Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần

Chương 986: Ta Muốn Quay Lại, Chuyên Nghiệp Lên Tí Biết Không?




Lôi mâu có cấp bậc linh hoàng ngũ phẩm, chân long cùng loại với ánh sáng công đức kia có thể thắng được nó ư?

Bảo đao của Tô thị A Thất bật ra khỏi vỏ, đao ý ngưng tụ, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.

Bạch Tôn Giả vẫn duy trì liên kết với Lưu Tinh kiếm.

Lúc này, bạch long ngâm dài một tiếng, đâm thẳng vào lôi mâu, tiếng rồng ngâm vang vọng chín tầng trời.

Lôi mâu như thể bị một bàn tay vô hình ném mạnh ra.

Hai bên đâm sầm vào nhau.

Sau đó, ánh sáng trắng chói lóa tỏa ra trên bầu trời như một mặt trời màu trắng.

Không có nổ mạnh, không có tiếng vang, một rồng một mâu đâm vào nhau rồi hết thảy đều tĩnh lặng.

Một lúc lâu sau.

Ánh sáng trắng chói mắt tan dần.

Bạch long uốn mình bay giữa không trung với tư thế cực kì ưu nhã, như một vị vương giả đang tuần tra trên mảnh đất của mình.

Lôi mâu đã biến mất!

- Bạch long thắng rồi?

Tô thị A Thất hỏi.

Luồng ánh sáng trắng chói mắt kia làm cho hắn cũng bị ngăn chặn, không thể biết được rốt cuộc trong đó xảy ra chuyện gì.

- Con bạch long kia nuốt sống lôi mâu luôn.

Bạch Tôn Giả đáp.

- Nuốt luôn á?

Tô thị A Thất ngẩng đầu lên nhìn bạch long chăm chú. Rốt cuộc thì nó có lai lịch gì? Rõ ràng nó chỉ cùng loại với ánh sáng công đức mà thôi, ấy vậy mà nuốt chửng được cả thiên kiếp ư?

Lúc này, trên bầu trời, bạch long vẫn đang bay lượn. Mới đầu nó bay rất chậm, sau đó tốc độ nhanh dần, nhanh đến mức lướt qua tầm mắt mọi người như chớp.

- Nó đang làm cái gì vậy?

Tô thị A Thất hỏi.

Bạch Tôn Giả cũng không dám khẳng định:

- Hình như là đang… tiêu hóa?

Nhìn bạch long bây giờ hệt như ăn no quá rồi phải bay lượn để tiêu hóa vậy.

- Tiêu hóa? Chẳng phải nó giống như ánh sáng công đức hay sao? Chẳng lẽ còn biết đi ị nữa à?

Tô thị A Thất hỏi.

Tô thị A Thất vừa dứt lời thì thấy bạch long trên bầu trời dừng lại và nhổng cái mông lên.

Cuối cùng, một đống gì đó lóe ánh điện lập lòe bị tuồn ra từ đó.

Cái đống lóe ánh điện kia còn có khí tức của thiên kiếp.

Tô thị A Thất:

- ….

Địu móa! Ị thật à?

Lôi mâu thiên kiếp kia bị bạch long nuốt chửng, sau đó biến thành cớt rồng bị thải ra ngoài.

Tô thị A Thất dám khẳng định cục thiên kiếp này chính là cục thiên kiếp thê thảm nhất trong mấy trăm năm trở lại đây.

- Ầy, cái đống thiên kiếp biến thành cớt rồng kia là bảo bối đấy.

Bạch Tôn Giả nói:

- A Thất đạo hữu hót nó về, không chừng còn có tác dụng.

Tô thị A Thất:

- …

Cớt rồng do thiên kiếp biến thành thì chắc chắn là bảo bối rồi. Vấn đề là hắn không cần cái bảo bối này đâu.

- Xem ra Tô thị A Thất đạo hữu không cần bảo bối này nhỉ?

Bạch Tôn Giả cười nói.

Tô thị A Thất lắc đầu bảo:

- Ta không cần đâu, Bạch tiền bối thích thì đi mà hót.

- Ta cũng không lấy làm gì.

Bạch tiền bối cười híp mắt:

- Thấy nó cứ bẩn bẩn làm sao ấy.

Tô thị A Thất:

- Thế mà ngài còn bảo ta hót?

Khi họ đang nói chuyện thì cục cớt rồng kia rơi xuống đất rồi biến mất trong thinh lặng. Thần kì là khi rơi xuống nó không nổ tung, cũng không gây ảnh hưởng gì tới mặt đất cả.

Bạch long lượn một vòng nữa trên trời rồi hạ xuống, trở về trên người Tô thị A Thập Lục.

Nó uốn éo cái đuôi sau lưng cô nàng, khoe phong phạm vương giả ngầu lòi.



Tô thị A Thất đạp hư không đến bên Tô thị A Thập Lục:

- Tiểu Thập Lục, không sao chứ?

- Không sao đâu A Thất, ta khỏe lắm.

