới Tả Tinh Đảo không lâu, hiện tại vẫn chưa tìm được chỗ đặt chân.
Nhạc Thành nói.
- Vậy sao? Ngươi là Luyện Dược sư?
Hoàng Y nữ tử đột nhiên nhìn Nhạc Thành mà hỏi.
- Xem như thế đi, tiểu thư hỏi cái này để làm gì?
Nhạc Thành nghi hoặc hỏi.
- Xích.
Trong lúc Nhạc Thành nghi hoặc khó hiểu, hoàng y nữ tử liền biến đổi thần sắc, lập tức mi tâm của nàng có một màn trắng sáng bắn ra, nhanh chóng ngưng tụ thành một đại xà ảnh đánh về phía Nhạc Thành.
- Công kích linh hồn của Luyện Dược sư.
Nhạc Thành biến sắc, không ngờ hoàng y nữ tử lại động thủ, hắn nhanh chóng kết thành một thủ ấn, mi tâm cũng nhanh chóng bắn ra một thanh mang ngưng tụ thành một thanh điêu, đánh về phía xà ảnh phía trước.
- Xích.
Hai cái linh hồn sinh vật dây dưa giữa không trung, một hỏa quang chói mắt lóe ra, thân hình của Hoàng Y nữ tử đã ngưng tụ thành cự xà đã bị Nhạc Thành đánh cho thành vài lỗ máu, Hoàng Y nữ tử cũng nhanh chóng trắng bệch sắc mặt.
- Dừng tay..
Hắc y nữ tử thu linh hồn cự xà lại, khiếp sợ hỏi:
- Ngươi là tứ phẩm Luyện Dược sư?
- Tiểu thư có chuyện gì không?
Nhạc Thành liền dừng tay lại.
- Ngươi có thể giúp ta một chuyện được không?
Hoàng y nữ tử nói, trong ánh mắt hiện ra một vẻ khẩn cầu, nàng ta là một tam phẩm Luyện Dược sư mà vẫn bị Nhạc Thành đánh bại vậy cho thấy đối phương ít nhất cũng phải là một tứ phẩm luyện dược sư.
- Tiểu thư chúng ta hình như không quen nhau.
Nhạc Thành nhìn hoàng y nữ tử mà nói.
- Ta tên là Tư Mã Yên Nhiên, ngươi gọi ta là Yên Nhiên là được rồi, ngươi không phải không có chỗ nghỉ ngơi sao, đến nhà của ta đi.
Hoàng y nữ tử hưng phấn nói, hôm nay nàng đã thử qua nhiều luyện dược sư nhưng trình độ đều thấp hơn nàng, cuối cùng cũng đã tìm được một người mạnh hơn mình.
- Yên Nhiên tiểu thư, tiểu thư có thể trước tiên nói là cần ta hỗ trợ gì không?
Nhạc Thành thấy đã có chỗ đặt chân thì thầm nghĩ nếu như là chuyện nhỏ mình giúp thì không thành vấn đề, đêm nay cũng đỡ phải ngủ ngoài đường.
- Ngươi chỉ cần thắng trận đấu kia, ta sẽ lấy ngươi.
Tư Mã Yên Nhiên cao hứng nói.
- Cái gì, lấy cô nương
Nhạc Thành kinh ngạc trừng to mắt nhìn Tư Mã Yên Nhiên, tưởng rằng mình đã nghe lầm.
- Mọi chuyện rất dài dòng, chúng ta hãy trở về rồi nói chuyện.
Tư Mã Yên Nhiên kéo Nhạc Thành về phía sau lưng, bị ngọc thủ của nàng lôi kéo, một mùi thơm nhàn nhạt xông vào mũi Nhạc Thành.
- Tiểu thư, người đã trở lại rồi sao.
Ngươi ở cửa ra vào thấy Tư Mã Yên Nhiên kéo theo một hắc bào thanh niên về thì kỳ quái, quả thực không tưởng tượng nổi.
Tư Mã Yên Nhiên có lẽ đang trong hưng phấn cho nên cũng không cảm thấy có gì không ổn, nàng đưa Nhạc Thành xuyên qua vài sân nhỏ, tiến vào trong khuê phòng của mình.
Tư Mã Yên Nhiên nói Nhạc Thành vào trong phòng, sau khi nghe nàng giải thích, Nhạc Thành liền hiểu tiền căn hậu quả.
Vài canh giờ sau, Nhạc Thành cũng đã nghe rõ, hóa ra cái này liên quan đến thế lực ở Tả Tinh Đảo, Tư Mã gia tộc tìm người đại biểu cho Tư Mã gia tham gia đại hội luyện dược sư cho nên muốn gả Tư Mã Thiên cho một tên Luyện Dược sư thiên tài của Lương gia. Tên Luyện dược sư này rất có cơ hội lấy vị trí quán quân ở kỳ đại hội này.
- Yên Nhiên tiểu thư, ý của tiểu thư là để ta giả làm hôn phu của tiểu thư, đại biểu cho Tư Mã gia tộc đi tham dự đại hội Luyện Dược sư phải không?
Nhạc Thành hỏi Tư Mã Yên Nhiên.
- Ngươi gọi ta là Yên Nhiên được rồi, không sai, ta thực ưới không muốn gả cho tên Lương Ngọc kia, chỉ có như vậy ta mới có thể cứu Tư Mã gia tộc mà đồng thời không phải gả cho hắn.
Tư Mã Yên Nhiên nói.
- Thật xin lỗi, ta chỉ sợ ta không giúp được chuyện này.
Nhạc Thành không phải đứa ngốc, chuyện này liên quan đến các thế lực lớn của Tả Tinh Đảo chọc vào sẽ rất phiền toái.
- Ngươi là tứ phẩm luyện dược sư có cơ hội rất lớn tiến vào ba vị trí đầu tiên, hơn nữa có không ít ban thưởng, ngươi tới Tả Tinh Đảo không phải để tham gia trận đấu Luyện Dược sư sao?
Tư Mã Yên Nhiên hỏi.
- Ta tới Tả Tinh Đảo không phải tham gia đại hội luyện dược sư mà tìm một số đồ vật, hơn nữa kỳ thật ta cũng không phải là Luyện dược sư, không giúp được cô nương.
Nhạc Thành lắc đầu nói, chuyện này mình không thể xen vào, nếu không không biết sẽ có phiền toái như thế nào.
- Ngươi tới Tả Tinh Đảo tìm vật gì, nếu như ta có thể giúp ngươi tìm vật đó thì ngươi có thể giúp ta được không?
Tư Mã Yên Nhiên nói, nàng đã thử qua linh hồn lực của Nhạc Thành, so với nàng mạnh hơn rất nhiều.
- Ta tới tìm Vạn Niên Huyền cương, nếu như cô nương có thể tìm thấy Vạn Niên Huyền cương giúp ta thì có lẽ ta sẽ thử một chút, chỉ có điều ta cũng không cam đoan có thể tiến vào ba vị trí đầu tiên.
Nhạc Thành nói, nếu như Tư Mã Yên Nhiên có thể tìm Vạn Niên Huyền cương giúp mình thì mình đúng là có thể thay Tư Mã gia tộc tham dự kỳ đại hội lần này. Về phần phiền toái, sau khi mình lấy được Vạn Niên Huyền cương rồi sẽ lập tức rời đi, không ai có thể cản mình.
- Vạn Niên Huyền cương, ngươi giữ lời chứ?
Sắc mặt Tư Mã Yên Nhiên hơi biến đổi, nhìn Nhạc Thành mà nói.
- Đương nhiên chắc chắn.
Nhạc Thành hướng về phía Tư Mã Yên Nhiên nói, kỳ thật Nhạc Thành đối với đại hội Luyện Dược sư
- Vạn Niên Huyền cương, có phải là cái này không
Tư Mã Yên Nhiên đột nhiên lấy từ trong vòng tay trữ vật ra một khối tinh thạch màu xanh cao bằng nửa người đưa cho Nhạc Thành.