Tô thị A Thập Lục mỉm cười, khí tức trên người lại tăng thêm một phần.

Bạch Tôn Giả cũng đáp xuống bên cạnh Tô thị A Thập Lục rồi kiểm tra trạng thái thân thể cho cô:

- Không sao cả, trạng thái của A Thập Lục rất ổn.

Cuối cùng Tô thị A Thất cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tiểu Thập Lục vượt thiên kiếp gian nan mấy lần, rốt cuộc cũng vượt qua một cách thuận lợi rồi.

Tô thị A Thập Lục nắm chặt bảo đao trong tay. Trừ độ kiếp thành công ra, cô còn có thu hoạch khác, chỉ cần cô động ý niệm thì trên bảo đao sẽ có ánh điện lóe lên.

Đó là lực lượng của lôi điện, thậm chí còn mang theo uy lực của thiên kiếp.

Thuộc tính lôi điện biến dị này cường đại hơn thuộc tính vốn có của cô nhiều.

- A Thất, bao giờ thì chúng ta học ngự đao phi hành đây?

Tô thị A Thập Lục ngẩng mặt hỏi.

- Chưa vội.

Tô thị A Thất mỉm cười xoa đầu A Thập Lục:

- Ít nhất cũng phải nghỉ ngơi cái đã, lúc nào thích hợp thì ta sẽ dạy ngươi pháp môn ngự đao phi hành.

- Được.

Tô thị A Thập Lục ngoan ngoãn đáp.

Cô đã độ kiếp thành công rồi, thời gian cũng không lệch quá nhiều so với cô dự đoán. Sau khi cô nắm giữ pháp môn ngự đao phi hành thì sẽ tới đại học Giang Nam.



Ở một nơi khác.

Vương Bình lái xe đến đập nước.

- Thư Hàng tiên sinh, tỉnh lại đi, chúng ta tới nơi rồi.

Vương Bình gọi.

- Đến rồi à?

Tống Thư Hàng mở to mắt nhìn quanh.

Lúc này họ đang ở bên cạnh đập nước, nơi này đúng là không dấu chân người.

- Nơi này tốt đấy.

Tống Thư Hàng cười nói, đoạn quay đầu lại vẫy tay với lão tổ Sở gia và chuột túi cách đấu, thu cả hai vào thế giới hạch tâm của mình.

Tước yêu Tiểu Thải đậu trên vai hắn, đao cổ vô hình trôi nổi bên cạnh hắn.

- Chỉ cần cất cái xe này đi là về nhà được rồi.

Tống Thư Hàng nói.

Vương Bình dụi mắt lia lịa.

Hắn không nhìn lầm! Chuột túi và lão tổ Sở gia đều biến mất không thấy đâu nữa, cả hai đều là vật sống cơ mà!

Đó là pháp thuật không gian sao? Nhưng thực lực của Tống Thư Hàng đã làm gì tới cảnh giới cửu phẩm cơ chứ?

Quả nhiên Thư Hàng tiên sinh có điều bí hiểm!

Lúc Vương Bình đang suy tư thì có ba bóng người đi tới từ cách đó không xa.

- Vương Bình huynh, cuối cùng thì ngươi đã về rồi!

Hải yêu mực Tam ngoắc tay với Vương Bình.

- Ủa? Hắc huynh đấy à? Sao các ngươi lại ra đây?

Vương Bình hỏi với vẻ tò mò. Hắn và ba đồng bạn đều là người phụ trách mua vật tư, ngày thường ai cũng được phân công công việc rõ ràng cả.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ba đồng bạn nghỉ ngơi ở đập nước này. Họ đều là hải yêu cấp thấp, không thể rời khỏi nước quá lâu. Nước ngọt hay nước mặn không ảnh hưởng nhiều cho lắm, chỉ cần giữ ướt người là được rồi.

- Ba người bọn ta đang chuẩn bị xuống núi mua rượu và đồ nhắm thì thấy ngươi lái xe về, bèn ra đây ngó một cái. Cái xe này ngầu thật nha.

Hắc Tam cười nói.

Khi hắn nói chuyện, con hải yêu hình sứa chợt tiến lên ôm Vương Bình một cái thật chặt.

Vương Bình chẳng hiểu ra làm sao.

Hôm nay sao ba đứa bạn mình nhiệt tình thế nhỉ?

Ngay sau đó, Vương Bình đần mặt ngã cái rầm xuống đất. Hắn trúng độc mê của hải yêu sứa, ngất lịm luôn.

Sau đó, ba con hải yêu quay lại nhìn Tống Thư Hàng, rồi siết chặt vòng vây, bao vây quanh hắn.

Tống Thư Hàng:

- …

Ba người bạn này của Vương Bình muốn nhắm vào hắn hả?

- Này này, ba vị đạo hữu, các người muốn làm gì đấy?

Tống Thư Hàng hỏi.

Hắn có đắc tội với đám hải yêu này bao giờ đâu nhỉ?

À từ từ, hắn có đắc tội với chiến sĩ nhím biển thật, lẽ nào ba con hải yêu này là thân thích gì của đám chiến sĩ nhím biển đó à?