- Cái này…. Không sai đúng là Vạn Niên huyền cương.
Nhạc Thành liền biến đổi thần sắc, vội vàng cẩn thận kiểm tra thanh sắc tinh thạch này, khối thanh sắc tinh thạch này bề ngoài có một làn quang mang, cứng rắn vô cùng, bên trên còn có một lin khí, chính là Vạn Niên Huyền cương mà Nhạc Thành cần tìm, không ngờ Tư Mã Yên Nhiên lại có trên người, hơn nữa là số lượng lại nhiều như vậy.
- Được, khối Vạn Niên Huyền cương này cho ngươi, chỉ có điều ngươi phải giữ lời.
Tư Mã Yên Nhiên đưa Vạn Niên huyền cương cho Nhạc Thành, khối Vạn Niên Huyền vương này nàng cũng vất vả mà có được, tuy giá trị xa xỉ nhưng đối với chuyện tam tông lưỡng gia nàng cũng không để ý. Một khối vạn niên huyền vương, loại huyền cương này có thể luyện chế những binh khí phẩm chất cực cao, nhưng nàng là Luyện Dược sư nên không dùng được.
- Được, ta đáp ứng cô nương.
Nhạc Thành mừng rỡ nói, đối với Vạn Niên Huyền vương, đây là thứ vô cùng trọng yếu đối với hắn, có nó Nhạc Thành có thể bắt tay luyện chế Khôi Lỗi.
Nhạc Thành sợ Tư Mã Yên Nhiên đổi ý cho nên vội vàng cất Vạn Niên Huyền cương vào trong không gian trữ vật của mình. Không ngờ mình không tốn chút công phu nào cũng có được nó, trong lòng hắn thầm cao hứng không thôi. Mà Nhạc Thành cũng biết giá trị của Vạn Niên Huyền vương rất cao, ở Song Hải Tử cũng là vật phẩm trân quý.
Vạn Niên Huyền cương đối với Nhạc Thành vô cùng trọng yếu.
- Vậy được rồi, hiện tại ngươi là hôn phu của ta, chuyện này nhất định không để người ngoài biết nếu không thì Tư Mã gia tộc sẽ bị hủy bỏ tư cách dự thi.
Tư Mã Yên Nhiên nói với Nhạc Thành.
- Ta biết, chỉ là đại hội Luyện dược sư ta sẽ cố gắng hết sức về phần có thể tiến vào ba vị trí đầu tiên hay không ta cũng không nắm chắc.
Nhạc Thành nói.
Đại hội Luyện dược sư có rất nhiều nhân tài xuất hiện, Nhạc Thành hiện tại chỉ có tu vi Khai Quang trung kỳ, thực lực không thể nắm chắc tiến vào ba vị trí đầu tiên, nếu như hắn tiến vào Tích Cốc Kỳ hoặc Kim Đan Kỳ, việc luyện chế đan dược lục phẩm cũng không là vấn đề gì, tiến vào ba vị trí đầu tiên cũng không có gì là khó khăn.
- Không thể nắm chắc tuyệt đối, chỉ cần ngươi cố gắng hết sức là được rồi.
Tư Mã Yên Nhiên nói, Luyện Dược sư tứ phẩm trước ba mươi tuổi không có được mấy ai, ít nhất Tư Mã Yên Nhiên cũng biết tên Lương gia Lương ngọc kia là tứ phẩm luyện dược sư đã có thể đoạt giải quán quân.
- Yên Nhiên, đã muộn rồi, ta nên nghỉ ngơi ở đâu, ta làm bộ là hôn phu của cô nương cũng không cần nghỉ ngơi ở khuê phòng của cô nương chứ?
Nhạc Thành nói.
Tư Mã Yên Nhiên lúc này mới chú ý rằng có một nam tử đang ở trong khuê phòng của nàng.
- Để ta nói với hạ nhân.