- Đắc tội rồi, Thư Hàng tiên sinh.

Ba con hải yêu nói với Tống Thư Hàng với giọng điệu cực kì nghiêm túc:

- Thực sự thì bọn ta cũng chỉ làm việc theo mệnh lệnh mà thôi. Hi vọng Thư Hàng tiên sinh đừng trách bọn ta.

- Từ từ đã, ít nhất các ngươi cũng phải nói rõ ra đã chứ? Các người nghe lệnh của ai? Vì sao lại muốn đối phó với ta?

Tống Thư Hàng vỗ nhẹ trong không khí, ý bảo đao cổ vô hình tỉnh lại.

Hắn cảm giác được trên người ba con hải yêu này không có sát khí, quan trọng hơn là cả ba con đều chỉ có cảnh giới tam phẩm, có hợp sức với nhau cũng không phải là đối thủ của hắn.

Cho nên Tống Thư Hàng cực kì bình tĩnh.

- Đúng vậy, chí ít cũng phải cũng phải cho Tống Thư Hàng tiên sinh biết nguyên nhân đã chứ. Bọn ta sơ xuất quá.

Hắc Tam gật đầu rồi nói.

Sau đó, nữ yêu Siren cất giọng cực kì dễ nghe:

- Thư Hàng tiên sinh, bọn ta đại diện cho Ô tiên sinh tới cảnh cáo ngươi, từ nay về sau hãy cách xa Ngư Kiều Kiều tiểu thư ra một chút. Ngư Kiều Kiều đại tiểu thư không phải là người mà đám con người các ngươi có thể lại gần, cô ấy chính là long nữ có huyết thống giao long cao quý! Ngươi muốn theo đuổi cô ấy quả là nằm mơ giữa ban ngày! Thức tỉnh đi, sau này đừng bám lấy cô ấy nữa!

Tống Thư Hàng:

- Quắt đờ heo?

Theo đuổi Ngư Kiều Kiều?

Hắn hình dung bộ dạng của Ngư Kiều Kiều bây giờ một chút… cha mạ ơi, cô nàng đó đang ở hình dạng đầu cá thân người đấy! Tống Thư Hàng hắn có đói khát tới mức nào cũng không thể ra tay với Ngư Kiều Kiều được biết không?!

Thẩm mỹ quan của hắn rất “con người”, hiểu không hả?

- Các ngươi hiểu lầm rồi.

Tống Thư Hàng nói cực kì nghiêm túc:

- Ta và Ngư Kiều Kiều chỉ là bạn bè bình thường mà thôi, hơn nữa tiêu chuẩn của ta bình thường lắm, thẩm mỹ quan của ta khác với của hải tộc các người.

- Xạo!

Hắc Tam nói:

- Nếu chỉ là bạn bè bình thường thì vì sao ngươi lại ngủ chung phòng với Ngư Kiều Kiều tiểu thư hả?

Tống Thư Hàng:

- …

- Đừng nói thêm gì nữa, Thư Hàng tiên sinh. Hôm nay hãy để bọn ta dần ngươi một trận, ngươi phối hợp rên to một chút là được, để bọn ta còn về báo cáo kết quả với Ô tiên sinh nữa.

Hắc Tam nói.

Khi hắn đang nói chuyện thì con yêu tinh sứa đã dựng xong máy quay trên giá cố định.

- Nếu Thư Hàng tiên sinh không rên la được thì ta có thể làm giúp.

Nữ yêu có huyết thống Siren cười duyên nói.

Tống Thư Hàng:

- …

- Nào, Thư Hàng tiên sinh đã chuẩn bị xong chưa?

Hắc Tam hiện chân thân là một con cá mực bự chảng.

- Đánh thật đấy à?

Tống Thư Hàng hỏi.

- Đương nhiên rồi. Yên tâm đi, bọn ta sẽ ra tay nhẹ nhàng, cùng lắm chỉ bị thương da thịt thôi, hai ba hôm là khỏi ấy mà.

Hắc Tam nói:

- Sau này ngươi cách xa Ngư Kiều Kiều tiểu thư ra một chút là không sao đâu.

- Đồ ngu, ta bắt đầu quay rồi, ghi hết cả lời ngươi nói vào rồi đây này!

Hải yêu sứa cả giận quát.

- Không sao, lúc nào gửi video cho Ô tiên sinh thì cắt đoạn đó đi là được.

Hắc Tam nói.

Hải yêu sứa lại bảo:

- Cắt cái quần, ngươi có biết cắt không? Video này đưa vào máy tính là bản đầy đủ đấy, ta cũng không biết cắt thế nào đâu!

- Quay lại đi, nghiêm túc tí.

Nữ yêu Siren nói.

- Đành thế thôi.

Hải yêu sứa thở dài, sau đó lại mân mê cái máy quay một lúc.

- Được rồi, ta quay lại đây, chuyên nghiệp tí biết không hả?

Hải yêu sứa nói.

Tống Thư Hàng:

-…